Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh
Chương 618: Hả giận rồi
Trái tim Kiều Dân Tây co thắt lại, trong mắt lóe lên một tia nguy hiểm.
Tô Tô quay đầu , kh , đứng cạnh hai cảnh sát.
Diệp Tr ềm đạm:
“Kiều c tử, cứ bận việc của . đưa A Tô trước, yên tâm, nh sẽ đưa về cho .”
Kiều Dân Tây hoàn toàn kh nghe lọt một chữ, ánh mắt vẫn dán chặt vào gương mặt Tô Tô.
Nhưng Tô Tô chẳng buồn ngoảnh lại.
Sắc mặt Kiều Dân Tây từng chút một u ám đến cực ểm.
Lúc họ rời , con cảnh khuyển mới m tháng tuổi chạy vòng qu, cái đuôi vung trúng Rola.
Rola hoảng hốt thất sắc, nhảy dựng lên trốn sau lưng Minh Tín.
Minh Tín nhíu mày.
Ánh mắt về phía Rola, đầy vẻ châm biếm: Chó con răng còn chưa mọc đủ mà cô cũng sợ à?
Rola căng , kh chịu thừa nhận.
Đợi đến khi bọn họ biến mất ngoài cổng, Rola lập tức trấn an Kiều Dân Tây:
“Ông chủ, em kh ý bán đứng Tô Tô. Diệp Tr dám tìm đến tận cửa, chắc c trong tay chứng cứ chúng ta chưa xử lý gọn. Dù Diệp Tr kh tới, bên hình sự cũng sẽ nhắm vào Tô Tô thôi. Nói cho cùng, Tô Tô chỉ là tình nhân của , chẳng biết gì cả, Diệp Tr kh làm gì được cô đâu.”
Nhưng lúc này, trong n.g.ự.c Kiều Dân Tây chỉ toàn lửa giận.
Vừa Tô Tô lựa chọn với Diệp Tr, so với một cái tát trời giáng còn đau hơn.
Cái đồ đàn bà ngu ngốc kia, biết Diệp Tr là thứ gì kh?
Rola th rõ nỗi lo trong lòng , vội cam đoan:
“Chút nữa em sẽ tự bảo vệ cô .”
Kiều Dân Tây gầm gừ:
“Cô ta cần cô bảo vệ chắc? Diệp Tr lợi hại hơn cô gấp trăm lần.”
Rola bất lực mím môi.
Lại châm chọc nữa . ta rõ ràng là vì giữ cho đ. Cục cảnh sát là nơi thể đặt chân đến ? Chỉ cần tra ra chút gì thôi, ba đời nhà đều ngồi tù đ, à.
Cả Kiều Dân Tây hệt như sắp bốc cháy, xoay vào phòng, bất cứ thứ gì trong tầm mắt đều bị đá nát tan tành.
Rola vội theo an ủi, kết quả cũng bị thẳng chân đá văng ra ngoài.
Cú này thật sự đau, sắc mặt Rola trắng bệch.
Từ trong phòng truyền ra giọng nói lạnh như băng của Kiều Dân Tây:
“Còn đứng đó làm gì? Nếu Tô Tô rơi mất một sợi tóc, sẽ chặt của cô một ngón tay.”
Rola thấp giọng:
“Biết , chủ.”
Cô ta tập tễnh bước , lại bị Minh Tín c đường.
Rola khó chịu:
“Cản gì nữa? chưa từng bị chủ đ.á.n.h à?”
Minh Tín:
“ sẽ bảo vệ cô Tô, cô ở lại đây.”
Nghe vậy, Rola tức tối vì bị châm chọc, bực bội:
“ là cái thá gì mà dám coi thường ?”
Minh Tín mặt kh cảm xúc:
“Trong đồn cảnh sát chó.”
“……”
Rola nghẹn lời, chỉ đành tập tễnh sang bên ngồi xuống.
…
Diệp Tr thật ra kh hề làm gì Tô Tô.
Đúng là quen biết cô, từng đàn piano mừng sinh nhật cho cô, nhưng ký ức đã sớm mờ nhạt. Nếu kh vì muốn đối phó Kiều Dân Tây, vốn chẳng buồn phí thời gian trên một phụ nữ.
Nhưng giờ đây, khi gặp lại cô, thay đổi ý định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dung-h-nua-ong-trum-dang-theo-duoi-vo--vwci/chuong-618-ha-gian-roi.html.]
Một phụ nữ thể khiến Kiều Dân Tây mê luyến suốt bảy năm kh chán, muốn xem rốt cuộc cô bản lĩnh gì.
Để tránh khiến cô phản cảm, Diệp Tr kh trực tiếp thẩm vấn. để cấp dưới ám chỉ Kiều Dân Tây ngấm ngầm làm nhiều chuyện phi pháp, dẫn dắt Tô Tô khai ra ều gì đó. Nhưng Tô Tô chỉ mờ mịt, khẳng định kh biết gì cả.
Diệp Tr bóng dáng cô trong màn hình giám sát, ngón tay khẽ gõ mặt bàn, càng lúc càng bị sự ngây ngô cuốn hút.
Nếu cô đang giả vờ, vậy đây chính là một nhân tài hiếm .
Nếu thật sự kh biết, thì việc ở cạnh Kiều Dân Tây bảy năm mà chẳng tò mò gì, trái tim như thế còn đáng quý hơn cả diễn xuất.
Dường như cảm nhận được ánh mắt , Tô Tô vô thức quay đầu .
Dưới ánh sáng, đôi mắt kia bẩm sinh mang theo nét quyến rũ.
Khóe môi Diệp Tr khẽ nhếch, như muốn trấn an cô đừng sợ hãi.
Nhưng Tô Tô thật ra kh sợ, mà chỉ hiếu kỳ.
Kẻ thù của Kiều Dân Tây nhiều vô số, vậy Diệp Tr này rốt cuộc nặng ký thế nào?
Rola dường như kiêng dè .
…
Tô Tô chỉ ở trong cục cảnh sát một tiếng.
Diệp Tr còn mua cho cô một ly trà trái cây, để giảm bớt căng thẳng.
Tô Tô lắc đầu, chỉ khẽ cảm ơn kh uống.
Xe của Minh Tín đường hoàng dừng ngay gần đó, Tô Tô thẳng đến. Vừa mở cửa, đã th Diệp Tr bước tới, đưa cho cô một tờ gi.
“A Tô, em làm rơi cái này.”
Tô Tô cúi , thì ra là tờ gi nợ.
Cô ngượng ngùng cười, cẩn thận cất vào.
Giọng nói của Diệp Tr dịu dàng, từ tính:
“A Tô, nếu em khó khăn gì, thể nói với .”
Tô Tô khẽ lắc đầu, từ chối.
Trên đường trở về, cô mãi thất thần.
Minh Tín hỏi:
“Cô Tô, cô kh chứ?”
Tinh thần Tô Tô vẫn tỉnh táo, chẳng hề bị dọa.
Cô chỉ nói: biết được nguyên nhân cái c.h.ế.t của lão Vương, họ nói là Kiều Dân Tây g.i.ế.c.
Minh Tín gật đầu:
“Ừ, từng ức h.i.ế.p cô, c.h.ế.t cũng đáng.”
Tô Tô khẽ ra hiệu: Ông ta còn từng bị xâm hại.
Minh Tín thoáng sững lại, kh biết nên đáp thế nào:
“Vậy… cô th thế là tốt hay kh tốt?”
Tô Tô gật đầu.
Cô cảm th hả giận.
Mà khi cơn giận tiêu tan, hận ý với Kiều Dân Tây cũng vơi nhiều.
Mọi thứ dường như lại quay về ểm xuất phát.
Cô lại trơ mắt bản thân một lần nữa sa vào đoạn tình cảm mục ruỗng này.
Đến khi nào mới là kết thúc?
Khi Minh Tín lái xe đưa cô về khách sạn, trời đã tối.
Tầng một chẳng ai, chỉ bốn họ. Minh Tín và Rola c giữ bên ngoài, chỉ còn Tô Tô vào.
Cô bước nhẹ chân, sợ làm ồn, ai ngờ ta hoàn toàn chưa ngủ, đang bơi trong hồ bơi.
Thân hình đàn dưới làn nước đẹp đẽ vô cùng. Cơ bắp rắn chắc mạnh mẽ, eo thon chân dài, tốc độ nh như mũi kiếm, thoắt cái đã lướt đến gần.
Đây là vòng cuối cùng của , “ào” một tiếng, Kiều Dân Tây ngoi đầu lên.
Tô Tô hơi giật , mới nhận ra vừa thất thần . Cô vội quay mặt , nào ngờ lại vô tình th trên vai một mảng bầm tím lớn.
Cô sững lại, liền chỉ vào vai .
[ bị thương , còn ngâm nước lạnh?]
Chưa có bình luận nào cho chương này.