Dục Vọng Chiếm Hữu
Chương 36:
“ hôm qua ở cùng là cô kh?” Minh Đức chặn Mai Lan ở trên hành lang, cả ta chút mệt mỏi, gương mặt tiều tụy, râu cũng kh cạo, chỉ quần áo là thay mới.
Mai Lan mỉm cười, thẳng vào mắt Minh Đức nói: “Kh, hôm qua Lâm ở lại cùng , về trước. chuyện gì ?”
Minh Đức lập tức hỏi: “Cô nói thật chứ?”
“Đúng vậy!” Mai Lan nhún vai tỏ ra thản nhiên: “Bộ đã xảy ra chuyện gì ?”
“Kh!” Minh Đức thở dài, tiếng thở nhẹ nhõm của ta lại là cơn não nề đầy đau đớn của phụ nữ ở đối diện.
Mai Lan xoay bỏ . Tròng mắt cô đỏ lên, thực kh hiểu vì Lâm lại thể làm như vậy với , muốn cắt đứt với Minh Đức cũng đâu cần lôi cô vào làm vật thế thân.
“ đâu mà tớ tìm mãi, hôm nay tan làm uống nước nhé, tớ mói biết một quán trà sữa ngon lắm!” Lâm từ đâu nhào tới thân thiết ôm cánh tay Mai Lan.
Mai Lan cười khẩy, rút tay về, trước ánh mắt khó hiểu của Lâm lạnh nhạt từ chối: “Tớ bận .”
“…”
Minh Đức chạy tới cắt ngang: “Lâm …”
“Hai nói chuyện nhé, tớ bận !” Mai Lan trước bỏ lại ánh mắt khó hiểu của Lâm .
“Quan tâm tới cô ta làm gì, già khọm còn bày đặt tớ tớ, theo , chuyện muốn nói với em.” Cao Minh Đức lớn giong nói.
Ở góc ngoặt cầu thang, Mai Lan còn chưa đang đứng cắn môi, nhếch miệng cười đau đớn.
Lâm cau mày: “ chuyện gì mau nói!”
Minh Đức kéo Lâm vào cầu thang thoát hiểm, thần thần bí bí nói: “Vì chuyện tối qua, muốn chịu trách nhiệm với em.”
“Trách nhiệm gì?”
“Em đừng hòng trốn tránh, nhất định sẽ chịu trách nhiệm.” Minh Đức chân thành đề nghị: “Chúng ta cưới nhau nhé!”
“Này Cao Minh Đức. kh yêu , cũng kh thích , sẽ kh l . Kh cần chịu trách nhiệm gì hết.” Lâm thở dài mờ mịt đáp.
“ là một thằng đàn , kh thể kh liêm sỉ như thế được…”
“Vâng. kh cần nhặt liêm sỉ lên đâu, kh cần đâu!” Lâm vỗ vai Minh Đức bỏ ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-36.html.]
“Chẳng nhẽ là bắt em chịu trách nhiệm với , đúng kh, Lâm…” Minh Đức vội đuổi theo thì đã kh th bóng dáng của Lâm ở đâu.
Mà lúc này trên mạng lại đang lan truyền tin tức c khai d tính vị hôn thê của thừa kế nhà họ Lưu, chính là Vương Lâm Diệp, đại tiểu thư tài đức vẹn toàn nhà họ Vương.
“ tốt.” Lưu Khải Huân cười lạnh lẽo.
“Vương Lâm Diệp, thiên đường lối cô kh , địa ngục kh cửa mà cô cứ muốn x vào. Vậy thì cũng đừng trách kh khách khí!” Lưu Khải Huân gằn giọng nói.
“ cho bên quan hệ c chúng gỡ tất cả bài viết liên quan tới xuống.” cầm ipad lướt liên tục trên màn hình cảm ứng, càng xem càng tức giận, càng thì càng phẫn nộ.
Nếu như kh còn một số chuyện chưa tra rõ thì màn kịch kia đã bgị hạ màn từ lâu, muốn moi lên sự thật đã bị đám này chôn vùi thì chỉ thể để chúng tự do thêm một chút thời gian, nhưng kh muốn gì làm n.
Cho rằng chỉ bằng m câu nói xu mà thể lừa được hay ?
Chẳng hiểu Vương Húc là lú lẫn hay giả vờ ngu để cho mẹ con nhà này bao năm tác quái, hoặc giả, biết mà giả ếc, dung túng cho họ làm bậy. Kh ngờ, một đàn thể tàn nhẫn tới mức bao che cả tội d g.i.ế.c cho tiểu tam và con riêng.
cần bằng chứng về cái c.h.ế.t của bà Trần Tình cũng như tai nạn mà Lâm gặp . Nhất định kh thể tha thứ cho bọn chúng.
những bình luận chúc mừng trên mạng mà Bách Huy cũng tức giận đến run cả bởi chắc c Lâm cũng đã th: “Cô Vương sẽ nghĩ gì? Bọn chúng kh sợ một ngày nào đó sự thật bị phơi bày hay ?”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Lưu Khải Huân lạnh lùng cong môi, trong đôi mắt đen lóe lên tia lạnh lùng.
“Nếu sợ chúng đã kh làm ra những chuyện thất đức này .”
“Tiếp theo chúng ta sẽ làm gì ạ?” Giọng Bách Huy chút háo hức.
“Kh gì cả. Cổ nhân câu leo cao ngã đau, th ?” Khải Huân bật cười sâu sa: “Cái giá trả khi dám đụng vào của .”
“Em vẫn lo cho cô Lâm !” ta là thực lòng quý mến cô.
***
Lúc này, hiển nhiên Lâm cũng đã biết được th tin trên mạng, còn bài viết nêu cụ thể ngày giờ và địa ểm tổ chức lễ đính hôn, sắc mặt lập tức thay đổi.
Mai Lan đứng cạnh bàn, ngữ ệu chút trào phúng hỏi: “ thế nào? Kh chứ?”
Lâm mỉm cười lắc đầu: “Kh .”
“ và Lưu Khải Huân đó qua lại với nhau kh? Như vậy chẳng ta bắt cá hai tay à?” Giọng Mai Lan chút lớn khiến tất cả mọi đều nghe th và bắt đầu xì xầm bàn tán.
Lâm cau mày Mai Lan: “ thế? Như là đang bất mãn tớ chuyện gì ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.