Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi (Mục Cửu Tiêu-Lâm Tích)
Chương 554: Thật sự rất đau sao?
Xong việc, trên Tần Niệm lại một lần nữa hỗn độn vết tích.
Cô cười, trêu chọc:
“ thích để lại dấu vết trên đến vậy ?”
khắp toàn là dấu răng, như thể bị chó gặm qua.
Kiều Dã mấp máy môi, vốn muốn nói “Ai bảo em quyến rũ như vậy”, nhưng lời đến miệng lại khó mở, cuối cùng nuốt xuống.
Tần Niệm đã nhếch nhác đến mức mà vẫn kh quên trêu ghẹo:
“Lần sau đừng cắn nữa, viết chữ trên , được kh?”
Kiều Dã nghe kh hiểu:
“Viết gì?”
“Chữ ‘正’ , mỗi lần làm một lần thì viết một nét, xem thể viết được m chữ.”
Sắc mặt Kiều Dã đen lại:
“Tần Niệm, em bệnh à?”
Cái kiểu trò đùa mang tính sỉ nhục đó, cô thể để đàn áp dụng lên ?
Bị mắng, nụ cười của Tần Niệm cũng dần tắt, trong mắt ánh lên vài phần lạnh lẽo:
“ cười với , lại tưởng là ai à? dám mắng ?”
Kiều Dã sững .
khẽ giải thích:
“ kh muốn làm nhục em.”
từng nghe qua loại chuyện cười bẩn thỉu trong tiệc tùng một phụ nữ biến thành món đồ chơi cho nhiều gã đàn , mỗi lần lại vạch một nét.
Tần Niệm thản nhiên:
“Cho dù là sỉ nhục cũng thích. ? Chơi kh nổi à?”
gương mặt quyến rũ đầy kiêu ngạo , Kiều Dã bỗng nghẹn lời.
Cô là ai chứ? Là Tần Niệm, con gái độc nhất của nhà họ Tần, ngồi trên khối tài sản ngàn tỷ, chơi đùa đàn như cơm bữa.
Những thứ cô từng trải qua còn nhiều hơn những gì từng th.
Vậy mà còn ở đây thương xót cái gì?
Ngực Kiều Dã nặng trĩu, chỉ qua loa giúp cô lau :
“Ngủ .”
Tần Niệm lạnh giọng:
“Quay lại đây, xin lỗi .”
kh đáp, trực tiếp sập cửa bỏ .
Môi Tần Niệm mím chặt, một cước đá lật bàn trước mặt.
Trong phòng vẫn còn vương vấn hơi ấm ái tình, mười phút trước hai còn quấn quýt triền miên, lời tình nồng cháy bên tai.
Ấy vậy mà giờ phút này, nói vỡ là vỡ.
Cô rít một tiếng đầy phiền muộn, rút ếu thuốc ra châm lửa.
…
Tần Niệm đến đây là để xử lý c việc, nhưng chuyện kh lớn, chỉ vài tiếng đã xong.
Khi bước ra thì trời đã tối, cả ê ẩm, ngồi trong xe thế nào cũng th khó chịu.
Theo lý mà nói, một khi cô tức giận, Kiều Dã liền bị loại ngay.
Nhưng cái tên khốn đó lại quá mạnh mẽ, đến mức bây giờ ngồi đây, giữa hai chân vẫn còn run rẩy, từng lúc nhắc nhở sự tồn tại của .
Muốn bỏ qua thì kh cam lòng.
Tần Niệm chống trán, mệt mỏi xoa thái dương.
Đúng lúc này, một cuộc gọi đến.
Là từ một tiệm dược liệu nổi tiếng địa phương.
“Xin chào, tiểu thư Tần kh? Buổi thuốc tắm cô đã hẹn sẽ bắt đầu sau một tiếng nữa, kh biết cô tiện đến kh, hay để chúng tới đón?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dung-h-nua-ong-trum-dang-theo-duoi-muc-cuu-tieu-lam-tich/chuong-554-that-su-rat-dau-.html.]
Tần Niệm ngơ ngác:
“Thuốc tắm gì cơ?”
“Bạn cô đã gọi ện đặt trước m hôm nay.”
“Ai?”
“Một vị họ Kiều.”
Tần Niệm cúp máy, thoáng qua biển hiệu của tiệm dược liệu kia chuyên ều dưỡng cơ thể, trị chấn thương bầm tím.
Cô bật cười vì tức:
“Đúng là thằng nhóc ngốc, thủ đoạn cũng thật đặc biệt.”
Cơn giận trong lòng nháy mắt tan biến, cô bảo tài xế đổi hướng đến thẳng tiệm thuốc.
Đến nơi vẫn kh th Kiều Dã, tưởng quên chuyện này. Nhưng đã tới , tắm một lượt cũng chẳng .
Nước thuốc đen sì, nhưng hương thơm dễ chịu.
Ngâm một lúc, Tần Niệm liền cảm th lỗ chân l toàn thân được th thoáng, thoải mái kh tả xiết.
Mơ màng, cô nghe tiếng cửa mở.
Hơi hé mắt, định xem tên phục vụ nào bất lịch sự, nhưng khi th rõ lại khẽ cong môi.
“Chà, chủ tiệm này lai lịch gì vậy?” gò má ướt át của cô ửng hồng quyến rũ “Đến cả ngôi tầm cỡ như cũng mời tới để cho chơi.”
Kiều Dã bưng khay, mặt sầm sì đặt xuống, chẳng buồn để ý đến cô.
Tần Niệm liếc khay đồ toàn hương liệu và tinh dầu.
Cô nâng mắt lười nhác:
“ còn biết mát-xa?”
Kiều Dã lạnh lùng:
“Học qua.”
“Trong phim học à?”
Gân x trên trán Kiều Dã giật giật:
“Đầu óc em thể nghiêm túc chút kh?”
“Ơ, một thiếu gia như lại biết mát-xa? Ngoài phim thì còn học ở đâu được?”
Kiều Dã tức muốn chứng minh:
“ học từ bác sĩ gia đình, trước giờ chỉ từng bấm huyệt cho nội.”
“ ngoan vậy ?”
“…”
quay đầu tới bên giường:
“Đừng ngâm nữa, ra đây nằm xuống.”
Tần Niệm nhếch môi cười, trong lòng thầm nghĩ muốn nhận sai mà còn bày ra vẻ kiêu ngạo, đúng là đồ cẩu ngốc.
Cô nghịch nước, lười biếng nói:
“Mệt quá, bế .”
Chỉ vài giây im lặng, Kiều Dã đã cúi bế cô ra.
Th cô trần trụi, theo bản năng nói:
“Tắm thuốc này kh cần cởi sạch đâu.”
Cặp chân thon dài của Tần Niệm kẹp l h :
“Thuốc này tiếp xúc trực tiếp mới hiệu quả nhất chứ? đau chỗ nào nhất, chẳng lẽ kh rõ ?”
Kiều Dã lập tức nhớ đến nơi đáng thương kia, lòng bàn tay siết chặt eo mảnh mai của cô.
Giọng mềm :
“Thật sự đau lắm ?”
Tần Niệm bĩu môi, hừ lạnh:
“ đau thế nào cũng kh bằng đau lòng. Hôm nay thật oai phong đ, đến cả cửa phòng cũng dám sập.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.