Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi (Mục Cửu Tiêu-Lâm Tích)

Chương 557: Chuyện gì quan trọng hơn tôi?

Chương trước Chương sau

Kiều Dần Tây cũng th Kiều Dã.

Bình thường chỉ nghe nói em trai vất vả quay phim, hôm nay tận mắt th mới biết nó thật sự nghiêm túc.

Là con út nhà họ Kiều, vốn dĩ cả nhà đều cưng chiều, hưởng vinh hoa phú quý, nào ngờ lại rèn ra một khúc xương cứng đầu.

Kiều Dần Tây nửa cười nửa kh:

“Em bày ra lộ liễu thế, kh sợ nó nhận ra đến tìm tính sổ à?”

Tần Niệm thản nhiên nhún vai:

“Sợ gì, vốn chẳng định giấu.”

“Nó biết chuyện chúng ta sắp kết hôn chưa?”

“Tạm thời chưa đâu.” – Tần Niệm hờ hững – “Đợi lúc nó biết, khi với nó đều đã tình mới .”

Bởi quan hệ của bọn họ vốn kh cần báo cho nhau những chuyện này.

Giống như thể giữa hai đã từng lời thề non hẹn biển vậy – rõ ràng là kh.

Kiều Dần Tây lại càng thích sự phóng khoáng :

“Đã vậy thì hợp đồng cô cũng xem , kh khách sáo nữa. Năm mới sắp tới, trong nhà luôn muốn Kiều Dã về đoàn tụ. hy vọng cô thể khuyên nó giúp .”

Tần Niệm kh chắc, nên kh trả lời.

Kiều Dần Tây cười nhạt:

“Nếu cô khó xử thì thôi, đến lúc đó ra tay cũng được.”

Bộ phim này của Kiều Dã quay m tháng, quý trọng kịch bản nên yêu cầu bản thân cực kỳ nghiêm khắc.

Kh ngoài dự đoán, bộ phim này sẽ giúp nâng hạng trong giới.

Muốn thành tựu thì bỏ ra nhiều nỗ lực hơn khác.

Dù vậy, Kiều Dã vẫn chẳng thể quên được Tần Niệm.

lẽ bởi đã trao cho cô quá nhiều lần đầu tiên, tự th là đàn thì nên chủ động trong một số việc.

Th thứ gì hợp với cô, đều muốn mua tặng.

Đồ gửi đến tận chỗ ở của cô, thế mà chẳng nhận được l một hồi âm.

Cuối cùng, Kiều Dã tr thủ gọi ện.

Ngốc vẫn là ngốc, chẳng biết vòng vo, vừa mở miệng đã hỏi thẳng cô thích m món quà kh.

Tần Niệm mơ mơ hồ hồ:

“Quà gì cơ?”

Kiều Dã ngẩn :

“Những món gửi đến nhà em .”

“À… lâu chưa về nhà.” – Giọng Tần Niệm chút mỏi mệt – “Dạo này bận chuyện c ty, tiện đâu thì ngủ đó.”

Một thoáng thất vọng lướt qua, Kiều Dã im lặng.

Tần Niệm nhạy bén:

“Giận à?”

“Kh.”

Thật khó nói đang cảm th gì.

Thời gian nghỉ ngơi vốn chẳng bao nhiêu, còn cô gái luôn nhớ mong lại dường như kh đặt trong lòng.

Theo lý thì nên sớm cắt lỗ, nhưng lại chẳng nỡ cúp máy.

Nhưng cứ lặng thinh thế này thì đây.

Gặp cáo già, trốn đâu được.

“Tối nay về nhà một chuyến được kh?” – Giọng Tần Niệm mềm mại – “Ngày mai tìm ăn cơm, nhé?”

Kiều Dã lịch:

“Ngày mai bận .”

chuyện gì quan trọng hơn ?”

nghiêm túc:

“Ngày mai thật sự kh được, để xem ngày kia thì thế nào.”

Tần Niệm lại nói:

“Tối nay .”

“…”

liếc đồng hồ, năm giờ sáng mai dậy khai máy, giờ đã gần rạng sáng.

Kh ngủ thì mai l sức đâu mà quay.

Thế nhưng khi mở miệng, lời bật ra lại là:

“Đến nhà em à?”

“Ừ, lát nữa cho lái xe đến đón .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dung-h-nua-ong-trum-dang-theo-duoi-muc-cuu-tieu-lam-tich/chuong-557-chuyen-gi-quan-trong-hon-toi.html.]

Kh lâu sau, Kiều Dã tắm.

Ra ngoài đã th Tần Niệm gửi hai tấm ảnh, là hai chiếc váy lụa từng mua.

【Thích bộ nào? Tối nay mặc cho xem.】

Kiều Dã: Em về nhà nh thế à?

Tần Niệm: Chọn .

thích nhất là màu đen, cực kỳ gợi cảm.

Thế nên cũng chọn đen.

Chỉ mới nghĩ đến dáng vẻ cô mặc bộ quyến rũ thế nào, Kiều Dã đã nóng hết cả , cả đường cứ kéo khóa quần.

Mở cửa, vào nhà, ôm hôn, liền một mạch.

Vài ngày kh gặp tựa như ba năm, tình cảm bùng nổ dữ dội.

Tần Niệm đã tẩy trang, môi còn phảng phất mùi nước súc miệng hoa trà, khiến ta càng nghiện.

Làm được m lần, Kiều Dã đã dần quen thuộc, ngón tay khéo léo tuột dây váy trên vai cô.

Lúc này mới phát hiện váy màu hồng.

“Kh chọn màu đen ?”

Đôi mắt mờ sương, Tần Niệm l.i.ế.m tai :

“Để lần sau mặc cho xem.”

Hơi thở Kiều Dã dồn dập.

Ngay lúc này, đã bắt đầu mong chờ lần sau.

nâng gương mặt xinh đẹp của cô, hôn mãi chẳng đủ.

Lần này, nhắm chặt mắt, chìm vào mê đắm của cô, trong lòng lại trào dâng chiếm hữu: Giá mà cô chỉ thuộc về .

Đêm nay hai bu thả, đến lần thứ ba mới thôi.

Tần Niệm sung sướng đến kiệt quệ, ngủ say trong lòng , đồ đạc cá nhân vương vãi khắp nơi.

Kiều Dã kh buồn ngủ, dậy dọn dẹp mới định nằm xuống.

vô tình th hai chiếc ện thoại.

Kh định xâm phạm riêng tư, nhưng cuối cùng lòng ích kỷ lấn át, lén mở ra.

Một cái là máy mới, kh mật mã, toàn c việc.

Cái kia là máy dự phòng, vừa mở đã th ảnh đại diện chính là thứ to lớn của .

“…”

Mặt đỏ bừng, Kiều Dã vội đặt lại.

Xong xuôi, nhẹ nhàng lên giường.

Tần Niệm trở , rúc vào lòng , đưa tay sờ mặt.

Sờ một lúc, cô ngái ngủ lẩm bẩm:

“Đồ ngốc.”

muốn hỏi: Em biết là ai kh?

Nhưng nghe tiếp cô thì thào:

kh kh tiền , cứ mua cho nhiều thứ đắt thế. Kh muốn về nhà đấu khẩu với cha nữa à?”

Kiều Dã nắm l bàn tay thon dài trắng trẻo, đặt bên môi hôn nhẹ:

“Tiền tiêu lại kiếm được mà.”

Tần Niệm hé mắt cười, áp môi sát môi thì thầm:

cũng thích .”

Cổ họng Kiều Dã nghẹn lại, biết câu thích toàn nước.

chưa từng nói thích em.”

“Ừ.”

Ngay sau đó, tiếng thở dài nhẹ nhàng đều đều vang lên.

Một giấc say, Tần Niệm ngủ mê man, đến nửa đêm bị buồn tiểu làm tỉnh.

Cử động một chút đã th bụng dưới căng khó chịu, chẳng giống buồn tiểu.

Cô hé mắt , thì th trên bụng đang đặt một bàn tay thon dài rõ xương khớp.

phía sau cảm nhận cô tỉnh, vòng tay siết chặt hơn:

“Em…”

Đầu óc Tần Niệm choáng váng, khàn giọng chửi:

“Con mẹ nó… nửa đêm mà còn làm…”

“Ngày mai mời thầy pháp đến xem thử , hình như bị thứ gì nhập, dừng lại kh nổi.”

“Cút ngay, biến khỏi đây cho lão tử!”

“Kh, kh .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...