Dục Vọng
Chương 29: Anh Không Phải Cái Bóng Sau Em – Mà Là Tấm Khiên Trước Mọi Đòn Thù
Chương 29: Kh Cái Bóng Sau Em – Mà Là Tấm Khiên Trước Mọi Đòn Thù
Tối hôm đó, tại khách sạn cao cấp nhất thành phố, một cuộc họp kín quy tụ những nhân vật đứng đầu ngành tài chính – một buổi gala thương mại được tổ chức dưới d nghĩa “kết nối đầu tư”.
Sự kiện này vốn dĩ dành cho Phùng Dạ, thừa kế mới của Phùng Thị, để xuất hiện trước giới tài chính như một nhà lãnh đạo trẻ.
Nhưng khi cánh cửa hội trường mở ra, mọi đồng loạt quay .
Kh chỉ cô.
Mà là cô và Trịnh Khải – cùng nhau bước vào, tay trong tay.
đàn từng là CEO sáng giá của Trịnh Thị, từng rút lui khỏi thương trường để bảo vệ một tình yêu “kh xứng” theo lời đời… giờ xuất hiện như một vị vua trở lại ngai vàng.
Ánh mắt lạnh lùng, nét mặt kh cười, bước tự tin như đang dẫm lên cả thách thức.
Khi bước lên bục phát biểu, Lâm Dạ chỉ nói một câu:
“ kh đại diện cho một Phùng Thị cũ.
là viết lại di sản – và duy nhất chọn bên cạnh… là đàn đang bị dọa nạt mỗi ngày.”
Cô quay sang , gật đầu nhẹ.
nhận micro, giọng trầm:
“Nếu ai đó nghĩ thể dùng quá khứ để uy h.i.ế.p – thì nên nhớ… quá khứ tự tay phá bỏ.
Từ hôm nay, – Trịnh Khải – sẽ trở lại. Kh để chứng minh bản thân, mà để bảo vệ vợ – bằng tất cả quyền lực từng từ bỏ.”
Hội trường im phăng phắc.
Chỉ tiếng máy ảnh chớp nhoáng.
Chỉ một phút sau, mạng tài chính quốc tế đã nổ tung:
“Trịnh Khải – chính thức tuyên chiến Liên Minh Bắc Thương cùng Phùng Thị”
Nhưng đúng vào lúc đó – phía bên trong hội đồng quản trị Phùng Thị, một đàn đang ngồi trong văn phòng yên tĩnh, nhấp ly rượu vang đỏ, mỉm cười.
Ông ta tên là Tô Thành.
Là cố vấn cấp cao của Phùng Huy.
Cũng là quyền ký duyệt sổ tài sản ẩn tại nước ngoài mà Lâm Dạ chưa hề biết.
Tối hôm , gọi một cuộc ện thoại ra quốc tế.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Mọi thứ đúng như kế hoạch.
Cô gái đã tin là thừa kế.
Nhưng thật ra… di sản thuộc về đứa con trai khác của Phùng Huy, mà kh ai biết đang sống ở Pháp.”
Đầu dây bên kia đáp khẽ:
“Tốt. Hãy để cô ta chiến đấu, hao tổn, vắt kiệt sức. Đến khi mọi thứ lên đỉnh cao… chúng ta kéo sập tất cả. Nhẹ nhàng. Hợp pháp.”
Trong khi đó, Lâm Dạ kh hề hay biết rằng bên trong hội đồng, một con d.a.o đã giấu sẵn sau lưng .
Đêm đó, cô ngồi trong lòng Trịnh Khải trên ban c, gió đêm nhẹ lướt qua tóc.
vuốt nhẹ lưng cô, giọng thì thầm:
“Vẫn mệt à?”
Cô gật nhẹ:
“Căng thẳng lắm. Nhưng … em th đỡ.”
xoay , đè nhẹ cô xuống ghế dài, ánh mắt đột nhiên sâu như nước:
“Vậy để … giải tỏa căng thẳng giúp em theo cách mà chỉ biết…”
Cô cười khẽ, nhưng chưa kịp nói gì, môi đã phủ xuống.
hôn cô chậm rãi, tay luồn vào áo ngủ mỏng như sương, cởi từng cúc một.
Làn da mịn của cô hiện ra dưới ánh đèn ban c mờ nhạt – đẹp như tr.
“ biết kh… dù thế giới ngoài kia sụp đổ… chỉ cần giây phút này còn tồn tại, em th vẫn còn may mắn.”
kh trả lời. Chỉ đẩy nhẹ váy cô lên tận eo, miệng lướt xuống cổ, ngực, xuống bụng.
Một cú l.i.ế.m sâu khiến cô cong :
“Ưm… chồng… ban c đó…”
“Càng cấm… càng muốn…”
Họ yêu nhau – dưới bầu trời đêm, như thể mỗi cú nhấp của là một lời tuyên thệ:
“Nếu thế giới muốn đe dọa em, thì bước qua trước.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.