Dục Vọng Chiếm Hữu
Chương 50:
“Tao cào rách mồm mày ra!” Trần Ngọc San đuổi vòng qu, kh bắt được Lâm càng thêm tức tối. Mái tóc cô ta xù lên, bộ dáng như con ch.ó mắc bệnh dại thật.
qua đường tò mò dừng lại hóng chuyện ngày một đ. Vài nhận ra Lâm còn rút ện thoại quay lại đăng lên mạng, phát trực tiếp cũng .
Lúc này gã họ mới phản ứng lại, liền vội vàng lên giữ chặt Ngọc San lại.
“San San, em bình tĩnh lại !”
"Đừng kéo em, con tiện nhân này, lại dám sỉ nhục em, hôm nay em sẽ kh bỏ qua cho nó đâu? giúp em chặn một đầu bắt nó lại!"
Cô ả vùng thoát khỏi sự khống chế của họ tiếp tục đuổi theo Lâm chạy qu bồn hoa. Gã đàn trơ mắt theo thở dài.
Cô ta đúng là chạy như trâu kh biết mệt là gì. À kh, chính xác là giống loài linh cẩu bám riết kh chịu bu tha con mồi.
Lâm biến sắc, khí thế của Ngọc San thực giống liều mạng, lẽ đã bị cô chọc cho lên cơn động kinh nhất thời chẳng thể bình tĩnh nổi; bất cứ nào dám chạm vào cũng thể bị cắn, một vòng cứ thế bao qu chẳng dám can thiệp.
Chạy hồi lâu Lâm cũng thấm mệt, ngược lại Trần Ngọc San vẫn còn hăng hái. Thế nên cô mới suy tính cách chuồn, chỉ là còn chưa kịp đổi quỹ đạo để thoát thân, bỗng nhiên Ngọc San đã cúi xuống cầm cục gạch lẫn trong bồn hoa lên ném thẳng về phía đối diện.
“Vương Lâm , tao liều mạng với mày!”
Đúng lúc này, cầm cổ tay Lâm kéo cô xoay một vòng ôm vào lòng. Bên tai cô nghe rõ tiếng cục gạch đập cái bụp vào tấm lưng to rộng của đàn mới rơi cạch xuống đất.
Tình huống đó diễn ra quá nh, đến khi tất cả mọi kịp hô lên thì Lâm đã an toàn trong lòng Lưu Khải Huân .
Chứng kiến một màn này, sắc mặt ai n đều sợ hãi.
phụ nữ này quả nhiên ên thật, chả nhẽ cô ta muốn gây án mạng hay ? Cục gạch đó chọi trúng đầu chắc c nguy hiểm.
Lâm cũng chút kinh hãi, mặt mũi tái mét, ngước mắt lên khung hàm kiên nghị của đàn vừa cứu , ngạc nhiên thốt lên: " lại là ?”
Sắc mặt Lưu Khải Huân trong nháy mắt đen như đáy nồi. “Em nghĩ là ai?”
Lâm ngọ nguậy thoát ra khỏi tay cười gượng: “Cảm ơn !”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Nói sách mách chứng, mọi cho rõ, kia chính là rể tương lai bị cô ta quyến rũ đ!” Ngọc San ếc kh sợ s.ú.n.g chỉ tay vào hai trước mặt cười hả hê.
“Đủ ! Trần Ngọc San em bình tĩnh lại cho !” Gã họ Lưu Khải Huân liền biết kh loại dễ chọc, mà đứa em họ của ta ngu si còn kh biết khó mà lui đứng giữa đường oang oang kêu gào. Là kh sợ mất mặt?
"Tiện nhân kia dám gọi em là chó ên, bảo em bình tĩnh kiểu gì? Em ên thì cho nó biết tay?” Trần Ngọc San xuất thân trong gia đình buôn bán nhỏ, từ bé tính cách đã gian m xảo quyệt kh sợ ai, muốn gì là cướp l. Kh được khoản tiền thừa kế của Lâm chính là món hời khiến cô ta day dứt nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-50.html.]
“Nếu cô Trần kh tự bình tĩnh được, vậy đây kh ngại giúp cô một tay.” Giọng nói vừa dứt, bỗng nhiên kh biết từ lúc nào bên cạnh Trần Ngọc San đã xuất hiện một đàn , “Ba ba” cho cô ta hai cái tát.
Bị đánh, đầu óc Trần Ngọc San nhất thời choáng váng, ngây ngốc.
Đám đ liền ồ lên. Lần này Trần Ngọc San mới cảm th sợ thực sự, cô ta cầu cứu sang họ, gã đàn này chân còn đang run rẩy chẳng nói lên lời.
Gã ta nhận ra Bách Huy, thật kh ngờ này lại liên quan tới Lưu Khải Huân.
Bách Huy lắc lắc cổ tay, cười nhạt: " Huân, đây là lần đầu tiên em đánh phụ nữ, nhưng kh thể kh nói, da mặt cô ta quá dày làm tay em tê mất !”
Lưu Khải Huân nhếch môi cười.
Trần Ngọc San ôm gò má sưng t của , hét lên: “ là ai? Lại dám đánh , còn là đàn kh?”
“Cô là đầu tiên hoài nghi giới tính của đ, cũng kh ngại đánh thêm vài cái, da mặt cô như thế đánh cũng kh th áy náy chút nào!”
Trần Ngọc San trào nước mắt: “…”
“Đủ ! Em câm miệng !” Gã họ tái mặt quát, giơ tay kéo cô ta lại.
Mặc dù kh biết Bách Huy cùng cô gái này quan hệ gì, nhưng ta đứng ra đánh bênh vực như vậy, cũng biết quan hệ kh cạn.
Gã ta vội vàng tiến lên trước, bồi tội nói: “ Huy, kh biết cũng ở đây, m cô gái xảy ra chút cãi vã nhỏ thôi mà.”
“Ờ? Cãi vã nhỏ tới mức cầm cả cục gạch chọi ta?”
" họ, cùng tên này giải thích làm gì?” Trần Ngọc San lại vạ miệng xen vào.
Gã đàn kia tức xù đầu, cũng chuẩn bị phát ên theo cô ả, trong đời này, chưa bao giờ cảm th hối hận vì đã đưa cô ta ra ngoài như lúc này.
Gã ta nghiến răng gằn giọng: “Đây là Bách Huy. Bách Huy đó.”
"Cái gì?"Cuối cùng thì Trần Ngọc San cũng phản ứng.
Cô ta kh dám tin họ như muốn hỏi đúng kh. Nhận được cái gật đầu, cả lập tức mềm nhũn dựa vào gã ta.
họ này của cô ta là một tay môi giới tin tức, th tin về quyền thừa kế của Lâm cũng là gã ta tiết lộ, nhưng nắm trong tay mạng lưới bán tin cao trên gã ta lại là một khác, nổi tiếng tàn bạo, chỉ cần l được tin tức thì bất chấp thủ đoạn - Bách Huy.
Đối đầu với đàn này hậu hoạ khôn lường.
Miệng Trần Ngọc San giật giật, sắc mặt cứng đờ, cuối cùng liền ngoác mồm khóc quỳ phịch xuống: “Lâm , xin tha cho tớ. Tớ kh cố tình chọi gạch . Chỉ trượt tay thôi!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.