Đừng Làm Loạn Nữa
Chương 7:
Ngay sau đó, Mạnh Ninh nhận được một tin n.
[Hãy để chuyện này trở thành bí mật riêng của hai chúng ta, được kh?]
[Ninh Ninh.]
Xuyên qua tấm bình phong, đã thu hết tất cả vào tầm mắt. Trong khoảnh khắc đó, lập tức thấu hiểu cảm giác xấu hổ và nhục nhã của Thẩm Tẫn.
Thế nhưng Mạnh Ninh lại hiểu lầm, cô ta cứ ngỡ Thẩm Tẫn đang muốn tán tỉnh và tạo sự mập mờ với .
Chứng kiến tất cả những ều đó, kh hề gây gổ cũng chẳng hề làm loạn, chỉ muốn nh chóng rời để tránh việc dây dưa thêm với nhóm này.
Nào ngờ vừa mới đứng dậy, đã nghe th giọng nói dịu dàng của ca sĩ hát chính trong quán bar.
- Sau đây là một bài hát do cô Khương Chi dành tặng. Cô Khương Chi còn một lời n gửi, xin mời nhận hãy chú ý lắng nghe nhé…
Hầu như tất cả mọi đều sững sờ khi nghe th cái tên này.
Thẩm Tẫn cũng vậy.
ta ngẩn , đột ngột đứng phắt dậy qu tứ phía, ánh mắt va vào khi còn chưa kịp quay .
- A Chi! biết ngay là em mà!
Trong đáy mắt Thẩm Tẫn bùng lên một niềm vui sướng chưa từng .
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, khi th Lâm Mục Chu đang đứng cạnh , sắc mặt ta lập tức trở nên u ám.
- Thằng đó là ai?
Trong lòng , Thẩm Tẫn đã trở thành một qua đường.
Dĩ nhiên chẳng nghĩa vụ giải đáp thắc mắc cho ta.
Thế là bình thản thu hồi ánh mắt, nói với Lâm Mục Chu.
- Đi thôi.
Thẩm Tẫn kh thể chấp nhận việc bị phớt lờ, ta lao tới định chộp l cổ tay .
Tiếc thay.
Lâm Mục Chu còn nh hơn.
xoay che c cho ở phía sau.
rũ mắt chằm chằm vào ta.
- muốn làm gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dung-lam-loan-nua/chuong-7.html.]
Vào lúc này, ai thấp hơn đó sẽ bị lép vế.
Huống hồ, Lâm Mục Chu cũng chẳng hề kém cạnh.
Thẩm Tẫn kẻ vốn luôn chiếm ưu thế nhờ ngoại hình từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên cảm nhận được sự thất bại.
Nhưng ta kh vì thế mà tự ti hay lùi bước.
Ngược lại, ta càng thêm phẫn nộ.
- Khương Chi. - Thẩm Tẫn chằm chằm vào , gầm lên.
- hỏi em thằng đó là thằng mẹ nào?!
Những khác trong quán bar đều quay đầu lại chúng .
Đến cả ca sĩ hát chính cũng hạ thấp âm lượng.
- là ai kh liên quan gì đến .
Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu , kh muốn dây dưa với ta, nói xong liền định bỏ .
Thế nhưng Thẩm Tẫn kh cam tâm.
- Cái gì mà kh liên quan đến ? là bạn trai em!
phiền nản nhíu mày, nhắc nhở ta.
- đã nói lời chia tay .
- Lời đó mà em cũng coi là thật ?
vẻ mặt đầy thắc mắc của Thẩm Tẫn, bỗng cảm th thật bất lực.
- Thẩm Tẫn, để hỏi một câu.
- Từ khi nào mà lại coi việc nói lời chia tay là lời nói đùa vậy?
Thẩm Tẫn ngẩn , ta nhận ra rằng chúng từng cãi vã, từng làm loạn vô số lần, cũng từng chiến tr lạnh, nhưng chưa bao giờ nói lời chia tay dù chỉ một lần.
ta hoàn toàn hoảng loạn, lời nói bắt đầu lắp bắp.
- ... Nhưng em là yêu nhất mà!
Sắc mặt kh hề thay đổi.
Lâm Mục Chu lại thong thả lên tiếng trước, thay đáp trả cực gắt.
- Lời đó ch.ó cũng nói được, nhưng mỗi lần ch.ó th A Chi đều vẫy đuôi, tuyệt đối kh bao giờ làm lỡ việc, còn thì ? bằng con ch.ó kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.