Dục Vọng Chiếm Hữu
Chương 56:
Trước mặt Lâm chỉ toàn là bóng tối, đúng ra mà nói là một căn phòng tối, chờ giây lát khi mắt cô thích nghi với bóng tối mới lờ mờ th được khoảng kh bao la bên ngoài được ngăn cách bởi một lớp kính.
Cơ mà, gì kh? tới gần ba phút trôi qua cũng chẳng chuyện quái gì xảy ra cả, ngoài những khung cửa gỗ chia bức tr trước mặt thành ba ô kính lớn thì mọi thứ đều im lìm, bên tai cũng chỉ tiếng thở đều đều của bên cạnh.
Lâm th hơi thất vọng, trí tò mò hoàn toàn bị đánh bại thảm hại.
“Đây là chỗ…” Cô còn chưa hỏi xong thì đột nhiên “tách” một tiếng.
Toàn bộ đèn ở xung qu ngôi nhà lập tức được mở lên, là những dây đèn led bóng nhỏ màu trắng x lam nhạt, được phủ từ trên mái xuống.
Thì ra đây là một ngôi nhà gỗ ở bên vách núi, một nửa nhô ra ngoài, ngay phía dưới ô cửa kính kia là vực sâu thăm thẳm. Cảm giác của Lâm lúc này như đang đứng giữa r giới của thiên đàng và địa ngục.
Cô chợt sững sờ, ngay đêm nay thôi ý nghĩ kia đã xuất hiện hai lần . Đúng lúc này, trên tay bỗng cảm nhận được sự ấm áp.
Cô hoàn hồn, vừa ngẩng đầu, liền sa vào đôi mắt sâu thẳm và sáng ngời của đàn .
Lưu Khải Huân giữ l tay cô thật chặt, âu yếm mỉm cười. Lâm cảm nhận rõ ràng tâm trạng u buồn của . Đúng vậy, chính là sự tăm tối u uất, giống như linh hồn bị giam trong lao ngục chẳng thể thoát ra được. Ánh mắt của cho cô cảm giác này.
Đáy lòng Lâm nhịn kh được càng thêm xúc động, đưa tay chạm khẽ vào đuôi mắt .
Lưu Khải Huân chợt cúi , giữ l cái gáy cô mãnh liệt hôn. Nụ hôn hàm chứa vô vàn nỗi xúc động.
Lâm cảm th bản thân thực sự sắp bị nụ hôn của làm cho choáng váng ! Oxy trong phổi đang cạn dần, mà trái tim thì cứ bang bang đập muốn nhảy ra ngoài.
Cô mở to hai mắt, gương mặt phóng đại của , cặp l mi dày và dài nổi bật trên làn da trắng bất thường, gương mặt này đang đắm đuối chìm trong nụ hôn cuồng nhiệt.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Chúc em sinh nhật vui vẻ! Tiểu !”Khải Huân ôm cô vào lòng quay ra khung trời tăm tối.
“Cảm ơn!” Lâm bật cười: “Tiểu ? Là chú gọi ?”
“Đúng vậy, Tiểu !” Vòng tay càng thêm siết chặt.
“Ồ, vậy đây là chỗ nào thế? Mà đây là quà sinh nhật chú tặng ?”
đàn khẽ cong khóe môi: “Đoán thử xem?”
Lâm mở thật to đôi mắt xinh đẹp của , suy nghĩ thật lâu nhưng cũng kh đoán ra được, mà càng là kh dám tuỳ tiện nói ra suy đoán của .
Lưu Khải Huân khẽ cười nhéo chóp mũi nhỏ của cô một cái, cũng kh nói thẳng cho cô, mà để cô tiếp tục đoán.
“ em sẽ biết thôi.”
“Ồ… Được!”
dáng vẻ này của là đã biết sẽ kh nói ra , Lâm cũng kh hỏi thêm nữa, hai cứ vậy ôm nhau đứng giữa căn phòng lơ lửng bên mép vực, bầu kh khí lại rơi vào sự yên tĩnh lần nữa.
Cứ tiếp tục đứng vậy cũng kh cách hay, cô chẳng thể đứng hết đêm được. Lâm bắt đầu cảm th hơi căng thẳng, nghĩ coi nói thế nào để bớt gượng gạo.
Lâm khẽ cựa , g giọng: “Quà sinh nhật cũng đã nhận , chúng ta thể ngồi được chưa?”
“Em đã nhận đâu!” Lưu Khải Huân nói khẽ. “Cũng chưa bóc!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-56.html.]
Lâm nghẹn lời, sững sờ mất vài giây, nói như vậy món quà này quá ư kinh hỉ , thực kh dám nhận, nhất thời khiến cô quên cả phản ứng.
Bàn tay đang ôm cô đột nhiên bu lỏng, ngay sau đó, giọng nói từ tính và dịu dàng của đàn vang lên: “ thích em, yêu em!”
Lâm vội vàng quay đầu lại , ánh mắt Khải Huân đang dịu dàng cô. “Cảm ơn!”
“Đừng cảm ơn mãi thế, em kh thích ?”
“Chú à, kh thích chú!” Mũi cô đột nhiên chút cay, hai mắt ươn ướt, nhưng vẫn nhoẻn cười: “ chỉ muốn ở bên chú để chọc tức cô ta mà thôi!”
“ biết!” Lưu Khải Huân thở dài. Xoay lưng cô lại ôm vào lòng, chóp mũi ghé vào hõm cổ của cô: “ luôn biết từ đầu tới cuối em tiếp cận đều mục đích riêng. Nhưng kh quan tâm.”
Lúc này mắt Lâm đã đỏ hoe, trong lòng vừa th chua xót lại vừa th ngọt ngào, cô cố nén lại tâm trạng hỗn loạn của , nghiêng ôm l cổ xúc động nói: “Dù là thế? Đêm nay muốn bóc quà!”
đàn lại nghiêm túc nói: “Em muốn thật chứ? Đã nhận là kh thể trả lại!”
“Ừm!”
Khải Huân khấp khởi mừng ôm l cô bế lên về phía chiếc giường ngay đó nhẹ nhàng quỳ gối đặt cô xuống. Lần trước đó gần gũi cô là vì hiểu lầm cho nên mới thô lỗ ngang ngược, lần này nhất định sẽ cho cô một đêm đáng nhớ.
“Tiểu , xin em đừng bao giờ rời xa nhé. Cho dù xảy ra chuyện gì, cũng hãy tin tưởng , được kh?” Khải Huân chống tay phụ nữ của , ngữ ệu như cầu xin.
Lâm lên, cô thể cảm nhận được rõ ràng sự căng thẳng trong giọng nói ềm tĩnh của đàn , nhịn kh được bật cười khúc khích, trong lòng vừa cảm động lại vừa đau khổ.
Cảm động bởi vì một đàn kiêu ngạo như vậy lại đang hạ để cầu xin cô, nói yêu cô. Nhưng lại đau khổ bởi vì dường như cô càng ngày càng kh khống chế kh được trái tim , yêu một kh nên yêu.
Giống như mẹ của cô, nào được hạnh phúc!
Nhưng lúc này hiển nhiên kh là lúc suy nghĩ miên man những chuyện đó. Tuy rằng cô muốn đồng ý với , lại chẳng đủ dũng khó đáp lại. Đành đảo mắt kiếm cớ đánh lạc hướng. Lâm rảnh mãnh cười.
“Ừm… Chuyện này! còn xem xét thêm một chút.”
Vừa nói xong, cô thể cảm giác được sắc mặt của đàn rõ ràng đã thay đổi: “Xem xét cái gì?”
“Đương nhiên là xem xét một chút, ví dụ lựa chọn tin tưởng chú là tin chuyện gì, thường chỉ tin vào những gì mắt th tai nghe!”
Gương mặt Lưu Khải Huân từ từ hạ xuống, giọng ệu đột nhiên trở lên xấu xa cùng với đó là hơi thở nhè nhẹ mang theo nguy hiểm.
Rõ ràng mới một lúc trước còn dịu dàng giống như một con cừu nhỏ, giờ phút này lại đã hóa thân thành sói xám xấu xa, chỉ cần nếu cô kh đồng ý thì sẽ ăn luôn cô.
Lâm nh chóng nở nụ cười l lòng nói: “Kh, kh cần xem xét.”
“Vậy là đồng ý .”
“Với ều kiện chú kh phản bội !”
Lưu Khải Huân nheo mắt lại, vẻ mặt trở lại dáng vẻ dịu dàng như vừa nãy: “ sẽ kh bao giờ lừa dối em.” Chỉ một lần duy nhất.
Cơ thể áp xuống, bàn tay kh an phận bắt đầu ngao du trên cơ thể cô đốt lên ngọn lửa cuồng nhiệt.
Một đêm Xuân nồng nàn!!!
Chưa có bình luận nào cho chương này.