Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Dùng Gia Pháp Trị Trắc Phi Đắc Sủng

Chương 1: 1

Chương sau

Ta từ nhỏ đã biết khắc chế bản thân, giữ lễ nghi, coi trọng quy củ nhất.

Vị trắc phi mới được Vương gia nạp vào, ỷ vài phần nhan sắc, ở trong phủ ngang ngược bá đạo.

Hôm nay đến thỉnh an, nàng ta mặc cát phục đại hồng vượt chế, nghênh ngang bước vào, ngay cả đầu gối cũng kh hề cong xuống một chút.

“Chỗ của tỷ tỷ thật lạnh lẽo.”

Nàng ta che miệng cười khẽ.

“Vương gia tối qua mệt lả , đặc biệt cho phép ta dậy muộn.”

“Ta nghĩ tỷ tỷ nhân từ, giữa tỷ chúng ta, cũng kh cần nói đến m thứ lễ nghi quỳ qua quỳ lại đó nữa, thật quá xa lạ.”

Ta ngồi ngay ngắn trên chủ vị, khẽ thổi bọt trà.

“Kh nói lễ nghi?”

“Đó là tác phong của đàn bà chợ b.úa.”

“Đây là Vương phủ, là hoàng thất.”

“Ngươi đã nhập ngọc ệp, chính là của hoàng gia.”

Ta đột ngột ném chén trà xuống bên chân nàng ta.

“Kh biết tôn ti, coi thường chính phi, tức là coi thường hoàng quyền!”

đâu, mang gia pháp ra!”

“Nếu chân nàng ta kh tốt đến mức quỳ kh nổi, vậy thì l luôn xương bánh chè .”

“Thứ kh hiểu lễ nghĩa như vậy, giữ lại cũng chỉ làm bôi nhọ hoàng gia.”

1

Nụ cười quyến rũ trên mặt Giang Nhu Lan cứng lại nơi khóe miệng, bàn tay che miệng còn chưa kịp bu xuống, tr cực kỳ buồn cười.

Nàng ta đại khái cho rằng ta đang dọa nàng ta.

trước khi nàng ta vào phủ, ta vẫn luôn biểu hiện vô cùng dịu dàng rộng lượng, giống hệt một chủ mẫu vô dụng.

nh, Giang Nhu Lan l lại tinh thần, trong ánh mắt mang theo vài phần khiêu khích và khinh thường.

“Tỷ tỷ, đừng đùa kiểu này nữa, dọa lắm.”

“Vương gia thích nhất đôi chân này của ta, nói rằng vũ kỹ của ta là nhất kinh thành.”

“Nếu thật sự bị thương, Vương gia sẽ đau lòng lắm đó.”

Nàng ta cố ý nhấn mạnh hai chữ “đau lòng”, eo lắc nhẹ, đôi mắt hồ ly cong cong, muốn dùng ều này để chèn ép ta.

Đổi lại là khác, lẽ sẽ kiêng dè phu quân.

Nhưng ta là đích trưởng tôn nữ của đương triều Thái phó Thẩm Uyên, từ nhỏ đã lớn lên trong thước giới và luật pháp.

Trong mắt ta, quy củ là trời, luật pháp là đất.

Bất kỳ ai cũng kh được vượt qua.

Sau khi gả cho Hằng Vương Tiêu Hàm Xuyên, ta nh phát hiện chúng ta kh hợp nhau.

phong lưu đa tình, làm việc kh qua đầu óc, lúc ngay cả quy củ trong cung cũng kh rõ.

Ta nói với về luật pháp Đại Chu, lại nói với ta về chuyện ăn chơi trác táng ngày trước.

Kh gì gọi là phong hoa tuyết nguyệt.

Cho nên khi Tiêu Hàm Xuyên đề nghị nạp , ta lập tức đồng ý.

Chỉ ều vị này quả thực quá kh hiểu quy củ.

Ta đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vốn kh hề nếp nhăn.

Ánh mắt bình tĩnh nàng ta.

“Bổn cung chưa bao giờ nói đùa.”

“Ngươi nói ngươi kh quỳ là vì Vương gia đau lòng, đó là tư tình.”

“Nhưng vào phủ kh bái chính phi là trái lễ.”

“Theo luật Đại Chu, thất gặp chính thê mà kh quỳ thì bị đ.á.n.h trượng hai mươi, lời nói vô lễ thì tát miệng năm mươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/dung-gia-phap-tri-trac-phi-dac-sung/1.html.]

“Kẻ dựa sủng mà kiêu, làm loạn tôn ti đích thứ, c.h.é.m.”

Ta rành rọt đọc lại ều khoản luật pháp, hai chữ cuối cùng nhấn mạnh.

Thân hình Giang Nhu Lan run lên, trong mắt lóe qua vẻ kinh hoảng và nghi ngờ.

Ta khẽ cong môi.

“Xét ngươi lần đầu phạm, lại vì đôi chân này còn tác dụng l lòng Vương gia, bổn cung sẽ ngoài luật khai ân.”

“Chỉ l xương bánh chè, vẫn giữ được khả năng lại và nhảy múa.”

“Ngươi thể tạ ân .”

Ta quay đầu hai bà t.ử thô sử đã chờ sẵn ngoài cửa, nghiêm giọng quát.

“Còn đứng đó làm gì?”

“Ra tay.”

Hai bà t.ử là ta mang từ nhà họ Nguyễn tới, chỉ nghe lời một ta.

Họ lập tức x lên, một trái một giữ c.h.ặ.t Giang Nhu Lan.

Lúc này Giang Nhu Lan mới thật sự hoảng sợ.

Nàng ta liều mạng giãy giụa, trâm vàng trên đầu lắc lư kêu leng keng, đâu còn dáng vẻ kiêu ngạo lúc nãy.

“Nguyễn Niệm An, ngươi dám ?”

“Ta là trong lòng của Vương gia!”

“Ngươi dám động vào ta, Vương gia sẽ kh tha cho ngươi!”

“Thả ta ra, đám nô tài tiện hạ các ngươi!”

Ta kh biểu cảm nàng ta làm loạn.

“Xem ra Liễu trắc phi kh chỉ chân kh tốt, miệng cũng kh sạch sẽ.”

“Thô tục vô lễ, ra ngoài cũng chỉ làm mất mặt Vương phủ.”

“Tát miệng năm mươi, giúp nàng ta tỉnh táo lại.”

Bị mắng đến nổi giận, hai bà t.ử kh do dự nữa, giơ tay tát mạnh vào khuôn mặt được chăm chút kỹ lưỡng của Giang Nhu Lan.

Hạ nhân hiểu ý bịt miệng Giang Nhu Lan lại, tránh nàng ta nói thêm ều gì.

Trong hoa sảnh rộng lớn, chỉ còn vang lên tiếng tát tai th thúy.

Ta cúi đầu ngửi ngửi.

Ừm, trà hôm nay kh tệ.

2

Th đ.á.n.h cũng gần xong, ngoài cửa vang lên một tiếng quát giận dữ.

“Dừng tay!”

Hằng Vương Tiêu Hàm Xuyên mặc cẩm bào màu đen, nổi giận đùng đùng bước nh vào.

một cước đá văng bà t.ử đang giữ Giang Nhu Lan, đau lòng ôm nàng ta vào lòng.

“Lan nhi, nàng kh chứ?”

Giang Nhu Lan th chỗ dựa, lập tức khóc như mưa, chỉ vào ta mà tố cáo.

“Vương gia, tỷ tỷ ên !”

“Ta chỉ nói đùa một câu là kh cần hành lễ, nàng lại muốn l xương bánh chè của ta, còn muốn đ.á.n.h nát miệng ta!”

Tiêu Hàm Xuyên quay đầu trừng ta, ánh mắt đầy chán ghét.

“Nguyễn Niệm An, Lan nhi ngây thơ hồn nhiên, chẳng qua chỉ đùa với ngươi một chút, ngươi lại độc ác đến vậy ?”

Ta đôi uyên ương khổ mệnh ôm nhau kia, trong lòng kh chút d.a.o động, thậm chí còn muốn cười.

Đùa một chút ư?

Xin lỗi.

Trong quy củ ta học từ nhỏ, kh kiểu đùa như vậy.

Chương trước Chương sau

Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...