Dục Vọng
Chương 17: Em Trở Về, Nhưng Không Còn Là Của Anh
Chương 17: Em Trở Về, Nhưng Kh Còn Là Của
Ba tháng trôi qua kể từ ngày Lâm Dạ biến mất khỏi thế giới của .
Trịnh Khải vẫn sống – sống như một bóng ma biết thở. C việc vẫn vận hành, tài sản vẫn tăng, quyền lực vẫn trong tay. Nhưng kh đêm nào ngủ trọn giấc. Mỗi lần nhắm mắt, hình ảnh cô… lại ùa về, réo gọi bằng đôi mắt ướt nhòe.
Ngày cô quay lại, trời mưa.
Kh ai biết tin, chỉ phòng luật Trịnh Thị đón cô với một hồ sơ kiện tụng.
C ty Dạ Media cũ của cô bị một đối tác cũ khởi kiện vì “xử lý tài chính kh minh bạch” – một trò bẩn thỉu được dựng lên bởi… chính một cổ đ từng thân cận với Tống Huy.
Cô về.
Dù biết… nếu gặp lại , cô sẽ kh thể kh run.
Tại phiên hoà giải sơ bộ, luật sư bên nguyên vừa nói được 5 phút thì cánh cửa phòng họp bật mở.
Trịnh Khải bước vào.
Bộ vest đen, sơ mi trắng, cà vạt xám tro. Lạnh lùng. Trầm mặc. Nhưng đôi mắt… lại đỏ hoe.
Cô sững , toàn thân cứng đờ.
kh ai. Chỉ cô.
Giọng vang lên, trầm ấm:
“ là đại diện pháp lý của cô Lâm Dạ. Và sẽ đứng về phía cô đến khi vụ kiện này được xoá sổ hoàn toàn.”
Cô muốn chạy . Muốn tránh ánh mắt . Nhưng bàn tay siết l tay cô dưới bàn. Ấm đến đau.
"Em vẫn gầy." – thì thầm.
Cô kh đáp.
"Và vẫn đẹp. Nhưng mắt em buồn quá."
"Vì mất ngủ."
"Vì mất ..." – nuốt nghẹn.
Họ tg phiên sơ bộ. Tên cổ đ rút đơn sau khi Trịnh Khải tung ra đoạn ghi âm xin tiền Tống Huy. Vụ kiện kết thúc trong im lặng.
Nhưng trái tim họ… chưa từng được hoà giải.
Đêm hôm đó, cô rời tòa nhà luật sư, đứng dưới mưa. Một chiếc ô bất ngờ che ngang đầu cô.
Là .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Đưa em về.” – nói.
Cô lắc đầu.
kh nói gì, chỉ bước sát lại, kéo tay cô đặt vào n.g.ự.c .
“Tim vẫn đập… cho em.”
Cô vùng ra. Nhưng đã nh hơn, kéo cô vào xe, đóng sập cửa, lái như chạy trốn khỏi tất cả.
Căn hộ cũ của cô. Chưa từng bán. Vẫn nguyên mọi thứ.
" giữ lại tất cả. Chỉ thiếu một ều." – nói, mắt kh rời cô.
Cô quay lưng, nhưng đã ôm cô từ sau, giọng run:
“Cho một đêm thôi. Đêm cuối. Để nếu em vẫn chọn rời … sẽ kh níu nữa.”
Cô kh trả lời. Chỉ lặng lẽ quay lại, ôm l .
Và đôi môi họ tìm nhau. Đói khát. Run rẩy.
Chiếc váy rơi xuống. Áo sơ mi bung nút. Da chạm da. Hơi thở quyện vào nhau.
nằm đè lên cô, mắt nhòe nước khi đẩy vào cô, sâu và chậm, như sợ làm đau, như sợ vỡ thêm một lần nữa.
“Dạ… em đang khóc kh?”
“Kh… là cơ thể em đang nhớ .”
Tiếng rên bật lên thành từng chuỗi gấp gáp, khi gia tăng tốc độ, bàn tay siết l h cô, kéo sát lại từng nhịp.
“Ưm… Trịnh Khải… khiến em kh thể rời …”
“Vậy thì ở lại… làm ơn… ở lại …”
Cả đêm , họ kh ngủ.
Họ chỉ yêu nhau.
Như thể đây là lần đầu tiên – và cũng là lần cuối cùng.
Sáng hôm sau, khi thức dậy, cô đã .
Chỉ để lại một tờ gi viết tay:
“Một đêm để kết thúc. Nhưng nếu số phận cho thêm một cơ hội… em sẽ chọn . Lần nữa. Và lần nữa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.