Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi (Mục Cửu Tiêu-Lâm Tích)
Chương 679: Chúng ta kết hôn
Tống Yên ngủ một giấc thật sâu và thoải mái.
Tối qua vừa xử lý xong một vụ án lớn, lại nửa tháng nghỉ phép phía trước, cô thể ngủ thỏa thích cho tới khi tự nhiên tỉnh dậy mà kh bận tâm gì.
Khi mở mắt ra, đã hơn 10 giờ sáng hôm sau. Cô nằm trần trụi, chiếc chăn mỏng nhẹ chỉ che nửa cơ thể, cảm giác da chạm vào vải mềm mại thật tinh tế, khiến cô ngay cả khi duỗi cũng th thật dễ chịu.
Cô quay đầu, th Cố Minh nằm nghiêng, chống tay nâng đầu, chăm chú cô kh rời.
Ánh nắng sớm chiếu lên, khiến dấu răng trên vai trở nên gợi cảm đến mức tinh tế.
Tống Yên tâm trạng tốt, cười hỏi:
– Cố bác sĩ, chào buổi sáng. Bữa sáng muốn ăn gì?
Cố Minh đã đặt sẵn nguyên liệu tươi online, lát nữa sẽ tự tay nấu.
– Đợi em thay quần áo xong sẽ biết ăn gì thôi, bảo đảm em thích.
Tống Yên biết nấu ăn ngon, vừa ngân nga khúc nhỏ vừa xuống giường. Dù thể lực cô vốn tốt, nhưng hôm qua từ bệnh viện về nhà lại lại cả một loạt việc khiến cô cảm th hơi mỏi.
Cố Minh tinh ý, từ phía sau ôm l cô:
– Đi rửa mặt ? bế em .
Tống Yên kh chỉ cần rửa mặt, mà còn vệ sinh.
Nhưng dù quan hệ thân mật đến đâu, cô cũng kh thể để Cố Minh giúp , nên nhẹ nhàng từ chối:
– Em tự làm được mà.
Cố Minh kh hề thay đổi sắc mặt:
– ở đây, em kh cần vất vả như vậy.
– Nhưng chuyện này… – Tống Yên vẫn chưa bu lòng.
Cố Minh nghiêm túc đáp:
– Khi mới thực tập, thường giúp bệnh nhân làm những việc này, kh cần xấu hổ.
“……”
Tống Yên kh kiểu e thẹn, đã quyết tâm như vậy, cô cũng thuận theo, nh chóng hòa nhịp với .
Cố Minh chăm sóc tỉ mỉ, lau cho cô sạch sẽ còn dùng nước ấm rửa lại.
Tống Yên mệt mỏi để chăm sóc , kh chút kháng cự.
Cô chăm chú vào gương mặt Cố Minh, nhàn nhã hỏi:
– Khi chăm bệnh nhân, cũng kỹ lưỡng như vậy ?
– Ừ.
– cũng giúp họ… như vừa ?
Cố Minh khựng lại một chút:
– Kh, chỉ đặt ống dẫn nước tiểu cho bệnh nhân nam thôi.
– Vậy lúc đó cũng chăm chú như vừa ?
“……”
Thật bất ngờ, lại để lộ suy nghĩ thầm kín rõ ràng như vậy ?
Thực ra, Cố Minh vừa thật sự đã cô say mê, thẳng t thú nhận:
– Nam giới thì chẳng gì đáng xem, cô là vì thích cô.
Tống Yên kh thích đàn nói thẳng quá.
Nhưng với trai đẹp thì khác.
đàn đẹp, nói lời yêu thương dễ khiến khác rung động.
Khi rung động, cũng dễ sinh tình.
Tống Yên nâng chân đặt lên vai Cố Minh.
nghiêng đầu hôn lên làn da mịn màng của cô, nhắm mắt hít l hương thơm.
Tống Yên cảm th ngứa ngáy trong lòng, giọng nói cũng mềm mại theo.
Sáng nay, Cố Minh khiến cô nghi ngờ bản thân về độ “bền bỉ” của .
Cô cứng miệng, kh chịu van xin, mồ hôi đổ ra từng đợt, làm cả căn phòng kính mờ ảo.
Trong làn mờ ảo, Cố Minh trầm giọng hỏi:
– Tống Yên, đã cho em tất cả, em chịu trách nhiệm với .
Tống Yên mắt mờ .
– Em… đã nhận được gì từ ? – cô đáp mà kh suy nghĩ nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dung-h-nua-ong-trum-dang-theo-duoi-muc-cuu-tieu-lam-tich/chuong-679-chung-ta-ket-hon.html.]
– Lần đầu.
Tống Yên mơ hồ mỉm cười.
Cô l lại lý trí, nâng tay chạm vào gương mặt Cố Minh, dù tình cảm cũng vẫn giữ vẻ lạnh lùng:
– Lần đầu à… nhưng đã là m lần , còn đáng giá gì kh?
Đôi mắt Cố Minh trầm xuống.
biết cách ều khiển cô, dừng lại và hỏi:
– Kh còn đáng giá ?
Giọng nói dịu dàng, nhưng hoàn toàn kh vô can.
Tống Yên bị giữ trong tình trạng vừa muốn vừa kh, bực bội:
– Nói chuyện thì dừng lại làm gì?
– Bây giờ còn đáng giá kh?
Cố Minh cho một chút “ưu đãi”, lại dừng.
Tống Yên khô miệng, đành nhượng bộ:
– Được, em sẽ chịu trách nhiệm với .
Đạt được mục đích, Cố Minh ngay lập tức thưởng cho cô.
Tống Yên nhận ra:
– Khoan đãem cũng là lần đầu mà, chịu trách nhiệm, tính gộp cho cân bằng được kh?
Cố Minh hơi giật .
gần như bị bất ngờ bởi câu nói , nhưng nh chóng tỉnh táo:
– Vậy cũng chịu trách nhiệm với , đừng nghĩ thể lợi dụng .
Tống Yên vừa cười vừa khóc.
Cô ôm cổ , đồng ý yêu cầu:
– Được, nói em làm vậy.
Họ đã sống cùng nhau, vậy chẳng là yêu nhau ?
Chỉ là Cố Minh cứng nhắc, muốn lời hứa bằng miệng, giống như hợp đồng làm việc, ký mới hiệu lực.
Nhưng ều Cố Minh muốn kh chỉ đơn giản vậy.
thẳng vào mắt Tống Yên:
– muốn kết hôn với em, em đồng ý chứ?
Tống Yên liếc mắt, cảm nhận sự hồi hộp trong ánh mắt .
Cô cười khẩy:
– Được thôi.
Chỉ hai chữ ngắn gọn, nghe như đùa.
Cố Minh kh hài lòng:
– Việc kết hôn quan trọng như vậy, em lại thờ ơ vậy?
Tống Yên đẩy vào n.g.ự.c cứng rắn của :
– Vậy bu em ra, em sẽ cúi chào một cái.
Cố Minh thật sự muốn tát vào m.ô.n.g cô.
– Tống Yên. – gọi tên cô với giọng cảnh cáo.
Tống Yên nghiêm túc:
– Em nói được , em muốn kết hôn với .
Cố Minh hơi bất ngờ.
Xác nhận cô nghiêm túc, lại bắt đầu do dự:
– Em kh sợ ? Kh lo là nhất thời thôi ?
– Sợ gì chứ, bạn bè em kết hôn đều hạnh phúc, em cũng mong được kết hôn mà. – Tống Yên mỉm cười, – Hơn nữa em là luật sư, nếu phản bội em, sẽ bị em tính đến mức kh còn đồ lót nào, nên đáng sợ là chứ kh em, đúng kh, Cố bác sĩ?
Cố Minh nghe vậy, mỉm cười.
cúi đầu, cắn nhẹ lên cổ cô:
– Em biết kh, cả đêm qua kh ngủ được, lo rằng khi em mặc váy xong sẽ kh cần nữa.
Tống Yên nghịch tóc , thổi khẽ qu :
– Thế thì xem kỹ năng của thế nào, liệu giữ được em kh nhé.
Chưa có bình luận nào cho chương này.