Đừng Tìm Em Trong Quá Khứ Nữa!
Chương 1:
“Ai cũng biết cô là cô gái bán cơm rang đêm, chính là ánh trăng sáng đã đồng hành cùng gã ên Văn Từ suốt ba năm khốn khó, gã xem cô quan trọng hơn cả mạng sống.”
“Giờ giúp cô giả c.h.ế.t để thoát khỏi gã thì được thôi, nhưng rủi ro quá lớn, được lợi lộc gì?”
Tạ Mặc Hiên, đối thủ kh đội trời chung của Văn Từ, nhấp một ngụm brandy, ánh mắt Tô Tình Chiêu đầy vẻ trêu ngươi.
“Thứ hằng mong muốn, 30% cổ phần tập đoàn Văn thị dưới d nghĩa của .”
Giọng Tô Tình Chiêu khàn khàn vang lên một cách bình tĩnh, như đang nói về chuyện siêu thị giảm giá.
“Điều kiện bổ sung là, trước khi rời , sắp xếp cho một ca phẫu thuật bỏ thai.”
Hai câu nói khiến đối phương đột ngột khựng lại, ánh mắt trêu ngươi lập tức biến mất, chỉ còn lại sự kinh ngạc.
“Cô ên ?! Gần đây Văn Từ đúng là thêm một ‘bé chim non’ bên cạnh, nghe nói là vị hôn thê cũ của gã, cô ta phá sản nên chuyển nghề tiếp rượu.”
“Nhưng trong giới hào môn, ai mà chẳng nhân tình được cưng chiều, cô ta chẳng thể uy h.i.ế.p được vị trí phu nhân Văn Từ của cô, việc gì cô bận tâm?”
Việc gì bận tâm?
L mi Tô Tình Chiêu khẽ run lên, trong đầu cô hiện lên cảnh tượng kinh hoàng đêm qua mẹ cô nằm trên bàn mổ chảy m.á.u dữ dội, đau đớn đến c.h.ế.t. Trái tim cô lập tức thắt lại như bị d.a.o cắt.
“Nếu kh cần, sẽ tìm khác.”
Toàn thân cô tỏa ra hơi lạnh, đứng dậy định bước .
Tạ Mặc Hiên vội vàng đổi giọng, l ra thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần:
Tô Tình Chiêu dứt khoát ký xong, quay ra khỏi phòng.
Khi cô vừa đặt tay lên nắm cửa, Tạ Mặc Hiên vẫn hỏi ra nghi vấn trong lòng:
“Dù đó cũng là con của cô, cô thể nhẫn tâm?”
Câu hỏi này như một nhát búa nặng nề, giáng xuống trái tim đã tan nát của Tô Tình Chiêu.
Cô cứng đờ tại chỗ, mặt mày tái mét vì đau đớn, nhưng cuối cùng vẫn kh nói gì, đẩy cửa rời .
Sự bình tĩnh mà cô cố gắng duy trì, sụp đổ ngay khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại.
Năm năm trước, nhà họ Văn phá sản, bố mẹ Văn Từ c.h.ế.t thảm, Văn Từ bị kẻ thù ám sát trọng thương trốn đến khu ổ chuột, được Tô Tình Chiêu – đang bán cơm rang bên đường cùng mẹ câm của cô – cứu giúp.
Sau này, trong buổi tiệc mừng tập đoàn Văn thị tái niêm yết.
Một thiên kim tiểu thư đã chế giễu Tô Tình Chiêu mùi cơm rang kh sạch sẽ, lập tức bị Văn Từ sai cắt phăng mũi ngay tại chỗ.
Chỉ vì Tô Tình Chiêu sợ hãi hôn nhân, đã cầu hôn cô 99 lần, từng chút từng chút xóa bỏ nỗi lo lắng trong lòng cô.
Cuối cùng ngay cả mẹ Tô cũng cảm động rơi nước mắt, dùng ngôn ngữ ký hiệu khuyên cô đồng ý.
Hai năm sau khi kết hôn, cô càng được Văn Từ cưng chiều như một nàng c chúa.
Ngay cả những em bên cạnh Văn Từ cũng kh nhịn được trêu chọc:
“May mà chị dâu kh thích các vì , nếu kh Văn thiếu chắc học phóng tên lửa !
Tô Tình Chiêu tưởng rằng cô sẽ mãi hạnh phúc như vậy.
Cho đến nửa năm trước, cô vô tình bắt gặp Văn Từ và vị hôn thê cũ Khương Nhiễm của đang hôn nhau tại câu lạc bộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dung-tim-em-trong-qua-khu-nua/chuong-1.html.]
Đối diện với câu hỏi của cô, gương mặt tuấn tú của Văn Từ ẩn hiện trong bóng tối, giọng nói trầm thấp quyến rũ kh nh kh chậm:
“Chiêu Chiêu, trong giới của bọn , thỉnh thoảng cũng cần đổi khẩu vị.”
Tô Tình Chiêu đau đến mức nước mắt kh ngừng rơi:
“Ly hôn .”
Văn Từ lại như nghe th chuyện gì buồn cười, khóe môi mỏng cong lên một nụ cười tà ác, đầy tính chiếm hữu:
“Vợ à, sẽ kh đồng ý đâu, em chỉ thể là của .”
Tô Tình Chiêu vẫn bất chấp gửi cho ba bản thỏa thuận ly hôn.
Sau lần thứ nhất, cô bị Văn Từ say rượu nhốt trong phòng ngủ chính của biệt thự năm ngày bốn đêm, dùng hết mười chai dầu bôi trơn tình dục.
Sau lần thứ hai, Văn thị gây áp lực khiến luật sư toàn thành phố kh ai dám nhận vụ của cô.
Lần thứ ba cô tự soạn thảo một bản thỏa thuận, nhưng trên đường lái xe tìm Văn Từ thì cô gặp tai nạn.
Khi tỉnh lại, bác sĩ nói với cô rằng cô đã m.a.n.g t.h.a.i ba tuần.
Cô vuốt bụng, cuối cùng cũng thỏa hiệp.
Văn Từ cũng khôi phục lại trạng thái yêu Tô Tình Chiêu như trước đây, bên cạnh kh còn bóng dáng Khương Nhiễm.
“Một thứ nhỏ nhặt kh quan trọng.”
Văn Từ cười, đút cho Tô Tình Chiêu ăn những quả nho x đã bóc vỏ, giọng ệu lạnh lùng ghét bỏ.
Nhưng trong quá trình mẹ Tô phẫu thuật tim.
Cũng chính , vì “thứ nhỏ nhặt” mà vừa nói đã ều chuyển toàn bộ bác sĩ trong thành phố , dẫn đến mẹ cô c.h.ế.t trên giường bệnh.
Tô Tình Chiêu hoàn toàn sụp đổ, cô loạng choạng tìm Văn Từ, nhưng lại nghe th sự thật khiến linh hồn cô tan vỡ ở bên ngoài phòng bệnh.
“ Từ, em chỉ bị đau bụng kinh thôi, đâu cần làm lớn chuyện vậy. Hôm nay là ca phẫu thuật tim của mẹ vợ mà, kh cùng chị dâu ? Chị còn đang mang thai...”
Giọng Khương Nhiễm nhỏ dần, đôi mắt tròn tràn ngập hơi nước.
“Dù thì em bé trong bụng chị cũng là đứa con đầu tiên của em mà.”
Đầu Tô Tình Chiêu "ong" lên một tiếng.
Ánh mắt vốn lạnh lùng của Văn Từ giờ chỉ còn lại sự dịu dàng, ôm Khương Nhiễm vỗ về nhẹ nhàng,
“Nếu kh Chiêu Chiêu khó mang thai, em cũng kh cần hiến trứng để làm thụ tinh ống nghiệm với , giúp giữ cô lại. Nhà họ Văn chúng ta, nợ em một ân tình.”
“Còn về mẹ vợ, đã sắp xếp bác sĩ giỏi nhất , em đừng lo. Hôm nay, là của em.”
Khương Nhiễm reo lên vui mừng, lao vào lòng làm nũng.
Tô Tình Chiêu đứng ngoài phòng bệnh lại như rơi vào hầm băng, toàn thân run rẩy kh ngừng.
Hóa ra... đứa trẻ mà cô chăm sóc bốn tháng qua, lại là con của Văn Từ và Khương Nhiễm?!
Hóa ra... việc níu kéo là để cô sinh ra đứa trẻ kh hề m.á.u mủ ruột thịt với cô?!
Văn Từ, đúng là độc ác!
Khi theo y tá hộ tống t.h.i t.h.ể mẹ cô được phủ khăn trắng đến nhà xác, cô lướt qua Văn Từ đang ghé tai Khương Nhiễm thủ thỉ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.