Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Dưới Mộ Có Người Gọi Tên Tôi

Chương 9: Dấu Tay Trên Lưng Và Cuốn Nhật Ký Máu + Chương 10: Người Gác Cổng Sinh Tử

Chương trước Chương sau

Chương 9: Dấu Tay Trên Lưng Và Cuốn Nhật Ký Máu

tỉnh dậy trong nhà. Kh biết ai đã đưa về.

Đầu đau như búa bổ, lạnh buốt như vừa bị ngâm trong nước đá. Tay chân run rẩy, khẽ cử động thì cảm thđau nhói ở lưng.

chạy vào nhà tắm, cởi áo ra. Trong gương, lưng hiện rõ năm vết tay đen sì, bầm tím như bị siết mạnh in hằn thành hình vòng ôm từ sau lưng lên đến cổ.

Móng tay… dài.

Và trên da , hiện rõ một dòng chữ như viết bằng m.á.u loãng:

“CHỊ LÀ CỦA EM.”

Trong hoảng loạn, tìm đến chiếc hộp đỏ lần nữa. Nhưng lần này, bên trong kh còn đôi dép trẻ con nữa. Thay vào đó là một vật khác: cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa da nâu, bị mối ăn nham nhở.

mở trang đầu tiên. Dòng chữ nghiêng nghiêng run rẩy:

Nếu con Uyên đọc được cuốn sổ này… nghĩa là con đã vướng vào nghi lễ mà bà từng làm để giữ mạng sống con lại.

Tha lỗi cho bà. Nhưng máu… thì kh biết tha.

đọc tiếp, tim đập mạnh từng hồi.

Ngày 12 tháng 6 năm đó, con vừa chào đời thì ngừng thở. Bà quỳ gối ba đêm, cầu xin c giữ r giới sinh – tử. Một phụ nữ mặc áo đen đến, đưa ra giao kèo:

'Một giọt m.á.u – một mạng sống. Nhưng sau 20 năm, nếu kh trả… vay sẽ bị kéo xuống thay chỗ.'”

Bà chọn cách lừa. Bà trốn nghi lễ trả mạng. Và giờ... nó đã quay lại tìm cháu.

đóng sầm cuốn nhật ký lại, run rẩy. Đầu óc quay cuồng.

“Hai mươi năm… năm nay 21.”

Nó đến . Và kẻ gánh l lời hứa bị phản bội.

Tối đó, nhận được một tin n lạ. Kh tên gửi. Chỉ là một bức ảnh: đang ngủ, chụp từ… trên trần nhà.

Bức ảnh kèm một dòng chữ:

“Chị chưa trả nợ.”

hét lên. Ngay lúc đó, đèn vụt tắt.

Trong bóng tối, một giọng hát ru trẻ con khe khẽ vang lên:

“Mẹ ơi, con lạnh…

Mẹ ơi, đừng quên…

một chị nợ…

Mà kh trả tên…”

Tiếng hát càng lúc càng gần… cho đến khi nó vỡ vụn thành tiếng cười the thé.

Cánh cửa tủ quần áo mở ra. Trong gương, thgương mặt méo mó của con bé – tóc dài phủ mặt, hai mắt trắng dã, và đôi môi thốt lên đúng một câu:

“Chị ơi… ngủ …”

ngất lịm.

Chương 10: Gác Cổng Sinh Tử

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duoi-mo-co-nguoi-goi-ten-toi/chuong-9-dau-tay-tren-lung-va-cuon-nhat-ky-mau-chuong-10-nguoi-gac-cong-sinh-tu.html.]

tỉnh dậy trong một kh gian lạ lẫm.

Kh căn nhà cũ, kh giường ngủ… mà là một căn phòng toàn tro và bụi. Tường phủ đầy dấu bàn tay nhỏ n, m.á.u nhòe loang như ai đó đã gào khóc và đập vào vách suốt hàng năm.

đứng dậy, đầu đau như búa bổ. Khắp nơi xung qu tối om, chỉ ánh sáng từ một ngọn đèn lồng đỏ treo lơ lửng, lay động như gió ngầm thổi xuyên kh gian.

“Đây là đâu…?”

“Trung giới.” – Một giọng nói vang lên sau lưng .

quay phắt lại.

Một đàn mặc áo dài đen, tóc bạc, mắt sâu thăm thẳm như vực. Trên trán vết sẹo chéo, và một chuỗi xâu hình linh hồn quấn qu cổ. Ông chậm rãi:

“Ta là gác cổng. nào mượn mạng… đều qua đây một lần.”

hoảng sợ: “… kh mượn mạng. Là bà … Bà đã… dâng đổi khi còn nhỏ…”

Ông ta kh đáp ngay. Chỉ giơ tay. Và từ kh trung, một cái bóng nhỏ n hiện lên.

Con bé .

Tóc dài rũ rượi, m.á.u chảy từ mắt, cổ tay bầm tím. Nhưng đôi mắt nó … kh hẳn là giận dữ. Mà là oán hận trộn lẫn nỗi buồn.

“Em là đứa trẻ được chọn để c.h.ế.t thay cô.” – gác cổng nói.

“Và đúng 20 năm sau, nó được phép quay lại, đòi lại sự c bằng.”

“Nhưng… nếu trả lại? Nếu chấp nhận… ều kiện gì cũng được…”

Ông lắc đầu.

“Linh hồn một khi đã thế mạng, kh còn quay lại trần gian bằng con đường chính. Cô chỉ hai lựa chọn:

Một, để nó kéo cô – mạng đổi mạng.

Hai, hiến tặng một thân cùng huyết thống – thế vào chỗ cô.”

choáng váng. “Kh… kh thể…”

là m.á.u ruột. Em, cháu, chị em ruột. Kh ngoài. Và khi dâng hiến… tự tay cô cắt m.á.u ký tên.

gác cổng lùi lại. Ngọn đèn đỏ hắt bóng lên vách. Bóng đó kh hình … mà là một con rắn lớn đang siết qu cánh cổng cổ xưa.

“Chọn . Cổng mở đến 3 giờ 15 phút. Sau đó, cô… hoặc ai đó… sẽ kh còn quyền lựa chọn.”

con bé.

Nó cười. Một nụ cười méo mó nhưng đẫm nước mắt.

“Chị ơi… chị kh cần chết. Chị chỉ cần… kéo ai đó thay thôi.”

lùi lại, nước mắt ứa ra.

Và từ cánh cổng sau lưng, giọng của mẹ vang lên, mơ hồ, run rẩy:

“Uyên… con đang ở đâu vậy con…?”

chỉ còn chưa tới 3 phút để lựa chọn.

Đi qua cổng. Trả mạng.

Hoặc… phản bội chính huyết thống – như cách bà từng làm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...