Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh

Chương 631: Tập nấu ăn

Chương trước Chương sau

Tối nay, thời gian để lại cho Diệp Tr kh còn nhiều.

Gia đình ép gấp quá, đến mức ta thậm chí kh thể tự đưa Tô Tô về, chỉ thể sắp xếp tài xế.

Nói là đưa về, chi bằng nói là giám sát thì đúng hơn.

Hai vệ sĩ một trái một theo sát phía sau, hộ tống Tô Tô lên xe.

Kết quả còn chưa kịp chạm vào cửa xe, đã bị chiếc xe thể thao chói lóa của Rola chặn trước mặt.

“Tô Tô, chủ bảo đưa cô về.”

Tô Tô kh dám cử động.

Phía sau, hai vệ sĩ cũng chẳng hề kiêng nể Rola:

“Thiếu gia của chúng đã căn dặn, nhất định tiễn cô Tô về nhà an toàn.”

Rola chống đầu, hờ hững hỏi:

“Thiếu gia nhà các lợi hại hơn, hay là chủ của lợi hại hơn?”

Đáp án rõ ràng. Vệ sĩ kh thể chọc vào, nhưng thể né. Hai định kéo Tô Tô rời .

Rola lập tức hô:

“Ông chủ, ngài đến à!”

Hai vệ sĩ theo phản xạ quay đầu lại, phía sau trống rỗng.

Nào bóng dáng Kiều Dân Tây.

Khi họ quay đầu lại lần nữa, Tô Tô đã bị Rola nh chóng lôi lên xe.

Rola vẫy tay:

“Bye bye.”

Chiếc xe rít ga, lao vèo một tiếng.

Chẳng ai lại lái xe mui trần giữa mùa đ giá rét, nhưng Rola lúc vốn chẳng giống thường.

Khi đến dưới lầu, Tô Tô đã lạnh cứng cả , xuống xe còn chẳng bước nổi.

Rola lúc này mới nhận ra, vội vàng đưa tay sưởi ấm cho cô.

Tô Tô thở ra một hơi, lắc đầu:

“Kh .”

Dù Rola kh đáng tin, nhưng ở cạnh cô ta, còn dễ chịu hơn ở bên Diệp Tr nhiều.

Rola xoa tay Tô Tô cho ấm, cười ngượng:

“Chuyện này cô đừng nói với chủ nhé, kh thì lại đ.á.n.h mất.”

Tô Tô quan tâm hỏi:

thường xuyên đ.á.n.h cô à?”

Rola nhăn nhó:

chẳng hiểu cô đang ra hiệu cái gì cả.”

Tô Tô dạo này đang tập nói, nhưng cái lưỡi bao năm kh dùng nên vẫn chưa quen. Cô chỉ gọn ghẽ bày tỏ: mời Rola lên nhà ăn một bữa cơm, xem như cảm ơn lần trước đã cứu .

Rola phản ứng nh, lập tức gật đầu đồng ý:

“Dù cũng ăn chung, thêm một nữa thôi. Cô yên tâm, tuyệt đối kh chủ, là Minh Tín.”

Tô Tô vốn khá quý Minh Tín, liền gật đầu đồng ý.

Lên nhà chưa lâu, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

Rola mở cửa, kinh ngạc kêu:

“Ơ, lại là ?”

Tô Tô đang nấu mì, nghe vậy quay đầu . đến lại chính là Kiều Dân Tây.

Khung cửa vốn nhỏ, bởi sự xuất hiện của mà trở nên chật chội. Hai tay xách đầy túi lớn túi nhỏ.

Rola diễn xuất cực kém, lúng túng nói:

“Tô Tô, thật ngại quá, vốn gọi Minh Tín đến, nhưng Minh Tín bận việc, thế là nhờ khác thay. Ai ngờ vừa khéo lại là chủ.”

Sắc mặt Tô Tô chút phức tạp.

Giờ đây, một chủ một tớ đứng trong căn hộ thuê nhỏ bé của cô, mà cô cũng chẳng thể làm gì được, chỉ đành để bọn họ vào.

Kiều Dân Tây vừa bước vào đã coi nơi này như nhà .

rửa tay sạch sẽ, tới cạnh Tô Tô. Trước mặt là hai bát mì nóng hổi, muốn giúp, nhưng bị Tô Tô l tay chặn lại, kh cho đụng vào đồ của cô.

Cô coi như kh khí, còn tỏ rõ thái độ kháng cự.

Kiều Dân Tây kh miễn cưỡng, cũng kh nói thêm.

Đợi Tô Tô bưng mì , mới mở m chiếc túi mang tới, xắn tay áo bắt đầu bận rộn.

Một bên, Rola vẫn âm thầm quan sát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dung-h-nua-ong-trum-dang-theo-duoi-vo--vwci/chuong-631-tap-nau-an.html.]

Th như muốn nấu nướng, Rola ghé sát thì thầm với Tô Tô:

ta biết nấu ăn ?”

Tô Tô lắc đầu.

ta kh biết.

Cô cũng chẳng rõ định làm gì. Mì cô đã nấu đủ, kh ăn thì ra ngoài ăn tiệc lớn, lại chen chúc ở đây, cứ làm như khổ sở lắm.

Rola kh thèm quản nhiều, nhiệm vụ đã xong, ăn xong là trốn cho nh.

Ai ngờ vừa húp một miếng mì, cô lập tức phun ra.

Tô Tô khó hiểu:

“Nóng quá ?”

Rola mặt mày xám xịt:

“Khó ăn quá.”

“…”

Tô Tô chút áy náy vì tay nghề kém, định đặt đồ ăn ngoài cho cô ta, nhưng Rola nói kh cần, về ăn cũng được.

Rola , Tô Tô mới nhận ra quên mất Kiều Dân Tây.

Cửa đã đóng, kh thể gọi Rola quay lại nữa. Trong phòng chỉ còn lại hai . Tô Tô kh dám quay đầu, cúi đầu ăn mì.

Ăn một miếng, cô liền lẳng lặng đem cả bát đổ vào thùng rác.

Trong bếp vang lên mùi hương chua ngọt thơm nức, vô cùng kích thích vị giác.

Tô Tô vốn kh định để ý, nhưng Kiều Dân Tây cứ loay hoay kh ngừng, xoong nồi lộc cộc, khiến cô buộc xem.

Thì th đang đổ dầu vào chảo.

Tô Tô lập tức ngăn lại:

làm gì thế?”

Kiều Dân Tây mang găng tay, dính đầy bột mì, ra vẻ nghiêm túc:

“Làm bánh rán ngọt cho em.”

Tô Tô ngẩn ra.

Kiều Dân Tây cười nhạt:

“Dạo gần đây em hay ăn bánh ngọt, nên muốn học để làm cho em.”

Tô Tô thoáng sững .

thể nghe th từ miệng loại lời này?

Cô vội vàng tắt bếp:

“Kh cần làm. muốn ăn thì tự mua.

Huống chi, làm ngon bằng thợ chuyên nghiệp?”

Kiều Dân Tây thong thả bật bếp lại:

“Dù cũng muốn tập nấu ăn, coi như luyện tay. Nếu thật sự dở tệ thì đặt đồ ăn ngoài.”

Tô Tô lạnh nhạt:

đã nấu mì, khỏi cần.”

Động tác Kiều Dân Tây khựng lại:

“Thứ đó ăn nổi ?”

Tô Tô: “…”

Cô nghẹn lời, mà thì lại th vui vẻ.

Chỉ cần cô đứng cạnh thế này, cho dù chẳng làm gì, cũng đủ khiến thỏa mãn.

Tô Tô cúi mắt, nồi dầu nóng dần lên:

biết thích ăn bánh ngọt?”

Kiều Dân Tây bình thản:

“Thời gian này bảo Rola âm thầm bảo vệ em, mọi chuyện của em đều biết.”

Trái tim Tô Tô run rẩy, như vết thương vừa kết vảy bị xé rách, m.á.u tươi lại tràn ra.

Những tổn thương gây ra đã quá sâu, thì muộn màng quan tâm còn nghĩa gì?

Tô Tô bình tĩnh nói:

kh cần những thứ này.”

Kiều Dân Tây vào mắt cô, nghiêm túc hỏi:

“Vậy em cần gì, Tô Tô?”

Tô Tô mím môi, cuối cùng mở lời:

“Điều cần… là biến mất khỏi đời , Kiều Dân Tây.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...