Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đừng Đụng Vào Di Vật Mẹ Tôi

Chương 21

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

cho cô cơ hội.”

“Khi cô lấy chiếc thứ hai.”

vẫn cho cô cơ hội.”

“Lúc cô gọi điện đòi rút đơn.”

vẫn đang .”

“Cô nhớ ?”

run lên.

Nước mắt rơi lã chã.

Bởi cô nhớ.

chọn tiếp tục.

Tiếp tục lấy thứ quan trọng nhất với để đổi lấy lợi ích cho .

Lương Mạn đột nhiên giơ xấp giấy trong tay lên.

“Đây chứng cứ.”

những thứ từng giao cho cảnh sát.”

đưa hết cho cô.”

chỉ xin cô…”

Giọng cô nghẹn .

“Xin cô cho em trai một cơ hội.”

Luật sư Diêu sang .

gì.

Quyết định thuộc về .

xấp giấy .

Lương Mạn.

Một lúc lâu.

Mới lên tiếng.

“Cô điều buồn nhất ?”

Lương Mạn ngẩng đầu.

:

“Đến tận bây giờ.”

“Cô vẫn nghĩ thể tha cho em trai cô .”

quyết định.”

cũng đưa nó con đường .”

“Nếu xin.”

“Cô nên xin pháp luật.”

“Còn nếu trách.”

“Cô nên trách những cùng nó làm chuyện đó.”

Lương Mạn như rút hết sức lực.

Cả mềm nhũn.

Bởi cuối cùng cô cũng hiểu.

Chuyện đến bước .

còn một cuộc cãi vã gia đình nữa.

còn chuyện xin xong.

hậu quả từng lựa chọn họ tự đưa .

lúc .

Luật sư Diêu nhận lấy xấp giấy.

Lật vài trang đầu tiên.

Biểu cảm bỗng đổi.

Cô ngẩng đầu.

“Cô Thẩm.”

cô.

“Trong thứ quan trọng.”

Lương Mạn lau nước mắt.

Khàn giọng :

“Đó những bản photo mà Khải Hàng từng giữ.”

“Nó sợ bỏ rơi.”

“Nên âm thầm lưu .”

Luật sư Diêu lật đến một trang.

đặt xuống mặt .

cúi .

Đó một bản ghi nhớ nội bộ.

Ngày tháng bốn năm .

ký xác nhận.

Hạ Chính Đức.

Dòng tiêu đề ở đầu trang chỉ một câu:

“Phương án tiếp cận tài sản tín thác Trầm Đường hôn nhân.”

Cả căn phòng lập tức yên lặng.

Ngoài cửa kính.

Hạ Nghiễn chết lặng.

Còn .

đầu tiên cảm thấy.

Sự thật lẽ còn sâu hơn tất cả những gì nghĩ.

Tay khựng .

“Tài liệu gì?”

Lương Mạn cắn môi.

Mắt đỏ hoe.

còn vẻ kiêu ngạo như .

Chỉ còn sự hoảng loạn một cuối cùng cũng hiểu bước nơi thể đầu.

cụ thể.”

một đoạn ghi âm.”

“Khải Hàng từng qua.”

“Nó bác Hạ dì ký một bản cam kết.”

Tim đập mạnh một nhịp.

Luật sư Diêu lập tức cúi xuống nhặt tờ giấy chân .

Bà lật nhanh vài trang.

Sắc mặt càng lúc càng nghiêm trọng.

“Cô Thẩm.”

bà.

“Trong hồ sơ đánh phụ lục.”

thiếu một phần.”

“Chứng tỏ ban đầu còn nhiều tài liệu khác.”

Lương Mạn khàn giọng :

“Khải Hàng bảo…”

“Năm đó bác Hạ bệnh viện hai .”

thứ hai trở về còn nổi giận lâu.”

“Bởi vì chịu ký.”

Cả căn phòng đột nhiên im phăng phắc.

Ngoài lớp kính.

Hạ Chính Đức đang xe lăn.

khi đến đây.

Ông bỗng ngẩng phắt đầu lên.

Sắc mặt tái nhợt.

Ánh mắt đầu tiên xuất hiện sự hoảng loạn thể che giấu.

thẳng ông .

chậm rãi hỏi:

chịu ký cái gì?”

Lương Mạn lắc đầu.

thật sự .”

trong đoạn ghi âm nhắc tới.”

“Ngoài tín thác.”

“Còn chuyện đính hôn.”

Ngón tay siết chặt.

Đính hôn.

Bốn năm .

Ngay khi và Hạ Nghiễn công khai chuyện kết hôn.

Cũng thời gian bệnh nặng nhất.

Luật sư Diêu bỗng mở một tài liệu gửi tới.

vài giây.

hít sâu một .

“Cô Thẩm.”

“Tổ kỹ thuật phục hồi thêm một đoạn từ bản ghi âm.”

nhận lấy điện thoại.

Màn hình hiện bản chép lời mới nhất.

Giọng yếu.

Đứt quãng.

vẫn rõ từng chữ.

sẽ ký.”

đó giọng Hạ Chính Đức.

Lạnh lùng hơn tưởng tượng.

“Bà nên nghĩ cho con gái .”

đáp:

“Chính vì nghĩ cho nó nên mới ký.”

Một lặng.

giọng Hạ Chính Đức vang lên.

khiến lạnh buốt.

“Nếu nó gả nhà họ Hạ.”

“Những thứ đó sớm muộn cũng một nhà.”

chằm chằm màn hình.

chớp mắt.

Bởi vì đến lúc .

mảnh ghép cuối cùng dường như đang từ từ khớp .

Đơn đổi thụ hưởng.

Con dấu riêng .

Những khoản tiền chuyển .

Bản kế hoạch tài sản hôn nhân.

Và cuộc hôn nhân .

lẽ.

Ngay từ đầu.

Trong mắt một .

từng chỉ một cuộc hôn nhân.

một con đường tiếp cận tài sản tính toán từ sớm.

Bên ngoài lớp kính.

Hạ Chính Đức bỗng chống tay xe lăn bật dậy.

Ông chỉ thẳng về phía Lương Mạn.

Giọng khàn đặc:

“Con bé đó dối!”

bộ đều bịa đặt!”

.

còn ai lập tức tin ông nữa.

Ngay cả Tôn Phượng cũng chết lặng.

chồng .

Như đầu tiên thật sự cảm thấy sợ hãi.

Còn .

Lặng lẽ đàn ông tóc bạc quá nửa .

nhớ đến một câu .

Năm đó.

Bà nắm tay chặt.

:

“Đường Đường, những lấy thứ con .”

đáng sợ nhất tham.”

“Mà tham, con cảm ơn họ.”

Đến hôm nay.

mới thật sự hiểu hết ý nghĩa câu đó.

Cả đại sảnh khách sạn im phăng phắc.

ai một lời.

Ngay cả tiếng Tôn Phượng cũng biến mất.

Chỉ còn giọng từ đoạn ghi âm vang lên rõ ràng.

Yếu ớt.

kiên định.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...