Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh
Chương 556: Sau này sẽ phải gả vào nhà họ Kiều
Hôm nay phóng túng quá độ, Tần Niệm hoàn toàn kiệt sức.
Nhưng cho dù kiệt sức, cô vẫn tính sổ:
“Chúng ta làm m lần ?”
Kiều Dã thật sự kh đếm nổi:
“Kh nhớ nữa.”
Tần Niệm hừ lạnh:
“Haha, kh biết con ch.ó nào từng nói chúng ta sẽ kh lần thứ hai cơ đ.”
Kiều Dã thử nhiệt độ nước t.h.u.ố.c tắm, bế cô vào.
Thả xuống còn kh quên hôn trộm một cái:
“Em trách kh nguyên tắc ?”
“Kh rõ ràng à?”
“Nhưng em cũng thế thôi.” – giọng Kiều Dã khàn khàn, quyến luyến – “Vừa em cứ bảo kh chịu nổi nữa, thế mà lại *đến mức căn bản kh thể rút ra…”
Tần Niệm lập tức l tay bịt miệng :
“Nói thêm câu nữa xé nát .”
Khóe môi Kiều Dã nhếch lên, cố ý phả hơi thở vào lòng bàn tay cô.
Tần Niệm rụt tay về, xoay lưng lại kh thèm .
lại càng cười, cảm th dáng vẻ giận dỗi của cô như một đứa trẻ con.
…
Trẻ tuổi đúng là lợi thế, một ngày m lần cũng kh biết mệt.
Kiều Dã tắm rửa xong, thay đồ gọn gàng, tr tỉnh táo sáng sủa, ra ngoài đặt nhà hàng.
Tần Niệm thì nằm bẹp trên giường, chỉ khi cần vệ sinh mới cố chống dậy.
Cô ôm l thắt lưng, muốn khóc mà khóc kh nổi.
Đúng là đồ c.h.ế.t tiệt, sức lực mạnh đến mức từ phía sau húc cô muốn gãy đôi thành… ện thoại gập.
Lúc này, chiếc ện thoại bị đè bên dưới rung ù ù.
Tần Niệm mò mẫm một hồi mới lôi ra được, chẳng thèm ai gọi đã bắt máy.
Cha Tần vừa nghe giọng yếu ớt của con gái liền hiểu ngay:
“Thư ký của cha nói th con dẫn đến thành phố A, là đây?”
Tần Niệm thở dài:
“Con đến làm việc nghiêm túc đ cha.”
“Hừ, làm việc nghiêm túc mà cả ngày kh rời khách sạn?”
“Cha theo dõi con à?”
“Cần gì theo dõi? Con khi nào từng sống kín đáo đâu.” – Cha Tần bất lực – “Con đã đồng ý sẽ thu tâm, tiếp quản c ty. Thế mà cả ngày chỉ lăn lộn trong đám đàn , còn làm làm tổng tài được?”
“Con cũng đang học hỏi mà. Áp lực lớn quá, con hẹn hò với bạn trai thì nào?”
“Vậy học đến đâu ?”
“…”
Nghe cô im lặng, Cha Tần càng chắc c, dứt khoát mở đường:
“Thôi vẫn là cách cũ, cha tìm cho con một chồng năng lực, để con chỗ dựa. Sau này chỉ cần làm một bà chủ an nhàn là đủ.”
Tần Niệm lầu bầu:
“Vậy cha tìm được à?”
“Cha đã bàn bạc xong, đối phương kh phản đối, cũng thích con. Con tr thủ thời gian gặp mặt, sớm định ngày cưới, cha cũng yên tâm.”
“Ừ, cha sắp xếp .”
Cha Tần vẫn kh quên tra hỏi:
“Bạn trai hiện tại của con là ai? Ra ngoài mà che kín từ đầu đến chân, chẳng lẽ tiền án tiền sự gì?”
“Yên tâm , con sẽ kh gây phiền phức cho cha đâu.”
Tần Niệm mơ màng hỏi:
“ cha định gả con cho là ai?”
“Con trai trưởng nhà họ Kiều – Kiều Dần Tây.”
Tần Niệm: “…”
Ai cơ?
Cha Tần nghe cô im bặt, tưởng cô ngủ:
“Ngủ à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dung-h-nua-ong-trum-dang-theo-duoi-vo--vwci/chuong-556-sau-nay-se-phai-ga-vao-nha-ho-kieu.html.]
“Chưa.” – Tần Niệm cố trấn tĩnh lại – “Hóa ra là ta, trùng hợp thật.”
“, hai đứa từng gặp nhau à?”
Tần Niệm xoa thắt lưng, chỉ nghĩ thôi cũng bật cười:
“Kh chỉ gặp qua đâu… ta cũng khá tốt.”
Nghe vậy, Cha Tần an lòng:
“Kiều Dần Tây đầu óc kinh do, ta làm hậu thuẫn thì cha sẽ kh lo con bị ai bắt nạt.”
“Thôi cha, đừng nói m lời sến súa nữa. Con ngủ đây.”
Ngắt máy, Tần Niệm ngủ mê man, tỉnh dậy đã th Kiều Dã về khách sạn, đang cầm kịch bản luyện lời thoại.
Quần áo giặt sạch phơi khô, chuẩn bị cả món cô thích và đặt chỗ ở nhà hàng cho buổi tối.
Tần Niệm thay đồ, ngắm gương mặt , nhớ đến cú ện thoại của cha trước khi ngủ.
Cô suy nghĩ hỏi:
“ ra ngoài lâu thế, chưa từng về nhà lần nào ?”
Kiều Dã siết chặt kịch bản:
“Ừ, thỉnh thoảng mẹ gọi ện thôi.”
“ kh nhớ bà ?”
im lặng.
Một lúc sau mới nói:
“ còn chưa kiếm đủ tiền.”
Tần Niệm đưa cho một chiếc thẻ đen:
“Về thăm , kh thì trai lại cho đến bắt, tình cảm càng thêm rạn nứt.”
Kiều Dã cau mày:
“Em quan tâm tình cảm nhà làm gì?”
Tần Niệm khẽ cười.
Vì sau này sẽ gả vào nhà họ Kiều, nếu với gia đình bất hòa, chẳng khó xử .
“Về một chuyến .” – Cô lại nhấn mạnh – “Còn nữa, nghĩ đến việc phát triển lâu dài với kh? cần một bạn giường, nhưng kh thể c khai quan hệ.”
Nghe xong, Kiều Dã lập tức xù l:
“ kh l.à.m t.ì.n.h nhân trong bóng tối.”
Tần Niệm thất vọng:
“Được thôi.”
Kiều Dã cô, ánh mắt phức tạp:
“Nhưng… nếu em thật sự muốn, chúng ta vẫn thể hẹn.”
Tần Niệm thắt đai áo gió, xỏ giày cao gót đế đỏ, cúi xuống hôn môi :
“Được, vậy chờ ện thoại của .”
…
Tần Niệm tr thủ gặp Kiều Dần Tây.
Cả hai đều kh phản đối hôn sự, phong cách kinh do cũng hợp nhau. Đống hợp đồng lằng nhằng cô chẳng buồn đọc, chỉ nêu một yêu cầu:
“Sau hôn nhân, chúng ta kh thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.”
Kiều Dần Tây nhướng mày:
“Tại ?”
“ chỉ ngủ với trai tân.” – Tần Niệm vừa đã biết ta từng trải – “ cũng kh muốn phá hoại hạnh phúc nhỏ của và tình nhân.”
Kiều Dần Tây hơi nheo mắt:
“Kh ngờ Kiều Dã vẫn là trai tân.”
Tần Niệm phì cười.
Cô nhấp một ngụm cà phê, chống cằm ra ngoài cửa sổ. Màn mưa lất phất khiến cảnh vật trở nên mờ ảo, đẹp đến mê hồn.
Bên kia con phố, trước cửa sổ sát đất chất đầy thiết bị quay phim, Kiều Dã ngồi trên ghế trang ểm, trong tay vẫn là kịch bản.
Khoảng cách kh xa, ngẩng lên liền bắt gặp ánh mắt của Tần Niệm.
Cái , kh rút lại được.
Hôm nay cô ăn vận cầu kỳ, mái tóc dài uốn lượn, chiếc váy cổ chữ V màu ánh trăng, môi đỏ mắt xinh, ánh tình tứ.
Cô khẽ vẫy tay, báo hiệu đã th .
Nhưng Kiều Dã lại kh thể bỏ qua đàn ngồi đối diện cô.
Dù cây cảnh che khuất khuôn mặt, song bộ vest chỉnh tề và bàn tay lộ ra đủ để biết đó là đàn .
Cô đang hẹn hò với ai?
Chưa có bình luận nào cho chương này.