Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Dục Vọng

Chương 23: Mẹ Em, Là Người Ông Ấy Từng Phản Bội

Chương trước Chương sau

Chương 23: Mẹ Em, Là Ông Ấy Từng Phản Bội

Sau tuần trăng mật ngọt ngào, Lâm Dạ và Trịnh Khải trở lại thành phố với dự định bắt đầu một cuộc sống mới: kh quyền lực, kh hào nhoáng, chỉ là một cặp vợ chồng làm lại từ đầu, tay nắm tay.

Hôm , Lâm Dạ nhận được một bức thư tay… kh ghi gửi. Nét chữ xiêu vẹo, cũ kỹ.

Mở ra là vài dòng ngắn:

"Nếu con muốn biết tại Trịnh Vĩnh Khải – cha chồng con – từng cấm cản mối quan hệ của con và Khải, hãy đến khu nhà dưỡng lão số 3, đường Trầm Hương. Phòng 206."

Cô cầm thư, tay run nhẹ.

Cô kh nói gì với Trịnh Khải – chỉ lặng lẽ đến địa chỉ đó vào chiều hôm sau.

Phòng 206 – nhà dưỡng lão Trầm Hương.

Một phụ nữ khoảng 60, tóc bạc quá nửa, gương mặt hốc hác… nhưng ánh mắt vẫn còn sáng. Cô giật khi nhận ra đó chính là mẹ ruột đã mất tích từ năm cô 14 tuổi.

“Mẹ…?” – Cô lắp bắp, gần như kh tin vào mắt.

phụ nữ cười nhợt nhạt, gật đầu.

“Dạ à… cuối cùng con cũng đến.”

Giữa căn phòng nhỏ, những mảnh ký ức vỡ vụn được mẹ cô chắp nối lại:

“Năm đó mẹ rời bỏ con… vì bị Trịnh Vĩnh Khải – cha của chồng con – phản bội. Mẹ từng là tình của , khi chưa cưới vợ… Và con – là kết quả của mối tình đó.”

Lâm Dạ lùi lại, mắt mở to, m.á.u rút khỏi mặt.

“Con… là… con riêng… của ta?”

Bà gật đầu, nước mắt rơi.

“Nhưng chưa bao giờ nhận con. Mẹ một nuôi con… cho đến khi ra tay buộc mẹ biến mất khỏi đời con, bằng cách… gài bẫy khiến mẹ bị tâm thần phân liệt.”

Lâm Dạ ngồi sụp xuống ghế. Trái tim cô như nghẹt thở.

Cô và Trịnh Khải… nếu đúng… thể là em cùng cha khác mẹ?

Tối hôm đó, cô kh về nhà. Cô cúp máy mọi cuộc gọi của Trịnh Khải.

Cô ngồi một bên bờ hồ, gió lạnh thổi qua tóc, tim đau như nghìn d.a.o cắt.

Cô yêu .

Yêu bằng cả đời này.

Nhưng nếu sự thật đó là thật… thì tình yêu này… là trái cấm.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nửa đêm, Trịnh Khải tìm th cô.

chạy đến, ôm l cô, giọng run:

“Dạ, em làm sợ c.h.ế.t được! Em đâu, kh n, kh nghe máy…”

Cô ngước lên, đôi mắt đầy đau đớn.

“Khải… nếu em nói… em là con gái của cha còn yêu em kh?”

đứng sững lại. Mặt trắng bệch.

“Em… nói gì cơ?”

Cô kể hết. Về mẹ. Về sự thật. Về lá thư. Về những gì bà tiết lộ.

Trịnh Khải kh nói gì suốt một phút dài.

ngồi xuống bên cô, tay nắm tay.

“Em tin kh? Cha tàn nhẫn, nhưng cũng giỏi che giấu nhất. Và … sẽ kh tin bất cứ ều gì cho đến khi xét nghiệm ADN chứng minh.”

“Nhỡ đâu… là thật?”

vuốt tóc cô, ánh mắt rắn lại:

“Nếu là thật – sẽ hủy hôn, ly dị, rút lui.

Nhưng nếu kh – thì dù cả thế giới nói sai, vẫn chọn tin vào sự sạch sẽ trong tình yêu của chúng ta.”

Họ ôm nhau. Dưới ánh đèn vàng bên hồ. Trái tim rối loạn.

Nhưng đêm đó… họ vẫn yêu nhau.

Kh ên cuồng. Kh bùng cháy.

Chỉ là chậm rãi, run rẩy… như thể từng cái chạm đều hỏi:

"Chúng ta… còn thuộc về nhau kh?"

Cô nằm dưới , nước mắt chảy, nhưng môi vẫn bật tên trong hơi thở đứt quãng:

“Khải… nếu ngày mai… mọi thứ sụp đổ… em vẫn muốn… được ở dưới thế này, lần cuối…”

“Kh… đây kh lần cuối.

… sẽ chứng minh – em kh chị em gì hết. Em là… vợ .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...