Đừng Đùa Với Npc
Chương 10:
10
Nhiếp chính vương Tạ Hành đại hôn, cưới đích nữ Tống gia Tống Ngọc Liên.
Khi tin tức này vừa truyền ra, trong kinh thành quả thực kh ít lời ra tiếng vào.
Dù ta cũng là tái giá, lại là phế phi của Thái t.ử tiền nhiệm.
Nhưng Tạ Hành chỉ làm một việc, y mang sính lễ đến, trải t.h.ả.m đỏ từ phủ Nhiếp chính vương đến tận cửa lớn Tống gia, trọn vẹn sáu mươi tư hòm trân bảo vua ban, làm tắc nghẽn cả nửa kinh thành.
Còn ai dám khua môi múa mép nữa?
Tạ Hành trực tiếp cho Ngự lâm quân đứng gác ở cửa các quán trà, ai dám nói thừa một câu, trực tiếp xử tội "vọng nghị hoàng tộc".
Thế là, đến ngày đại hôn, cả thành chỉ còn lại tiếng chúc mừng.
"Ngọc Liên à." Phụ thân run rẩy tay, chỉnh lại mũ phượng cho ta: "Lần này, nếu chịu ấm ức, kh cần nhịn. Dù y là Nhiếp chính vương, cái mạng già này của cha cũng liều với y."
Mũi ta cay cay, nén nước mắt cười nói: "Cha yên tâm, lần này, con gái sẽ kh lầm nữa."
Mười dặm hồng trang, chiêng trống vang trời.
Tạ Hành cưỡi con ngựa cao to đầu, bộ hỷ phục đỏ thẫm khiến gương mặt lạnh lùng thường ngày của y thêm vài phần khói lửa nhân gian. Chốc chốc y lại quay đầu kiệu hoa phía sau, vẻ nôn nóng khiến bá tánh vây xem mỉm cười.
Vào động phòng, những nghi lễ rườm rà tan .
Trong phòng nến long phụng cháy tí tách, ánh lửa nhuộm đỏ cả căn phòng.
Cán cân vàng đưa tới, vén khăn voan đỏ của ta lên.
Ta ngước mắt, chạm ngay vào đôi mắt sâu thẳm như muốn dìm c.h.ế.t của Tạ Hành.
"Ngọc Liên."
Yết hầu y chuyển động, giọng nói hơi khàn, như đang kìm nén cảm xúc cực lớn: "Cuối cùng ta cũng... cưới được nàng về ."
Câu nói này chứa đựng biết bao sự trút bỏ gánh nặng.
Ta y, lòng mềm nhũn, kh nhịn được trêu chọc: "Hoàng thúc vội vàng như vậy, tr cứ như trai mới lớn ."
Tạ Hành kh giận, ngược lại được đà lấn tới ghé sát hơn, ngón tay y nhẹ nhàng vuốt ve má ta: "Nàng kh biết đâu, ta đợi ngày này, đã bao lâu ."
Tạ Hành cười khẽ, ôm ta vào lòng: "Từ năm nàng mười ba tuổi, vì cứu một con mèo nhỏ rơi xuống nước ở Ngự hoa viên mà lấm lem bùn đất nhưng vẫn cười ngây ngô."
Lúc đó ta còn chưa cập kê, theo phụ thân vào cung dự tiệc, ham chơi chạy đến Ngự hoa viên, th một con mèo con rơi xuống hồ sen, kh nghĩ ngợi gì đã nhảy xuống vớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dung-dua-voi-npc/chuong-10.html.]
Lên bờ ngợm nhếch nhác, còn sợ bị phụ thân mắng, trốn sau hòn giả sơn vắt nước trên váy.
"Lúc đó ta đang ở trên hòn giả sơn." Giọng Tạ Hành vang lên bên tai ta: "Ta nghĩ, cô nương nhà ai mà ngốc nghếch, lại... khiến ta kh rời mắt được như vậy."
"Sau đó nghe nói nàng sắp gả cho Tạ Thần An, ta ở biên quan tức đến nỗi bẻ gãy hai cây thương hồng ."
Trong giọng nói của y mang theo vài phần phiền não muộn màng: "Ta cứ nghĩ, dựa vào cái tên mù lòa Tạ Thần An đó đâu mà cưới được cô nương tốt như vậy. Nếu dám đối xử kh tốt với nàng, ta sẽ về đ.á.n.h gãy chân ."
Hóa ra, trong những năm tháng ta kh hay biết, vẫn luôn một lặng lẽ dõi theo ta.
Mọi cuộc gặp gỡ và trùng phùng, đều là sự toan tính đã lâu của y.
Nghe nói Tạ Thần An bị giam trong T Nhân phủ, nghe th tiếng chiêng trống vang trời bên ngoài, biết được hôm nay là ngày đại hôn của ta thì đã phát ên ngay tại chỗ.
liều mạng đập đầu vào tường, gào thét đó là Thái t.ử phi của , cuối cùng đập đầu chảy máu, trở nên hoàn toàn ngây dại.
Còn thi cốt của Thẩm A Kiều bị ném ở bãi tha ma, chưa đến hai ngày đã bị ch.ó hoang ăn sạch, trở thành một hạt bụi trong thế gian này.
Ta tựa vào lòng Tạ Hành, nghe nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của y, vầng trăng sáng vằng vặc ngoài cửa sổ.
Từng lúc, ta tưởng rằng thân là nữ tử, vinh nhục cả đời này đều gắn liền với phu quân, gắn liền với gia tộc. Ta bị giam cầm trong cái khung "hiền lương thục đức", suýt nữa đã sống thành " gi" trong miệng Thẩm A Kiều.
Chính sự phản bội đó, sự tuyệt vọng cận kề cái c.h.ế.t đó, đã khiến ta hoàn toàn tỉnh ngộ.
Dù kh hệ thống, kh bàn tay vàng, chỉ cần ta kh nhận mệnh, ta thể sống ra hồn .
"Tạ Hành."
"Hửm?"
"Cảm ơn ."
Cảm ơn đã cho ta th tấm chân tình ngoài những toan tính quyền mưu. Cũng cảm ơn , nguyện ý đứng sau lưng ta, cho ta sự tự tin để chống lại cái gọi là số mệnh đã được định sẵn.
Tạ Hành cúi đầu, đặt một nụ hôn lên trán ta: "Đồ ngốc, nên nói cảm ơn là ta mới ."
Ánh nến chập chờn, đêm sắc dịu dàng.
Ta nhắm mắt, khóe miệng cong lên một nụ cười.
Mặc kệ cái cốt truyện, mặc kệ cái c lược.
Từ nay về sau, kịch bản cuộc đời ta chỉ do chính ta viết nên.
-Hết-
Chưa có bình luận nào cho chương này.