Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi (Mục Cửu Tiêu-Lâm Tích)
Chương 246: Em phải chọn – hoặc là chết, hoặc là thích
Mục Cửu Tiêu xuất thân cao quý, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ bị thiệt thòi.
Bất kể là đồ quý giá gì, dù hứng thú hay kh, nhà họ Mục đều sẽ đưa đến trước mặt đầu tiên.
vốn chẳng m bận tâm đến m thứ xa xỉ này.
Nhưng chiếc đồng hồ này, khi nằm trong lòng bàn tay, bất luận thế nào, cũng đều th thích.
Chỉ vì tấm chân tình của Lâm Tích, mà chiếc đồng hồ như được bao phủ thêm một lớp ánh sáng kỳ diệu.
Mục Cửu Tiêu thu ánh mắt lại từ gương mặt cô, đeo đồng hồ lên tay.
Quả thật cô hiểu rõ sở thích của màu sắc, kiểu dáng đều vô cùng hợp.
Lâm Tích đưa tay cài dây đeo.
Cô chỉ mặc chiếc sơ mi rộng thùng thình, nửa quỳ trên giường, ngẩng đôi mắt long l ướt át lên, hỏi đầy chân thành:
“ vẫn chưa trả lời em… thích kh?”
Mục Cửu Tiêu mím môi, khóe miệng khẽ nhếch.
Lại hỏi cái này nữa ?
“Nếu nói kh thích thì ? Em khóc cho xem à?” khàn giọng trêu chọc.
Lâm Tích bình thản:
“Kh thích cũng bình thường thôi, em sẽ chọn cái khác cho .”
Dứt lời, tay cô bỗng siết chặt, dây đồng hồ siết vào tận xương khiến hơi đau.
Mục Cửu Tiêu lại cười sâu hơn.
Lâm Tích quả nhiên đổi sắc mặt, giả vờ lạnh nhạt, cứng rắn cảnh cáo:
“Đây là quà em đã tốn c chọn lựa, ôm suốt đường mang đến cho . mà dám nói kh thích, thì chỉ hai lựa chọn: một là chết, hai là thích. chọn .”
Mục Cửu Tiêu bật cười thành tiếng.
kh kìm được ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn ngấu nghiến.
Lâm Tích ban đầu còn kháng cự, sau lại e ấp đáp trả, đưa lưỡi ra nghịch cùng .
tựa trán lên trán cô, giọng khàn trầm đầy si mê:
“Cho dù kh thích, cũng sẽ đeo cả đời. Chờ đến ngày chết, em hãy bỏ chiếc đồng hồ này vào cùng tro cốt, để xuống địa ngục cũng còn mang theo.”
Lâm Tích khẽ bật cười, khẽ cắn môi :
“Đồ khéo miệng!”
Ban đầu Mục Cửu Tiêu vốn định dừng lại, nhưng chịu đựng đến phát đau, cuối cùng vẫn kh nhịn được.
Lâm Tích biết rõ khẩu vị lớn, một lần thể đủ, nên nửa đẩy nửa nhận, lại một lần nữa cùng quấn quýt.
…
Tới tận nửa đêm, sóng gió mới yên.
Nhưng Mục Cửu Tiêu lại kh hề ý định dừng.
“Tiểu Tịch, cho l.i.ế.m một chút.”
Lâm Tích ngẩn ra:
“Liếm… cái gì cơ?”
nghiêm túc đáp:
“Những chỗ tay vừa chạm, giờ dùng miệng lại hết một lần.”
“…” Đôi mắt Lâm Tích mở to, kinh ngạc:
“Ý là… chẳng lẽ là… chỗ đó?”
“Ừ.”
“…”
Trời ơi, thế này qua nổi kiểm duyệt kh?
Lâm Tích rõ ràng đã mệt rã rời, nhưng đây là lần đầu tiên trải qua chuyện này, cô vẫn kh kìm được tò mò…
Huống hồ, so với khoái cảm xác thịt, ều khiến cô mềm lòng nhất chính là những lần Mục Cửu Tiêu chịu nhường nhịn vì cô.
…
Kh biết đã m giờ, Lâm Tích rơi nước mắt mà ngủ .
Ga giường chẳng còn dùng nổi nữa, Mục Cửu Tiêu gọi phục vụ phòng đến đổi sạch sẽ.
M nhân viên khách sạn vốn quen chuyện này, nh chóng thay xong liền rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dung-h-nua-ong-trum-dang-theo-duoi-muc-cuu-tieu-lam-tich/chuong-246-em-phai-chon-hoac-la-chet-hoac-la-thich.html.]
lại bế cô đặt lên giường.
Mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi khiến Lâm Tích nhíu mày, ngủ kh yên.
Cô hé mắt, th Mục Cửu Tiêu đang giơ tay ngắm chiếc đồng hồ kia.
“Thích đến vậy ?” cô khẽ cười, mệt mỏi trêu .
Mục Cửu Tiêu thu tay lại:
“Bình thường thôi. chỉ vừa định xem m giờ.”
“Thế… m giờ ?”
“…”
lại lần nữa:
“Ba giờ sáng.”
Lâm Tích nghe xong, hơi hối hận nhưng kh trách móc:
“Vậy thì ngày mai em ngủ bù trên máy bay vậy.”
Mục Cửu Tiêu khẽ ừ:
“ đã chuẩn bị cho em máy bay riêng, đổi sang loại giường nệm em thích nhất.”
Lâm Tích cằn nhằn:
“Chỉ một chuyến thôi, phung phí quá.”
cười trầm thấp:
“Bỏ ra vài tỷ để mua đồng hồ cho thì em kh tiếc, vậy mà mua tấm nệm cho em lại tiếc?”
“Kh giống nhau…” Lâm Tích thì thầm.
Biết rõ tính cô kiêu ngạo, Mục Cửu Tiêu hỏi:
“Em dồn tiền mua cái này, vậy vốn xoay vòng c ty thì ?”
“Em để lại một khoản , đừng lo. Còn tiền đưa, em cũng kh lãng phí, đã mua quỹ cho Nam Nam.”
Nhắc đến đây, Lâm Tích bỗng tỉnh táo hẳn.
“Mục Cửu Tiêu, thật ra em tới đây ba chuyện muốn nói với .”
hứng thú cô, hai tay gối sau đầu, ánh mắt chăm chú:
“Ồ?”
“Bác sĩ nói phẫu thuật của Nam Nam tám mươi phần trăm thành c. Sau này em thể sống như một bình thường !”
Đôi mắt sáng long l của cô khiến Mục Cửu Tiêu cũng th vui lây.
thật lòng cao hứng cuối cùng cô cũng thể bớt gánh nặng, thôi đau lòng vì em trai.
“Ừ, đáng mừng lắm.” khẽ vuốt má cô, dịu dàng: “Sau này tin tốt thế này, nhất định trực tiếp đến nói cho biết.”
được th tận mắt nụ cười hạnh phúc của cô.
Lâm Tích lại thu nụ cười, đổi sang bộ dáng truy cứu:
“Còn một chuyện nữa.”
“Lâm tổng, em nói .”
“ xin lỗi em.”
nhướn mày:
“Tại ?”
“ ở sân bay lạnh nhạt với em, còn cố ý dùng Đồng Chân Chân chọc tức em.”
Mục Cửu Tiêu giả vờ mơ hồ:
“ với Đồng Chân Chân thì nào?”
“Trong lòng rõ ràng nhất.”
Lần này Mục Cửu Tiêu thật sự kh nhịn được bật cười.
Đúng là khi đó cố ý, chuyện này kh thể chối cãi.
chỉ còn cách hỏi:
“Vậy… xin lỗi thế nào đây?”
Trong đầu đã tính toán đủ kiểu nhẹ thì quỳ xuống, nặng thì kiêng dục một tháng?
Kết quả, Lâm Tích chỉ nói:
“ nói một câu ‘xin lỗi’ là được.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.