Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh
Chương 680: Bạn từng chơi trò này với Mục Cửu Tiêu chưa?
Xác định được trái tim của Tống Yên, Cố Minh liền theo cô gặp bạn bè của cô.
Tống Yên là mồ côi, nên chuyện cưới xin kh cần quá rườm rà. Nhà Cố Minh là chủ, còn Cố Minh thì nghe theo Tống Yên, nên dù là việc đăng ký kết hôn hay tiệc cưới đều giản tiện hết mức.
Ngay cả lễ cưới cũng kh rình rang.
Ngày nhận gi đăng ký kết hôn, Tống Yên mời bạn bè cùng ăn tối.
Mọi đều mang quà đến, gửi lời chúc chân thành đến Tống Yên.
Lâm Tích trước đây gặp Cố Minh vài lần, cảm th thật thà, đáng tin, là tốt, giao phó cả đời kh vấn đề gì.
Nhưng nếu suy nghĩ kỹ, từ khi Tống Yên quyết định theo đuổi Cố Minh đến nay, chưa đầy nửa năm.
– Các hợp nhau trong sinh hoạt kh? – Lâm Tích hỏi. – ều gì ở Cố Minh mà kh thể chịu nổi kh?
Tống Yên liếc mắt Cố Minh đang ngồi ở góc phòng.
vốn quen sống một , kh thích giao tiếp nhiều, nhưng bạn bè Tống Yên đều hoạt bát, để hòa nhập, chủ động trò chuyện với họ.
còn l gi đăng ký kết hôn mới nhận ra khoe cho mọi xem ảnh.
Mọi “ồ” lên một tràng.
– Cặp đôi với luật sư Tống Yên thật hợp nhau, chúc mừng!
Cố Minh mỉm cười nhẹ trên mặt:
– Cảm ơn.
cẩn thận bỏ gi đăng ký kết hôn vào túi.
bắt gặp ánh mắt Tống Yên, quay sang , cô gửi một nụ hôn “bay” về phía .
Cố Minh g giọng, giả vờ như kh th.
Từ nhút nhát trở nên cởi mở được, nhưng từ đó nhảy thẳng sang kiểu “tỏ tình c khai” thì vẫn cần thời gian để thích nghi.
Tống Yên mới trả lời câu hỏi của Lâm Tích:
– Ban đầu cũng nghĩ Cố Minh sẽ nhàm chán vì tr vẻ đạo mạo, nhưng khi ở bên nhau mới phát hiện, miễn là muốn, lúc nào cũng thể vượt qua giới hạn.
Chủ đề nghiêm túc bỗng chốc trở thành 18+, Lâm Tích cười:
– Ví dụ như…?
Tống Yên thì thầm một câu vào tai cô.
Lâm Tích đỏ mặt:
– Thôi, kh cần nói nữa.
Tống Yên khúc khích cười.
– từng chơi trò này với Mục Cửu Tiêu chưa?
Hình ảnh hiện lên trong đầu Lâm Tích, mặt cô đỏ ửng:
– Nói giờ kh hợp, quá nhiều .
Tống Yên gật đầu:
– chơi .
“……”
Tống Yên nghiêm túc:
– thời gian sẽ hỏi vài kinh nghiệm.
…
Hôm nay ai cũng vui vẻ, Cố Minh cũng theo mọi uống vài ly.
Kh biết ai gọi rượu, nặng, Cố Minh uống hai ly đã đỏ cả mặt, tai đỏ bừng.
Nhưng kh say, mọi cử động vẫn tỉnh táo.
Vừa tỉnh táo vừa chăm sóc Tống Yên.
Tống Yên say kh chịu nổi, dựa vào tay Cố Minh nghỉ ngơi.
Kiều Dã ngồi đối diện, uống nhiều với Cố Minh.
Và phần lớn là mời Cố Minh.
Cố Minh hoảng khi th thái độ :
– Chúng ta từng quen ?
Kiều Dã:
– Đừng lo, chỉ vui thôi, Tống Yên cuối cùng cũng yêu .
Cố Minh:
– ……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dung-h-nua-ong-trum-dang-theo-duoi-vo--vwci/chuong-680-ban-tung-choi-tro-nay-voi-muc-cuu-tieu-chua.html.]
Tống Yên đang gục, ánh mắt đầy ý tứ.
vậy, này là bạn trai cũ cô ?
Kiều Dã th ánh mắt , hiểu lầm, giải thích:
– Kh, và Tống Yên chỉ là bạn, vui vì cuối cùng bớt một đối thủ tưởng tượng.
Cố Minh một lúc kh hiểu nổi.
– là đồng tính ? – Tần Niệm nghi hoặc.
Kiều Dã:
– ……
Tần Niệm tò mò:
– xem Tống Yên là đối thủ tưởng tượng được?
Kiều Dã cuối cùng cũng chịu kh nổi:
– Mỗi lần chơi với Tống Yên và các cô gái, toàn trò chuyện “ lớn”, ngủ chung giường, lúc đó Tống Yên tránh đàn , ai biết cô nữ đồng tính hay kh.
Cố Minh:
– ……
Tần Niệm:
– ……
Nhưng Kiều Dã cuối cùng thở phào:
– May mà cô kh , yên tâm .
Tần Niệm mỉm cười:
– Ai nói thích đàn thì kh thể thích phụ nữ cùng lúc?
Kiều Dã:
– …… Em nói gì thế?
Tần Niệm nhướng mày, giả bộ suy nghĩ:
– Nói thật, vài lần em thật sự từng… với Tống Yên.
Kiều Dã tái mặt.
Tần Niệm:
– Thực ra cô còn chủ động hơn …
Câu chưa nói xong đã bị Kiều Dã bịt miệng.
Cố Minh biết nên thôi.
đặt ly rượu xuống, ôm Tống Yên trong lòng, chào tạm biệt và rời khỏi đó.
Tống Yên đầu óc rối bời.
Cô cảm th hơi lạnh một lúc, tỉnh lại thì được bao bọc bởi một hơi ấm.
Mở mắt ra, th Cố Minh l áo khoác của quàng qu .
Tống Yên như chú ch.ó nhỏ, chui vào lòng , hoàn toàn kh để ý xung qu nguy hiểm hay kh, chỉ cần ngửi th mùi của Cố Minh, cô cảm th an tâm:
– Chúng ta về nhà à?
Cố Minh gật.
– đã gọi tài xế . – Bàn tay ấm áp khô ráo của đặt lên má cô, thỉnh thoảng xoa nhẹ, – Ngủ chút , về nhà tắm cho em.
Tống Yên mỉm cười.
Cố Minh chăm sóc khác, hình như kh ai bằng .
Cảm giác say như đầu nặng chân nhẹ, phiêu bồng khó chịu, Cố Minh đặt cô vào bồn nước ấm, massage từ đầu đến chân.
Chẳng m chốc, Tống Yên cảm th toàn thân như được truyền ện, cảm giác khó chịu biến mất ngay lập tức.
Cô kh nhịn được mà rên khẽ.
Cố Minh động tác nhẹ hơn:
– Đau kh?
– Kh đau. – Tống Yên nói chậm, mắt mơ màng, – dễ chịu.
Cố Minh má cô ửng hồng:
– Đau thì nói , sẽ nhẹ tay.
– Nặng nhẹ gì cũng thích.
– Vậy em… – Cố Minh ngập ngừng, bất đắc dĩ, – Nếu kh đau thì cố gắng đừng rên, sẽ phản ứng.
Tống Yên nghe vậy càng rên to hơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.