Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh
Chương 665: Em gái đến rồi
Tống Yên nói được làm được, chỉ chỉ chạm, kh làm gì khác.
Nhưng Cố Minh thể ngoan ngoãn để cô hưởng tiện lợi.
Tự nhiên cũng cho cô phản hồi tương tự.
Tống Yên kh ngờ ta mò mẫm lung tung mà lại mò ra được cách, cả mềm nhũn, mắt ngấn nước, rên rỉ mà đề nghị mượn tay .
đã xác định mặc kệ hết, thì nghe lời đến cùng.
Vừa nghe dùng tay, lập tức khử trùng cho .
Bác sĩ rửa tay vốn đã phiền phức, còn xịt dung dịch sát khuẩn, để khô tự nhiên.
Tống Yên chán chường nằm dài trên ghế sofa: “Đợi khô thì em cũng khô .”
Cố Minh chẳng thèm để ý lời than phiền của cô, nhất định làm xong từng bước mới chịu tiến hành tiếp.
Sau khi kết thúc, cả hai đều mệt rã rời, Tống Yên kh muốn nhúc nhích, liền ngủ ngay trên sofa.
Cố Minh thì vẫn nhớ chưa tắm, gắng gượng cơ thể mệt mỏi và đôi mắt díp lại, tắm sơ qua mới về phòng ngủ.
Tuy kh uống say, nhưng dư âm mạnh, hai ngủ thẳng đến trưa vẫn chưa dậy nổi.
Cuối cùng là Cố Minh bị tiếng ện thoại làm phiền, mới buộc tỉnh dậy.
sẽ kh bao giờ quên cảm giác này: đau đầu, uể oải, chẳng còn chút sức lực.
Ký ức ào đến, Cố Minh lập tức tỉnh táo, xuống ngón giữa của .
Kh chỉ ngón giữa, dường như là ba ngón tay?
đảo mắt qu, trong phòng chỉ , trên còn mặc đồ ngủ, chẳng ăn nhập gì với cảnh mãnh liệt tối qua.
Ký ức trống rỗng, chỉ còn cảm giác là rõ ràng, Cố Minh ngồi trên giường chống trán, bắt đầu hoài nghi rốt cuộc đó là thật hay mơ.
Sau đó ra phòng khách, th Tống Yên đang ngủ vắt vẻo trên thảm, bèn gọi cô dậy.
Tống Yên cũng đau đầu, nổi cáu: “Đừng làm phiền em ngủ nữa!”
Cố Minh cô một lượt, quần áo tuy nhăn nhưng vẫn mặc chỉnh tề, tr giống như gì đó, mà cũng chẳng giống.
gọi cô: “Tống Yên, tối qua chúng ta …”
Tống Yên nhíu mày, mắt kh thể tập trung:
“Chúng ta làm gì cơ?”
“…”
Nghe cô nói vậy, Cố Minh chắc c rằng lại mơ xuân mộng .
“Kh gì.” bế cô đặt lên giường , chuẩn bị bữa sáng.
Tống Yên tỉnh dậy sau đó, lảo đảo bước ra phòng khách, định hỏi Cố Minh bên dưới lại đau thế, kết quả phát hiện trong phòng trống kh, đã sớm đến bệnh viện làm việc.
…
Lúc rảnh rỗi, Cố Minh lại tay .
Là mơ.
Nhưng cũng quá thật .
Giờ trên m ngón tay vẫn còn cảm giác ẩm nóng, như ngâm trong một vũng suối nhỏ hẹp, hương vị đó khiến mãi kh quên.
Lúc này bên ngoài gõ cửa: “Bác sĩ Cố, tìm .”
Dù giọng kia cố tình giả làm trợ lý của , nhưng Cố Minh vẫn nghe ra là ai.
“Vào .”
Tống Yên mở cửa bước vào, trên tay cầm một ly trà sữa đưa cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dung-h-nua-ong-trum-dang-theo-duoi-vo--vwci/chuong-665-em-gai-den-roi.html.]
Cố Minh lướt qua cái túi: “ nói , kh thích uống trà sữa.”
“Đồ mới, thử xem mùi vị thế nào.” Tống Yên chống tay lên bàn, “Ngon thì cho em uống.”
Cố Minh uống một ngụm: “Dở.”
“Em kh tin.”
Tống Yên giật l uống một hơi, “Rõ ràng ngon, miệng vấn đề à.”
Cố Minh cô, lại nhớ đến tối qua.
“Tống Yên, tối qua chúng ta…”
Câu chưa kịp nói xong, trợ lý thật gõ cửa: “Bác sĩ Cố, tìm .”
Vừa dứt lời, một cô gái mặc váy c chúa màu hồng phấn xuất hiện trong tầm mắt hai : “!”
Cố Minh bất ngờ: “ em lại tới đây?”
Nói xong vô thức liếc biểu cảm của Tống Yên.
Tống Yên bỗng nhiên ngoan hẳn, ngồi ngay ngắn trên ghế.
Chu Linh Linh coi nơi này như nhà , ngồi cạnh Tống Yên, tươi cười nói: “Em đến bệnh viện khám bệnh, còn chưa đến lượt, nên ghé qua thăm trước.”
Cố Minh nhíu mày: “Đang giờ làm việc, đừng tùy tiện vào văn phòng .”
Chu Linh Linh sang Tống Yên: “Vậy cô lại được?”
Tống Yên nghịch cây bút máy của Cố Minh, nhướng mày, kh trả lời.
Cố Minh nói: “Cô là bệnh nhân của .”
Tống Yên: “…”
Chu Linh Linh: “Thì em cũng là bệnh nhân mà, dì đã dặn chăm sóc em đ.”
“Nhưng bình thường làm việc.”
“ làm vậy, chúng ta là bạn bè bao nhiêu năm, lại từ chối em. bạn gái nên kh tiện kh?”
Sắc mặt Cố Minh thản nhiên: “Kh .”
“Vậy cứ né tránh em, hôm đó bảo khách sạn ngồi với em một lúc cũng kh chịu, hả, lúc nhỏ chúng ta còn mặc chung quần chạy khắp nơi, giờ lớn chẳng lẽ coi em thành phụ nữ à?”
Một bên, Tống Yên nghe kh nổi nữa, chen lời: “Bác sĩ Cố, cứ làm việc , em trước.”
Cố Minh theo phản xạ muốn bảo cô đợi đã, nhưng vừa mở miệng thì th Tống Yên đã thẳng ra ngoài.
Nh đến mức kinh .
Cố Minh bất lực xoa thái dương, nói với Chu Linh Linh: “Chưa đến lượt em ?”
“Còn lâu, em chỉ muốn ở riêng với một lúc, lâu kh gặp, em nhớ .”
Cố Minh chẳng muốn nghe: “Nam nữ khác, em đừng nói m lời khiến ta hiểu lầm.”
“Quan hệ chúng ta còn tính toán m chuyện này .”
Cố Minh lười đôi co, đứng dậy đuổi theo.
Nhưng bên ngoài đã kh còn bóng dáng Tống Yên.
Hứa Xuyên ngang, th Cố Minh qu, hỏi: “Tìm gì thế?”
Cố Minh thu lại ánh mắt, nghiêm túc: “Kh gì, dạo thôi.”
Lúc này Chu Linh Linh từ văn phòng bước ra, tìm Cố Minh khắp nơi.
Hứa Xuyên th cô, lại Cố Minh, trêu chọc: “Bận rộn nhỉ bác sĩ Cố, trước thì là luật sư Tống, sau lại đến em gái ngọt ngào.”
Cố Minh hỏi: “ th Tống Yên kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.