Dục Vọng Chiếm Hữu
Chương 30:
Vương Lâm bị hôn đến sắp nghẹt thở, cả lập tức kh thoải mái, lại bắt đầu giãy giụa. Lưu Khải Huân đè hai tay cô xuống: " thế, rõ ràng em nói mời ăn khuya, bây giờ ăn em lại khó chịu?"
"Ai nói chú ăn khuya là như này?" Vương Lâm nghiến răng hỏi, nhưng lúc này ngữ ệu phát ra bỗng nhiên mềm nhũn yếu ớt như đang nỉ non giận hờn.
Đến cả Lâm nghe th còn sửng sốt chứ đừng nói tới Khải Huân. Tim chợt lệch mất một nhịp, cười dịu dàng ghé sát vào cô: "Ý em là nên…"
trượt xuống, hàm răng trắng cắn nhẹ vạt áo ngủ của cô kéo lên để lộ mảng da bụng nhẵn mịn: “…Ăn như này?”
"Ai bảo chú là đồ ăn?"
“Với em chính là đồ ăn.”
“Hoặc…” Khải Huân cúi thủ thỉ bên tai cô: “ thể đổi lại, là đồ ăn của em!”
“Em muốn ăn khuya ngay bây giờ kh?”
"Kh, kh! theo trường phái ăn chay." Lâm hoảng hốt từ chối: “Nhất là kh sở thích ăn trên giường!”
Lưu Khải Huân bật cười, nghiêng nằm xuống ôm cô vào lòng. Đáy mắt ngập tràn ưu tư khó nói lên lời.
Sự thay đổi thái độ này khiến Lâm bất ngờ. Cô kh dám thở mạnh, mãi sau mới hơi động khuỷu tay hỏi: “Chú ngủ à, đây là phòng , ai th sẽ kh tốt cho d tiếng của chú…”
Bàn tay bị bắt l, lực cầm chút mạnh, giọng lạnh lùng: “Em kh lo cho d tiếng của ?”
“? Chú hỏi gì mà vô lý vậy, mời chú đến à? Chú mau về !” Lâm cau mày. Nếu kh vì thoả thuận kia cô sẽ kh nề hà mà thúc gối một trận.
Lưu Khải Huân lật ngửa Lâm ra, th mắt cô hơi đỏ lên, sâu trong đó là sự uất ức, đột nhiên cả cơ thể liền cứng ngắc, máy móc chống tay ngồi dậy, đứng lên. “Ngủ ngon!”
Lâm ô cửa sổ vẫn đang mở. Gió Thu mang theo sương đêm đượm mùi hoa sữa bay vào chẳng m chốc tràn ngập khắp căn phòng, nếu kh mùi hương này, thể cô đã cho rằng vừa mơ một giấc mộng hoang đường.
Cô đứng dậy tới bên cánh cửa khép lại, chợt th bên cột đèn nơi góc đường một chiếc xe ô tô đậu ngay đó, cửa kính hạ xuống, lập lòe đốm lửa cùng khói trắng vấn vít bay ra. Lâm khẽ cau mày, tâm tư chút xao động. Cô cũng đứng đó hồi lâu, trong đầu tưởng tượng ra dáng vẻ đăm chiêu của , khoé miệng lại bất giác mỉm cười.
***
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-30.html.]
Sáng hôm sau Lâm tới c ty bị muộn. Đã vậy vừa xuống xe đã gặp Trần Ngọc San.
“Cô th bài đăng của chưa? Thành Luân đã chính thức cầu hôn đ!” Ngọc San chặn Lâm lại khoe.
“Tránh ra!” Lâm chán ghét quát.
“Ui chao! Hẳn là cô ghen tị lắm kh? cũng cảm th hãnh diện lắm, nam thần cô theo đuổi bao năm rốt cuộc cũng quỳ xuống cầu hôn ! Ha ha ha…” Ngọc San cố cường ệu việc Lâm từng theo đuổi Vũ Thành Luân.
Kh nhắc thì thôi cô ta lại khơi ra khiến Lâm rùng : “Cố mà giữ!”
Ngọc San kh cam lòng với phản ứng dửng dưng của Lâm , cô ta kéo cô lại, móng tay sắc nhọn còn cố ý bấm vào cổ tay cô.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Lâm bị đau liền đẩy mạnh tay, tức giận chỉ vào mặt cô ta: “Cút xa ra, cô động vào làm ghê tởm ch* được!”
Ngọc San bị đẩy kh tức giận còn cười rạng rỡ: “Thừa nhận mày đang ghen , mày ghen tị với tao!”
“Đồ ên!” Lâm xoay . Lại bị cô ả túm lại, còn giật mạnh gấu áo làm bung 2 cái khuy dưới cùng.
Lâm thổi ra một hơi dài, đưa tay đồng hồ, rút ện thoại n nh cho Mai Lan một tin xắn tay áo, suy nghĩ xem nên đá nh cô ả này như nào cho đã: "Trần Ngọc San, vì mày đã tha thiết muốn tao thể hiện sự ghen tị nên tao mới chiều đ."
Cả Ngọc San cứng đờ nụ cười nhạt trên môi Lâm , bước chân vô thức lùi ra phía sau, mạnh mồm đe doạ: "Mày đừng làm xằng bậy, đây là c ty, khắp nơi đều camera, chỉ cần tao... Tao hô một tiếng, mày sẽ bị bắt vì tội hành hung, sẽ bị đuổi khỏi Lộ Hàn ngay lập tức."
"Tuỳ mày." Lâm vẫn tiếp tục tiến về phía trước.
Trần Ngọc San hoảng hốt? Ký ức về lần Lâm đá nh bọn họ ở Mộ Linh lại hiện ra. Cô ta rối rít van xin: “Đừng lại đây, tao chỉ đùa mày thôi, đừng mà…”
“Kh mày thích tao như này ? Tao đang thoả mãn mày đ, mày xem tao vẫn như xưa này, mày nói đều nghe vậy!” Lâm cười trào phúng.
“Tao đã từ bỏ thì cũng đừng chạy tới trước mặt tao, tao kh ghen, đây là tao ngứa mắt!”
“Nhớ chưa! Là tao ngứa mắt mày! Lần sau th tao ở đâu thì cút xa dùm nhé, chứ nếu tao kh vui sẽ thích tìm mày để giải tỏa, gương mặt này tốn bao nhiêu tiền bạc, bị hỏng thì tiếc lắm!”
Tiếp đó chỉ còn tiếng thút thít vọng ra từ góc khuất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.