Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh
Chương 599: Chỉ mặc cái này cho tôi xem
Gần đây, Tô Tô phát hiện Kiều Dân Tây chút kỳ lạ.
Trước đây, mọi chuyện đều do Minh Tín trao đổi với cô, bây giờ thì ta tự đến hỏi cô thích gì, thích ăn gì, thói quen gì.
Tô Tô tò mò hỏi:
định mua quà cho em à? Hỏi Minh Tín là được mà.
Thật ra cô cũng kh sở thích gì đặc biệt, đồ hiệu xa xỉ nhiều kh đếm xuể, cô kh tham lam gì cả. Chỉ cần là do Kiều Dân Tây tặng, cô đều sẽ nhận và cất giữ cẩn thận.
Kh vì giá trị, mà vì đó là minh chứng cho quãng thời gian họ từng ở bên nhau.
Kiều Dân Tây nói:
Sau này em muốn gì cứ nói thẳng với .
Tô Tô nói:
Ở nhà nhiều lắm , đừng mua nữa.
Nhưng mỗi lần Kiều Dân Tây về nhà vẫn kh khi nào tay kh.
Tô Tô dù chậm hiểu cũng nhận ra:
kh cần vì bệnh tình của em mà cảm th áy náy, từ từ chữa là được.
Kiều Dân Tây th vẻ mặt u sầu của cô, ánh mắt sâu thẳm hơn vài phần:
Em kh th tồi tệ ?
Tô Tô mím môi.
Làm mà kh tồi tệ, nhưng nếu bỏ qua chuyện đính hôn và tình yêu, thì Kiều Dân Tây thật sự đã đối xử với cô tốt.
Giống như Viêl La đã từng nói, nếu thực tế một chút, thì Tô Tô chẳng đã sống tốt ?
Cho dù kh cần cô nữa thì thế nào, với số tiền tiết kiệm hiện tại, cô vẫn thể sống một cuộc đời dư dả.
Thế nhưng, Tô Tô vẫn luôn mong thể yêu cô.
Càng khao khát một tình yêu thuần túy, thì trong mắt lại càng kh thể chấp nhận tạp chất.
Cô th lòng buồn bã, liền xoay vào bếp nấu cơm cho .
Hôm nay Kiều Dân Tây hơi mệt, trong đầu vẫn nghĩ đến c việc kinh do, nhắm mắt nghỉ ngơi chốc lát.
Khi mở mắt ra đã th Tô Tô dọn cơm xong, bày biện đẹp mắt.
Kiều Dân Tây kh động đũa, ánh mắt mang theo vài phần thưởng thức:
Tô Tô lớn , cơm nấu cũng ra dáng phết.
Tô Tô ngại ngùng cười, bưng bát đút cho .
Kiều Dân Tây ăn một miếng, nuốt xuống.
Tô Tô đầy mong đợi.
Kiều Dân Tây hỏi:
Lần trước em nấu bò bít tết, nói thế nào?
Tô Tô chớp mắt:
nói kh ngon.
Kiều Dân Tây:
Kh ngon còn nấu?
"..."
Tô Tô tức giận, giận dỗi muốn ăn hết cả bàn cơm.
Nhưng mới ăn hai miếng đã mặt mày tái x.
Giống như ch.ó ăn nhầm thứ gì đó tiêu chảy vậy, khó ăn đến mức kinh hoàng.
...
Tô Tô kh cam tâm, nhất quyết học nấu ăn.
Cô chọn vài món mà Kiều Dân Tây thích, học theo c thức từng bước một.
Kiều Dân Tây th cô vì học nấu ăn mà bị đứt tay, bỏng nước, lòng cũng kh nỡ, kh còn đả kích cô nữa.
Nhưng mềm lòng thì khổ thân, trở thành đối tượng nếm thử mỗi ngày, bị tra tấn kh thôi.
May mà dù vụng đến m cũng kh đến nỗi dốt đặc, nhờ nỗ lực kh ngừng, tay nghề của Tô Tô cuối cùng cũng tiến bộ.
Một đĩa cá chua ngọt đặt trước mặt, Tô Tô mặc tạp dề, hai tay xoắn lại vào nhau, hồi hộp chờ gắp một miếng.
Kiều Dân Tây ăn một miếng nhỏ.
Sau đó im lặng.
Một lúc sau, Tô Tô dè dặt hỏi:
ạ?
Kiều Dân Tây liếc cô:
Cũng được, rót cho cốc nước .
Tô Tô vội vàng hỏi:
Vị nặng quá à?
Kiều Dân Tây:
Kh , bị xương cá mắc cổ, uống nước trôi .
Tô Tô hoảng loạn, lập tức l nước cho gọi bác sĩ.
Kiều Dân Tây giữ tay cô lại, kéo ngồi lên đùi :
Chuyện nhỏ thôi, trôi xuống .
Tô Tô kh tin, định mở miệng ra kiểm tra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dung-h-nua-ong-trum-dang-theo-duoi-vo--vwci/chuong-599-chi-mac-cai-nay-cho-toi-xem.html.]
Bộ dáng lo lắng của cô làm ta th thương, Kiều Dân Tây ngoan ngoãn há miệng phối hợp.
Sau khi xem xong, Kiều Dân Tây hỏi:
Em th cái xương đâu kh?
Tô Tô lắc đầu.
Bốn phía lặng im, lúc này cô mới nhận ra tư thế hai hiện tại ám đến mức nào.
Dạo gần đây, họ tuy sống cùng nhà nhưng kh thân mật, Kiều Dân Tây giờ như lửa trong , chạm vào là cháy.
Cảm nhận được tay đang kh yên phận, Tô Tô muốn trốn.
Kiều Dân Tây giữ l m.ô.n.g cô:
Sợ gì, nói kh động là kh động.
Tô Tô cúi đầu, chỉ để lộ vành tai đỏ hồng.
Ngón tay chai sần của Kiều Dân Tây vuốt nhẹ lên chiếc tạp dề ren trắng của cô:
Mặc cái này tr như một cô hầu nhỏ vậy.
chưa nói hết câu, những lời còn lại chỉ thì thầm bên tai cô, càng thêm trắng trợn.
Tô Tô xấu hổ đến cứng đờ , ngơ ngác .
Kh ăn được nhưng vẫn thích trêu chọc, Kiều Dân Tây ra lệnh:
Cởi đồ ra, chỉ mặc cái tạp dề này cho xem.
Tô Tô lắc đầu:
Trời còn chưa tối mà...
Kiều Dân Tây:
Ban ngày mới đẹp, lát nữa em đứng bên cửa sổ, chụp vài tấm đem rửa ra.
Tô Tô từng cùng chơi kh ít trò ngượng chín mặt, nên chuyện này cũng kh quá bất ngờ.
Cô e thẹn rời khỏi đùi , định lên lầu.
Kiều Dân Tây lại kéo cô lại:
Đi đâu?
Tô Tô:
Cởi đồ.
Giọng Kiều Dân Tây khàn đặc:
Cần gì phiền phức thế, cởi ngay trên đùi .
Tự châm lửa thì tự chịu khổ, Kiều Dân Tây suýt bị chính thiêu cháy.
Tô Tô kh chịu được m trò xấu xa của nhưng lại ngoan ngoãn nghe lời.
Cuối cùng th khổ sở, cô còn sốt ruột hỏi:
Làm bây giờ? Làm bây giờ?
Thì còn nữa?
Kiều Dân Tây nói:
Chút nữa tự giải quyết.
Hai lăn lộn một hồi, Kiều Dân Tây bế cô lên tắm.
Trong bồn tắm, cánh tay rắn chắc của gác lên thành bồn, Tô Tô nằm sấp trên n.g.ự.c , giúp cạo râu.
Kiều Dân Tây thỉnh thoảng mở mắt liếc cô.
Tô Tô cạo nghiêm túc, trong mắt hạnh đào của cô đều là hình bóng , nhiệt độ cơ thể hai hoà quyện, tạo nên một cảm giác ấm áp khó nói thành lời.
Kiều Dân Tây bất ngờ hỏi:
Tô Tô, sau này em dự định gì kh?
Tô Tô nghi hoặc :
Sau này là ?
Kiều Dân Tây:
muốn kết hôn sinh con kh?
Tô Tô khựng lại.
Lưỡi d.a.o sắc bén dừng đúng ngay chỗ mạch m.á.u yếu ớt ở cổ , chỉ cần lệch chút là nguy hiểm.
Thế nhưng Kiều Dân Tây mặt kh đổi sắc, như thể giao cả sinh mạng quý giá vào tay cô.
Tô Tô nghiêm túc cạo sạch cho , hỏi:
Còn thì ?
Kiều Dân Tây kh biết từ đâu sinh ra lòng trắc ẩn, vào khoảnh khắc này lại hỏi cô:
Sau khi và Tần Niệm kết hôn, chắc sẽ sinh nhiều con, lúc đó e là kh chăm sóc em được. Nếu em muốn, sẽ sắp xếp hôn sự cho em?
Trong lòng Tô Tô lập tức bị sự chua xót nhấn chìm.
Cô oán trách sự rộng lượng của , oán trách kh giữ lời.
Cô ép mạnh mẽ, cố tỏ ra cứng rắn, nói rằng kh cô vẫn sống tốt.
Nhưng cuối cùng lại kh kiềm được mà bật khóc.
Kiều Dân Tây ngồi dậy, ôm cô chặt hơn, bàn tay ướt nhẹp lau nước mắt cô, khiến gương mặt nhỏ n càng thêm tèm lem.
Tô Tô khóc càng dữ dội, thì nụ cười của lại càng như muốn bắt nạt.
Kh muốn là đúng , chỉ thử em thôi.
Kiều Dân Tây bá đạo nói:
Mạng của em, của em, đều là của Kiều Dân Tây . Chỉ cần em ngoan ngoãn, trừ d phận và tình yêu ra, những thứ khác đều thể cho em.
Chưa có bình luận nào cho chương này.