Đừng Làm Loạn Nữa
Chương 9:
Thẩm Tẫn lúng túng đáp lại.
- Thì cũng khác gì nhau đâu?
Hai kia nhau, kh nói thêm câu nào nữa.
Thẩm Tẫn lại về phía .
- A Chi, chuyện này thật sự kh liên quan gì đến Ninh Ninh cả.
- Là tại tên của em quá phức tạp thôi.
Vấn đề kh nằm ở cái tên, nhưng vẫn kh nhịn được mà vặn hỏi lại.
- Chẳng trong đám em của tên là Lã ? Tên đó còn đơn giản hơn nhiều đ, cô ta kh xăm?
Thẩm Tẫn nghẹn họng.
bạn vừa bị ểm d hốt hoảng kêu lên.
- Ấy ! Hai cãi nhau thì đừng kéo vào chứ! Bố mẹ đặt cho cái tên đơn giản thế này kh để cho ta đem ra giỡn đâu!
Đám đ xung qu lập tức cười ồ lên.
Thẩm Tẫn xấu hổ đến mức kh thốt nên lời.
ta cúi đầu, kéo l góc áo , giọng ệu gần như là cầu xin.
- A Chi, đừng quậy nữa, chúng ta về nhà .
vừa mới cau mày tỏ vẻ ghét bỏ, thì Thẩm Tẫn đã bị một cú đá văng ra ngoài.
Lâm Mục Chu cúi , tỉ mỉ vuốt phẳng góc áo cho nói với ta.
- Hai chữ “chia tay” kh hiểu ?
Thẩm Tẫn lồm cồm đứng dậy đầy chật vật.
- kh tin! Hơn nữa… chuyện giữa và A Chi, kh đến lượt dưng như xen mồm vào!
Lâm Mục Chu khẽ cười.
- dưng ? Với cái bộ dạng bám dai như đỉa của hiện tại, cùng lắm thì cũng giống , đều tính là đang theo đuổi A Chi thôi.
- Nhưng trẻ hơn , giàu hơn , bên cạnh lại chẳng m cô “em gái nuôi” vớ vẩn nào gây chướng mắt. l cái gì ra để so với ?
Vừa dứt lời, trong đám đ ai đó hét lên một câu.
- Còn đẹp trai hơn ta nữa kìa!
Lâm Mục Chu chắp hai tay, hướng về phía đó vái nhẹ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Cảm ơn nhé, cảm ơn nhiều.
Sau đó, quay sang .
Đôi mắt sâu thẳm khẽ cong lên thành nụ cười.
- Chị ơi, chị th ?
Lúc thì gọi “A Chi”, lúc lại gọi “chị”.
Nhưng kh hề cảm th sự liên hệ nào giữa và một đứa trẻ cả.
Ngược lại, bắt đầu thấu hiểu vì những phu nhân giàu mà mẹ quen biết đều thích nuôi “phi c trẻ”.
Tiếng “chị ơi” này, nghe thật sự mát lòng mát dạ.
- đẹp trai hơn.
M chữ đơn giản này mang đến cho Thẩm Tẫn một cú kích kích chưa từng .
Bởi vì ta hiểu rõ, rung động với ta chính là bắt đầu từ khuôn mặt đó.
Nhưng hiện tại, một đẹp trai hơn đã xuất hiện.
Thẩm Tẫn lần đầu tiên cảm nhận được sự nguy hiểm.
ta bắt đầu ên cuồng đem bản thân ra so sánh với Lâm Mục Chu.
Nghĩ mãi cho đến khi đầu óc muốn nổ tung, ta mới tìm th một ểm mà cho là ưu ểm, gào lên.
- A Chi! Đãi ngộ c việc của tốt hơn ta! kiếm được nhiều tiền hơn ! vẫn là sinh viên đúng kh? Sau này hai ở bên nhau chắc c sẽ nghèo, tiền lương của mà đủ tiêu?
quay đầu lại, dáng vẻ tự tin vô đối của ta lúc này, quyết định nói cho ta biết sự thật.
- Thẩm Tẫn, cái suất vào làm ở tập đoàn lớn đó là do nhường cho đ. Nếu kh, với thực lực đến cả bằng tiếng cấp 4 còn kh qua nổi của , thì ngay cả vòng phỏng vấn cũng chẳng lọt vào được đâu.
Nghe xong, đầu óc Thẩm Tẫn trống rỗng, ta lảo đảo suýt chút nữa đứng kh vững.
Cũng may Mạnh Ninh kịp thời đỡ l ta.
- A Tẫn, đừng c.h.é.m gió nữa! Hai ngày trước còn hùng hồn bảo sẽ bắt cô ta xăm tên cơ mà, kết quả chẳng cô ta vẫn đang yên đang lành đó ?
Thẩm Tẫn nghe vậy mới dần l lại bình tĩnh.
Thế nhưng, ta còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã nghe th đám bên lề đường đang chằm chằm vào chiếc xe mà kinh ngạc thốt lên.
- Đù! Chiếc Rolls-Royce đó là của chị gái kia à?
- Lúc nãy ngang qua còn thắc mắc kh biết là đại gia nào, hóa ra là chị !
- Hay là xin cái phương thức liên lạc , dù em tr cũng kh tệ, biết đâu nỗ lực một chút lại trèo cao được thì ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.