Dục Vọng Chiếm Hữu
Chương 52:
Lâm cùng Khải Huân vừa lên xe thì Bách Huy hỏi:
“Ông chủ và cô Vương, chỗ nào ạ?”
Lưu Khải Huân nhíu mày gò má ửng đỏ của Lâm , giọng nói chút tức giận: “Trước tiên bệnh viện.”
“Vâng.”
Lâm sửng sốt, vội vàng nói: “Đi bệnh viện làm gì.”
“Em muốn thành mặt lợn à?”
“Hả?” Lâm trợn mắt: “Tát một cái mà thành heo thì kh biết bị nuôi g.i.ế.c bao nhiêu lần . À mà tiện thể tới bệnh viện quốc tế , xe của còn ở đó.”
Lưu Khải Huân cau chặt mày kh lên tiếng. Bầu kh khí đột nhiên trở nên gượng gạo.
“Cô Vương cứ để mang xe về cho.” Bách Huy khách sáo nói, ta mà kh khôn khéo giải vây thì thế nào cũng sẽ bị giận cá c.h.é.m thớt cho mà coi.
“Ôi cái xe đó kh nổi đâu, nó cũ quá lại hay dở chứng chỉ mới khắc chế nổi. Lần này đem nó bán, được đồng nào hay đồng đó.”
“Cô Vương thật biết tính toán nha!”
“À mà họ Trần, từ nay gọi là Trần Lâm nhé. Hoặc gọi là Lâm cũng được. đừng khách sáo quá, dù gì cũng là chỗ quen biết.”
Bách Huy nào dám gọi thẳng tên cô chứ, ta xoa đầu: “Vâng cô Trần.”
Cũng kh tò mò nguyên nhân đổi họ của Lâm , bởi trước sau gì ta cũng biết.
Khải Huân ngồi bên cạnh vòng tay qua vai ôm Lâm vào lòng, giữ lại.
Ngón tay nhẹ xoa lên gò má hằn rõ dấu ngón tay. Đôi mắt càng trở nên lạnh lùng hơn. “Lần sau tuyệt đối kh được để bị đánh, cho dù là bất cứ ai ra tay cũng đều đánh trả lại.”
“Kể cả là chú?” Lâm ngước lên vào mắt .
“ sẽ kh bao giờ tổn thương em!”
Lâm nhếch miệng cười. Chẳng cần đáp lại, lòng cô tê tái âm ỉ đau là được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-52.html.]
“Nếu em gặp lại loại chó ên như cô ta, kh cần nói nhiều, đánh liền đánh cho !”
Lâm bĩu môi: “ kh đánh !”
Vết thương trên mặt bị ngón tay Lưu Khải Huân đụng tới, cô khẽ kêu lên một tiếng đẩy ra.
Lưu Khải Huân đành bu cô, chợt nghe th cô tiếp tục nói: “Vừa Bách Huy đã giúp báo thù, huống chi cô ta tát một cái, còn trả lại cô ta hai cái, rõ ràng kh lỗ, cho nên…”
“Cho nên ?” Khải Huân ghé mặt qua hỏi cô. Lại còn Bách Huy báo thù hộ nữa.
Bách Huy rùng kh dám nói gì nữa.
Lâm : “Cho nên kh tức giận thì chú cũng đừng giận cô ta nữa”
Lưu Khải Huân cười nhạt: “Cô ta là cái quái gì đáng để tức giận? là giận em, kh biết chọn bạn mà chơi, khi gặp khó khăn lại kh biết gọi tới cứu. Nếu như tới chậm, cục gạch đó đập vào đầu em thì ?”
Lâm xúc động. Hoá ra quan tâm tới cô như vậy: “Cảm ơn, trước tới nay kh thói quen lệ thuộc vào khác.”
Lưu Khải Huân: “Em nên tập dần là vừa!”
Bách Huy nhướng mày mỉm cười. ta theo Lưu Khải Huân lâu như vậy, cũng chưa từng th chủ nói năng như này bao giờ.
Chậc, quả nhiên, sức mạnh của tình yêu…
Chắc đọc qua nhiều bộ ngôn tình để học cách tán tỉnh một cô gái đây mà.
Xe nh đến bệnh viện.
Khi Lâm ở trong phòng bệnh. Ở ngoài hành lang Lưu Khải Huân cùng Bách Huy nói chuyện.
“Tuyên bố ngày mai họp báo về chuyện đính hôn của !”
“ muốn c khai cô Trần?” Bách Huy giật hỏi.
“Kh! Là Vương Lâm Diệp!”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Nói ra những lời này, gương mặt tuấn kh còn vẻ dịu dàng như khi ở cùng với Lâm . Chỉ còn đầy sự tàn nhẫn và lạnh lùng.
Phân phó xong, kh nói gì nữa. Ngồi ở đó, cụp mắt xuống, như pho tượng kh biết nghĩ ngợi gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.