Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh

Chương 389: Em có vì anh mà chết theo không?

Chương trước Chương sau

Lâm Tích kh hiểu chuyện gì đang xảy ra.

thăm Lâm Mặc kh?

Nghĩ vậy, cô vội vàng quay lại phòng chăm sóc đặc biệt.

Nhưng vẫn kh th .

Hỏi xung qu, mọi cũng nói Mục Cửu Tiêu chưa từng tới.

Thực ra, Mục Cửu Tiêu đã mang quà thăm Thẩm Hàn Chu.

So với Mục Cửu Tiêu lúc này – cơ thể quấn đầy băng như xác ướp – Thẩm Hàn Chu chỉ hơi yếu một chút nhưng vẫn khác quá xa.

Trong phòng bệnh chỉ hai , kh khí căng như dây đàn.

Mục Cửu Tiêu ném hộp quà lên tủ:

“Vất vả .”

Trên hộp là hai chữ “Bổ huyết” to đùng, chọc mắt Thẩm Hàn Chu.

“Ý gì đây?”

Mục Cửu Tiêu lạnh lùng đáp:

mổ xong cơ thể yếu, bổ thêm chút, coi như thay cảm ơn con gái.”

Thẩm Hàn Chu hiểu ra.

Mang chút quà rẻ mạt để cảm ơn thì giả, đứng vào vị trí cha ruột của Lâm Mặc để ra vẻ thì thật.

đã đoán trước sẽ ngày này, kh tính toán thêm nữa:

“Cầm l đồ của mày , tao kh thèm.”

Mục Cửu Tiêu ngồi trên xe lăn, bất động:

“Chân tay nhấc kh nổi, l kh được. nghỉ ngơi , lần sau dẫn tiểu Mặc đến thăm .”

Thẩm Hàn Chu bốc hỏa.

“Suốt một năm qua chăm Lâm Tích là , bên con là , thậm chí hiến tủy cũng là , mày tư cách gì để làm cha nó?”

Mục Cửu Tiêu thản nhiên:

“Ai làm cha Lâm Mặc, quyền chọn ở Lâm Tích. Muốn cược với kh?”

Ánh mắt khiêu khích, thái độ ngạo mạn của hoàn toàn phá vỡ lý trí Thẩm Hàn Chu.

kh còn chỗ đứng trong trái tim Lâm Tích.

Nhưng giờ lại muốn tr một trận với Mục Cửu Tiêu:

“Được, ai thua, đó biến mất, kh được quay lại An Thành nữa.”

Mục Cửu Tiêu mặt kh biểu cảm, quay rời .

Thẩm Hàn Chu cảnh báo:

“Mục Cửu Tiêu, mày chỉ là kẻ thay thế, may mắn chiếm được cảm tình Lâm Tích thôi, chơi với tao mày kh cửa tg đâu. Tao khuyên mày đầu hàng, đừng để lúc thua quá đau mà phát ên.”

Mục Cửu Tiêu chẳng thèm bận tâm.

Vài ngày sau, mọi thứ bình yên trở lại.

Lâm Tích ở viện chăm Lâm Mặc lâu, chưa về nhà, ba cô lo lắng, luôn hỏi cô ở đâu.

Sợ nghe tin đồn mà lo, cô quyết định về nhà một chuyến, giải thích về bệnh tình của Lâm Mặc.

cũng thể chữa được, thà thẳng t còn hơn.

Trong lúc cô vắng nhà, y tá và bảo mẫu chăm sóc Lâm Mặc, cô hoàn toàn yên tâm.

Trở về, cô mua một chai rượu, định cùng ba dùng bữa.

Khi từ hầm xe lên, cô n tin cho ba báo đã tới.

Ngón tay còn chưa kịp nhấn gửi, bỗng một bàn tay giật l ện thoại, bị bịt mắt và kéo ra ngoài.

Lâm Tích vùng vẫy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dung-h-nua-ong-trum-dang-theo-duoi-vo--vwci/chuong-389-em-co-vi--ma-chet-theo-khong.html.]

Chưa biết đ.á.n.h ai, phía sau kia phát ra tiếng khẽ.

Cô tạm dừng, muốn quay đầu , nhưng bị ôm quá chặt, kh nhúc nhích nổi.

Chỉ vài bước, Lâm Tích đã bị kéo lên xe.

Ghế mềm, cô bị thả mạnh nhưng kh đau, trong xe kh bật đèn, chỉ dựa ánh sáng từ hầm xe, cô vừa đủ nhận ra hình dáng đàn .

Đầu quấn băng, tay trái nẹp thạch cao, chân cũng bị thương.

Chỉ hở một phần mặt, Lâm Tích một phát đã nhận ra Mục Cửu Tiêu.

Cô ngồi dậy, tập trung :

kh ở viện dưỡng thương, lại chạy ra đây?”

Mục Cửu Tiêu như kh nghe.

Đôi mắt bình thản như nước, một tay lái xe, phóng nh ra khỏi hầm.

Lâm Tích th bị bỏ qua, tức đến mức muốn nổ tung:

“Mục Cửu Tiêu! đang nói chuyện với !”

lái xe như vậy ổn kh? nguy hiểm đó!”

“Mục Cửu Tiêu!”

Tai gần như sắp nổ vì cô.

lạnh lùng đáp:

“Im , nghe th .”

Lâm Tích áp đảo :

“Dừng xe ngay trước mặt !”

Mục Cửu Tiêu chỉ tăng tốc, xe lao nh, chưa đầy mười phút đã tới biệt thự.

kh nói gì, ôm Lâm Tích đặt xuống giường lớn phòng chính.

Cô sợ hãi: cơ thể nặng cả chục cân, đang đầy thương tích, chịu nổi?

“Thả xuống, được mà.”

Mục Cửu Tiêu đặt cô xuống, chưa kịp đứng dậy đã áp sát, giọng trầm:

“Từ giờ em sống ở đây, chưa được bước ra ngoài nửa bước nếu kh phép của .”

Lâm Tích phản xạ hăm dọa:

“Mục Cửu Tiêu, dám !”

đã chuẩn bị trước.

Tính tình cô kh thể ngoan ngoãn, nếu vậy lo lắng, tức giận nhiều lần.

quay ra l còng tay, khóa tay cô vào đầu giường.

Lâm Tích như gà con chịu thua, dùng chân đạp những chỗ còn nguyên, Mục Cửu Tiêu kh hề d.a.o động, cài chặt còng.

Cô cố giãy giụa, còng lớp nhung mềm kh làm trầy da nhưng đủ cứng, kéo kh đứt.

Ngực áp chặt trước mặt cô, một tay nâng mặt cô, vuốt ve dịu dàng.

“Bệnh Lâm Mặc để lo, khi bé khỏi, ba mẹ con sẽ hạnh phúc.”

Nói xong, hôn lên môi cô, chỉ hôn chạm, “Em ngoan, sẽ mở còng.”

Lâm Tích :

khóa em?”

Mục Cửu Tiêu đáp:

“Em kh ngoan, Thẩm Hàn Chu chỉ cần ngoắc tay là em theo. Muốn Lâm Mặc khỏi bệnh sớm, kh thể phân tâm, nhốt em là cách hiệu quả nhất.”

Lâm Tích mắng:

bị bệnh à!”

Mục Cửu Tiêu kh giận, ánh mắt cô càng dịu dàng:

“Vợ à, nếu c.h.ế.t trên bàn mổ, em mà c.h.ế.t theo kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...