Dục Vọng Chiếm Hữu
Chương 68:
Buổi tối tại nhà họ Cao luôn vui vẻ, các thành viên cho dù bận đến m cũng đều dành thời gian ăn tối cùng gia đình.
"Chị Lâm , hôm nay ngồi cạnh em nhé!" Cô nhóc con gái của cả Cao Minh Đức kém Lâm năm tuổi, nhất nhất kh gọi cô mà chỉ gọi chị.
“Cháu cũng muốn tr với chú!” Minh Đức bất bình.
Lâm gật đầu chào mọi tới cạnh cô nhóc, ánh mắt trong veo lạnh lùng liếc sang đàn đang bất mãn một chút, sau đó thoáng th một đàn nữa đang ngồi bên cạnh Cao.
Bước chân hơi chậm lại.
"Lâm , bác giới thiệu với cháu một chút, vị này chính là Lưu tổng, Lưu Khải Huân, cháu gọi là Huân, mẹ Huân là em gái của bác."
đàn chậm rãi ngước mặt lên. Lộ ra một gương mặt đủ sức để làm ên đảo chúng sinh, đẹp như yêu nghiệt.
Dù cho Lâm kh lạ gì , còn từng thân thiết, thế nhưng khi th gương mặt này một lần nữa, vẫn là nhịn kh được lại bị mê hoặc.
Ngũ quan sắc sảo đến mức kh thể bắt bẻ được, khung hàm khoẻ mạnh nam tính hơi gầy, hốc mắt lờ mờ quầng thân, mái tóc hơi rối xoã trên trán, ánh mắt ẩn dưới hàng mi dày đang thờ ơ cô, cất chứa vô vàn tình ý, khiến cho trái tim cô lập tức đập nh hơn.
Lâm kh khỏi nuốt nước bọt.
lâu sau mới tìm lại được giọng nói của . "Lưu Khải Huân, tại là chú?"
Lưu Khải Huân liếc qua gương mặt ảo não của Minh Đức, cô cười tủm tỉm: "Vợ à, chúng ta lại gặp nhau."
Ông Cao:???
Cao Minh Đức giận tái mặt. Thật kh ngờ ta giấu kỹ đến vậy mà vẫn bị tìm ra.
Tất cả những khác: ???
"Chị Lâm , hai biết nhau à?"
Khóe miệng Lâm giật giật. Tình huống này là ?
Cô trừng mắt Cao Minh Đức như muốn hỏi: “ ta là em họ của ?”
Minh Đức nhăn nhó sắp khóc, mã hoá câu trả lời bằng ánh mắt đáp rằng: “Đây là khúc ruột thừa quỷ quái đây muốn cắt bỏ!”
“Cháu và Huân biết nhau à?” Ông Cao cũng lên tiếng hỏi.
Biết chứ! Như thế nào lại kh biết?
Nhưng nếu như được lựa chọn, cô sẽ kh bao giờ muốn quen đàn sống hai mặt này!
Lâm cúi đầu xuống nói với Cao: " quen một chút ạ.”
Đôi mắt tinh của cụ đảo qu hai một vòng, cuối cùng dừng trên Cao Minh Đức lên tiếng phá vỡ bầu kh khí: “Nếu đều quen biết vậy tới ngồi !”
"Cao Minh Đức, con trai yêu của cha xích ra một chút để Lâm ngồi."
Minh Đức tức trợn mắt, kh tình nguyện, bị Cao trừng mắt , cũng ngoan ngoãn nhường chỗ.
“Lâu lắm Huân mới đến chơi, lần này ở đây với chú một thời gian chứ!”
Khải Huân liếc Lâm mới đáp: “Lưu Tinh còn nhiều chuyện, cháu tới đón cô về thôi, khi khác dịp sẽ tới chăm chú nhiều hơn.”
Những thành viên khác đều đưa mắt Khải Huân, Lâm và Minh Đức nửa thăm dò, nhưng nhiều hơn là cười trên nỗi đau khổ của khác.
Từ bé Minh Đức và Khải Huân đã luôn thân nhau. Bộ môn thể thao mà hai ấm này thích nhất là đua xe c thức một. Chỉ là sau vụ tai nạn của cha mẹ Khải Huân, tính cách thay đổi nhiều, tu chí học hành làm ăn lãnh đạo c ty, Minh Đức ngược lại vẫn trôi theo các cuộc vui, lang thang khắp nơi, tự nhiên họ cũng ít qua lại; tình cảm lạnh nhạt dần. Nếu như kh trong gia đình thì hiếm biết họ là em họ.
Lâm kh biết cũng thôi, vì chẳng ai nói cho cô biết.
Giờ thì lòng cô cũng ngầm hiểu, chắc c Khải Huân đã nắm được nhược ểm gì của Minh Đức mới khiến ta bỗng trở nên ngoan như cún thế vậy, hậm hực cũng chẳng dám ho he nửa câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-68.html.]
“Cháu muốn về ?” Ông Cao quay sang hỏi Lâm .
“Vâng! Minh Đức chưa nói với bác ạ.”
“Haiz, thằng nhóc to xác này á!” Ông Cao Minh Đức cười châm chọc: “Cháu ở đây thì bác mới th mặt nó đ, cháu chắc nó còn quên cả họ của là gì chứ!”
Minh Đức vẫn cắm mặt ăn kh hề phản ứng lại, nếu như kh động tác thô lỗ bán đứng nội tâm tức giân thì sẽ kh ai biết đang ấm ức lắm.
Những khác làm khán giả bất đắc dĩ đã đoán được mười mươi câu chuyện cũng kh dám tham gia vào. Dù lọt sàng xuống lia, Lâm cũng vẫn là nhà họ, đều chẳng cả. Chỉ tiếc cho Minh Đức quá kém mà thôi.
Bữa ăn quỷ dị cuối cùng cũng kết thúc. Lâm l cớ dọn đồ mà về trước. Sau khi Lưu Khải Huân nói chuyện với Cao và Minh Đức thì lẻn tới phòng của Lâm , dáng vẻ đắc ý như thợ săn đứng cạnh cửa, hất cằm, nhẹ cười: “Thế nào?”
Lâm hít một hơi thật sâu kho tay trước ngực, đáp lại: "Nói ! Chú tìm chuyện gì?"
Khải Huân nhướng mày liếc cô một cái.
"Tiểu , nói năng khách khí như vậy, dù gì thì chúng ta cũng là vợ chồng đính ước, đã từng thân thiết, còn … Cả con nữa. từ ngàn dặm xa xôi tới tìm em, em kh xúc động à?”
Vừa nói, Khải Huân vừa làm ệu bộ che n.g.ự.c thương tâm.
Lâm trợn trắng mắt . “Con nào?”
“ ều tra rõ ràng mọi chuyện . Đêm ở Dạ Liên đó Minh Đức và Mai Lan bị Trần Ngọc San cài bẫy, cô ta muốn Mai Lan hiểu lầm em, chia rẽ tình cảm bạn bè. Nào ngờ Minh Đức hỏi thì Ngọc San lại kh thừa nhận nên thằng đần đó cho rằng đã ngủ với em. Đêm đó em ở cùng , con của đây suýt bị đổi thành họ Cao, CMN luôn !”
Lâm trợn mắt: “Bọn họ đã…”
“Vậy Mai Lan và Hạo Thiên thì ? Cô thích Hạo Thiên cơ mà?”
“Thế kh cô ta thích đầu bếp tên Nam ở Hỉ Thước à?” Khải Huân cũng nhiều chuyện hỏi thêm một câu.
“Chú biết cả chuyện này?”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Nghe Bách Huy nhắc qua.”
“Mà thôi kệ họ .” Lâm thở dài: “Nói xong thì chú về phòng chú .”
“ đã biết chuyện về con…”
Lâm ngắt lời: “Chú biết thì đã , con là của riêng , kh liên quan tới chú.”
“Em vẫn giận về đoạn video kia kh?” Khải Huân tới bên sát tai cô thì thầm: “Ngay cả cơ thể của mà em cũng kh nhận ra à?”
“ rõ mặt chú và cô ta.”
“Thế em th hình xăm trên n.g.ự.c gã đó kh?”
Lâm ngây , đúng là n.g.ự.c gã đàn trên video hình xăm gì đó, chỉ lướt qua cô cũng kh quá chú ý, giờ nghe nhắc mới giật , Khải Huân kh thứ đó.
“? còn nghĩ em đã phát hiện ra nên mới bình tĩnh như thế, nào ngờ là âm thầm bỏ trốn.”
Khải Huân gục mặt vào vai Lâm : "Ôi chao, oan uổng quá mà, tìm ngược xuôi hóa ra lạ trốn ngay ở nhà bác !"
“Chú đã làm gì Minh Đức?” Lâm tò mò hỏi.
“Khi xưa còn bồng bột, ta vài bí mật kh thể để khác th đang ở trong tay .” Khải Huân đắc ý. “ ta và em cũng chưa phát sinh chuyện gì, nói rõ với bác Cao . Chuyền về nhà họ Vương bác cũng biết một chút, em yên tâm, mọi chuyện đều ổn .”
“Vâng.” Lâm nhẹ thở ra một hơi. Nhưng th tin tiếp theo mà Khải Huân nói đã khiến cô khiếp sợ.
“Nhan Lệ đã chết!”
"Cái gì?"
“Bị g.i.ế.c ngay trước cửa casino, chiều nay. Th tin ban đầu là tr chấp tiền bạc.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.