Đụng Vào Chị Đây Là Mi Tới Số.
Chương 6:
lẽ đã từng chứng kiến sức mạnh của trước đó, hai mẹ con họ nh chóng tìm dây và vội vàng trói chặt lại.
Ánh mắt Hùng Bá Thiên lướt qua .
Khi th vết hằn của dây trên , mắt gã lóe lên một tia dục vọng.
Gã nuốt nước bọt, quay sang mẹ nói: “Mẹ, con muốn…”
Mẹ của Hùng Bá Thiên nhíu mày, mặt đầy vẻ khó chịu: “Bị tâm thần mà mày cũng kh chê à?”
Hùng Bá Thiên vội lau nh nước dãi ở khóe miệng, đôi mắt vẫn háo hức : “Chính vì nó bị tâm thần, nên sau này nói gì cũng chẳng ai tin.”
Nghe câu đó, mẹ gã gật gù như thể đang ngẫm nghĩ.
Bà ta từ đầu đến chân, ánh mắt như một con mồi sẵn sàng bị làm thịt: “Đúng là con bé này ên thật, nhưng cũng ra gì đ chứ."
“Cũng xem như phúc của mày khi được con trai tao để mắt đến!”
Mẹ gã phất tay, như thể ra lệnh: “Mang nó vào phòng , giờ cửa bị tháo , để mẹ c ở ngoài.”
con d.a.o sắc bén trong tay Hùng Bá Thiên, nước dãi suýt chảy ra.
Một món vũ khí tốt thế này.
Đã lâu kh được chạm vào thứ gì sắc bén như vậy!
Trước khi mẹ c tác, bà đã cất hết mọi thứ sắc nhọn trong nhà, kể cả bấm móng tay cũng kh để lại cho .
Cái khoan ện này cũng là lén giấu .
Tuy nhiên, đối phó với cả hai bọn họ thì hơi khó khăn chút.
giả vờ sợ hãi, giọng run rẩy: “Mày định làm gì? Đừng mà!”
Hùng Bá Thiên cười như một tên biến thái: “Dù mày gào đến rách họng cũng chẳng ai đến cứu đâu!”
Gã thô bạo xách vào phòng.
Thận trọng khóa trái cửa lại.
“Mẹ, lát nữa dù nghe gì cũng đừng vào nhé!”
Phần 8
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
qu một vòng.
Vừa th cảnh tượng này, trong đầu như một con quỷ nhỏ đang gào thét đòi ra tay, càng lúc càng hưng phấn.
Trên tường treo đầy những tấm ảnh chụp lén, riêng tư dày đặc như mạng nhện.
Trên bàn là vô số camera giấu kín, tr như những con mắt đen ngòm đáng sợ.
Trên giường chất đống đồ lót phụ nữ, kèm theo mùi hăng hắc, ghê tởm.
Hùng Bá Thiên chú ý th ánh mắt của .
Thớ thịt trên mặt gã giật giật, đôi mắt nhỏ đầy tự mãn, bắt đầu khoe khoang:
“M thứ này đều là chiến lợi phẩm của tao đ. Mày yên tâm, lát nữa tao cũng sẽ chụp cho mày m bức thật đẹp.”
Gã cầm lên một tấm ảnh, mặt lộ ra nụ cười hèn mọn đến cực ểm: “Tấm này á, lần trước tao chụp trên chuyến số ba. Tao cứ mò dọc cả đoạn đường, cô gái đó khóc suốt nhưng chẳng dám báo cảnh sát.”
Tiếp theo, gã lại nhấc lên một tấm khác, vẻ mặt hung dữ kinh tởm: “Con này dám báo cảnh sát, khiến tao bị nhốt m ngày. Nhưng tao đăng ảnh của nó lên mạng, nói là nó đã dụ dỗ m shipper, kết quả con bé đó bị trầm cảm mà nhảy lầu tự tử, ha ha ha.”
Sau đó gã nhặt một chiếc quần lót trên giường, đưa lên hít một hơi sâu, mặt đầy vẻ thỏa mãn.
“Cái này là của cô hàng xóm tầng trên, cô ta thích mặc đồ ren, tr thật kích thích! Tao thường chơi đùa với đồ lót của cô ta, giờ cô ta bị bệnh phụ khoa, gã chồng kia nghĩ cô ta ngoại tình, còn đòi ly hôn.”
Gã tiếp tục cầm một chiếc camera trên bàn, nghịch ngợm: “Những cái camera này đều là tao lắp ở khách sạn, thể livestream đ, nhờ chúng mà tao kiếm được bộn tiền.”
Vừa nói gã vừa dựng máy quay, chỉnh góc cho nhắm vào : “Đến giờ tao chưa thử bệnh tâm thần bao giờ, bộ phim này chắc c sẽ bán được khối tiền."
“Mày ở viện tâm thần lâu như vậy, chắc chưa nếm mùi đàn đâu nhỉ? Hôm nay tao sẽ cho mày nếm thử.”
Hùng Bá Thiên lập tức tự lột sạch quần áo, đặt con d.a.o lên bàn.
Sau đó gã lao vào như một con sói đói.
Nhưng chỉ trong tích tắc sau đó.
Gã đã bị lật , đè xuống giường.
Gã trợn mắt kinh ngạc , định mở miệng la hét.
Kết quả là bị chộp l một chiếc quần lót trên giường, nhét vào miệng gã.
trói gã lại, chặt chẽ theo kiểu năm hoa mai, kh quên châm chọc: “Hùng Bá Thiên, thật đ à, kỹ năng trói của mày với mẹ mày tệ quá đó. Chưa đến một phút là tao đã tự cởi ra .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.