Dùng Gia Pháp Trị Trắc Phi Đắc Sủng
Chương 3: 3
“Huống chi là ngươi, một thất?”
Ta dừng lại, ném mạnh quyển sổ xuống bàn, ánh mắt sắc bén.
“Kh hỏi mà l là trộm.”
“Ta chưa cho phép, ai cho ngươi chạm vào?”
“Liễu trắc phi, cần ta dạy ngươi kh?”
“Đây gọi là trộm cắp.”
Sắc mặt Giang Nhu Lan thay đổi, nắm c.h.ặ.t chiếc vòng, khinh thường nói.
“Ngươi đừng l luật pháp ra dọa ta.”
“Ta chỉ l một chiếc vòng thì đã ?”
“Vương gia nói , đồ trong phủ này, ta muốn gì thì l cái đó!”
“Nếu là Vương gia nói, vậy thì chúng ta cứ làm theo quy củ.”
Ta gật đầu, quay sang dặn quản gia.
“Đi, cầm của ta đến Kinh Triệu Doãn báo án.”
“Nói rằng Hằng Vương phủ nội tặc, trộm đồ ngự ban của chính phi.”
5
Chiếc vòng này là Thái hậu ban, trên đó ấn ký trong cung.
Nghe hai chữ “báo án”, tay Giang Nhu Lan run lên, khó tin ta.
“Ngươi cần làm tới mức đó kh?”
Ta cầm bàn tính lên, lách cách gảy vài cái.
“Chiếc vòng ngọc này là cống phẩm, giá thị trường ba nghìn lượng bạc.”
“Theo luật Đại Chu, trộm cắp tài vật trị giá trên năm trăm lượng thì bị lưu đày ba nghìn dặm, khắc chữ sung quân.”
“Nếu ngươi nói là Vương gia cho phép, vậy thì đây chính là Vương gia xúi giục trộm cắp.”
“Ngươi là chủ phạm, là tòng phạm.”
Ta khuôn mặt tái nhợt của Giang Nhu Lan, khẽ mỉm cười.
“ , ngươi muốn tự vào đại lao, hay muốn kéo theo Vương gia cùng ?”
Giang Nhu Lan như bị bỏng tay, lập tức ném chiếc vòng trở lại trong hộp.
“Trả ngươi là được chứ gì?”
“Ai thèm đồ rách của ngươi, đồ keo kiệt!”
Nàng ta tức giận định bỏ .
Ta lại gọi nàng ta lại.
“Chiếc vòng tuy đã đặt xuống, nhưng món nợ giữa chúng ta vẫn chưa tính xong.”
Ta cầm một tờ gi lên, đưa tới trước mặt nàng ta.
“Vừa ngươi nói, chúng ta là tỷ .”
“Đồ của ngươi là của ta, đồ của ta là của ngươi, đúng kh?”
Giang Nhu Lan cảnh giác ta.
“Ngươi muốn làm gì?”
“Nếu đã muốn quán triệt nguyên tắc dùng chung này, vậy ta cũng kh thể chiếm tiện nghi của ngươi.”
Ta chỉ vào con số trên tờ gi.
“Đây là bảng chi tiêu của Hằng Vương phủ tháng trước.”
“Bổng lộc của Vương gia ít ỏi, m năm nay vẫn luôn dựa vào của hồi môn của ta để bù đắp chi phí trong phủ.”
“Nếu Liễu trắc phi đã nói chúng ta kh phân biệt lẫn nhau, vậy khoản chi này đương nhiên do chúng ta cùng gánh.”
“Tháng trước tổng chi là mười hai nghìn lượng.”
“Trừ phần chi tiêu bình thường của Vương gia, tám nghìn lượng còn lại phần lớn là tiền ngươi mua quần áo, trang sức, cùng với chi phí sửa sang Tiêu Tương viện nơi ngươi ở.”
“Ta kh đòi nhiều.”
“Ngươi chỉ cần bù lại phần ngươi đã tiêu là được.”
Ta đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên.
“Xin th toán tám nghìn lượng bạc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dung-gia-phap-tri-trac-phi-dac-sung/3.html.]
“Trả bạc nén hay ngân phiếu?”
Giang Nhu Lan trợn to mắt, như thể vừa nghe th chuyện hoang đường.
“Ngươi ên ?”
“Ta làm gì nhiều tiền như vậy?”
“Ta là của Vương phủ, những thứ này chẳng đều là chuyện đương nhiên ?”
Nàng ta chỉ là thứ nữ, lúc vào phủ cũng chỉ hai rương của hồi môn nghèo nàn.
Bình thường tiền tiêu vặt hằng tháng của nàng ta còn kh đủ mua một hộp son phấn.
Ta cau mày, vẻ mặt khó hiểu.
“Kh tiền thì vì còn thích sĩ diện, bắt chước ta nói tình tỷ sâu nặng, lại còn tiêu xài hoang phí?”
Giang Nhu Lan nghẹn họng kh nói nên lời.
Ta đ.á.n.h giá nàng ta từ trên xuống dưới một lượt, nhàn nhạt lên tiếng.
“Nếu kh tiền, vậy thì l thân gán nợ .”
6
Giang Nhu Lan sợ đến lùi lại một bước, ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c.
“Ngươi muốn làm gì?”
“Đừng hiểu lầm.”
“Ta kh hứng thú với thân thể của ngươi.”
Ta gọi tiên sinh phòng sổ sách tới.
“Từ hôm nay, cắt toàn bộ tiền tiêu vặt hàng tháng của Liễu trắc phi.”
“Ăn mặc dùng của nàng ta đều hạ xuống theo tiêu chuẩn của nha hoàn hạng ba, cho đến khi nàng ta trả hết khoản nợ tám nghìn lượng này.”
“Ngoài ra, những bình hoa đồ bày biện đáng giá trong viện của nàng ta, toàn bộ đem bán để trừ nợ.”
“Nếu đã muốn làm tỷ , vậy thì phúc cùng hưởng, nợ cùng trả.”
“ c bằng, kh ?”
Giang Nhu Lan thét lên một tiếng, hai mắt trợn ngược, tức đến ngất xỉu.
Ta phất tay, cho kéo nàng ta ra ngoài.
“Đưa về Tiêu Tương viện.”
“Nhớ ghi tiền t.h.u.ố.c khám bệnh vào sổ nợ của nàng ta.”
“Lãi thì tính theo kiểu chín ra mười ba.”
Muốn chiếm tiện nghi của ta, Nguyễn Niệm An ?
Đợi kiếp sau .
Giang Nhu Lan nằm trên giường suốt ba ngày.
Nghe nói sau khi tỉnh lại, việc đầu tiên nàng ta làm là đập hết những thứ còn lại trong phòng.
Sau đó lại nghĩ đến chuyện bồi thường tiền, liền khóc lóc nhặt từng mảnh lên.
Vương gia Tiêu Hàm Xuyên m ngày nay cũng kh lộ mặt.
lẽ cảm th mất mặt, hoặc là sợ ta cũng bắt trả tiền.
Dù chuyện ăn bám còn lên mặt như vậy, nói ra thực sự kh hay.
Cho đến khi thiệp mời dự tiệc thưởng hoa trong cung được đưa tới.
Đó là yến tiệc do Trưởng c chúa tổ chức, mời khắp d lưu trong kinh thành.
Với thân phận Hằng Vương phi, ta bắt buộc tham dự.
Còn Giang Nhu Lan là trắc phi, vốn kh đủ tư cách.
Nhưng Tiêu Hàm Xuyên vì muốn dỗ nàng ta vui nên đặc biệt cầu Trưởng c chúa, xin cho nàng ta một tấm thiệp.
Trước khi xuất phát, Tiêu Hàm Xuyên đặc biệt tới viện của ta, mặt nghiêm nghị cảnh cáo.
“Nguyễn Niệm An, hôm nay ở phủ Trưởng c chúa, ngươi bớt lại cho ta.”
“Lan nhi chưa từng th việc đời.”
“Nếu nói sai ều gì, ngươi là chính phi thì giúp che đậy, đừng động một chút là làm lớn chuyện.”
“Mọi ra ngoài vui là để được vui vẻ.”
“Đừng mang những quy củ thối nát của ngươi tới yến tiệc, làm mất mặt bổn vương.”
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.