Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Dưới Núi Tuyết, Anh Chọn Người Khác

Chương 16

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

👉 Chương CHƯƠNG 16

Bầu khí dường như đông cứng .

Đợi đàn ông xổm trong góc dậy, Mạc Thanh Hứa mới chú ý tới diện mạo .

đàn ông cô từng vẽ hàng ngàn trong tim, từng vô đêm cạnh cô, giờ đang ngay mặt.

Đó Đường Vũ Hạo.

“Lạch – cạch -”

khi thấy Đường Vũ Hạo, tay cô gái vô thức run lên, những hạt châu trong tay văng tứ tung, lúc Mạc Thanh Hứa mới để ý thấy những hạt châu lấp lánh sắc huyền ảo , chẳng chính chuỗi Thiên châu chín mắt hai năm cô tặng ?

Lúc tiếng vui vẻ Đoàn Thư Thần từ phòng đồ truyền : “Thanh Hứa, đàn guitar em để …”

Giọng đột ngột im bặt.

Khi bước , vặn thấy Đường Vũ Hạo đang mặt Mạc Thanh Hứa.

đàn ông luôn vô tình lạnh lùng, phong ba bão táp vẫn vững vàng như núi, giờ phút vành mắt đỏ hoe.

lâu gặp, Đường.”

Đoàn Thư Thần sải bước tiến lên, điềm nhiên che chở Mạc Thanh Hứa ở phía .

Đầu ngón tay nắm lấy vạt áo Mạc Thanh Hứa, trông vô cùng thiết: “ hai năm nay Đường thị phất lên như diều gặp gió, chúc mừng.”

Ánh mắt Đường Vũ Hạo ghim chặt mặt Mạc Thanh Hứa.

Cô gầy nhiều, xương quai xanh lộ rõ trơ trọi, đôi mắt từng linh động giờ phủ một lớp sương mù, ngay cả lúm đồng tiền nơi khóe miệng cũng nhạt nhòa.

thần sắc , cả trắng trẻo sáng ngời như đang phát sáng.

tiến lên nửa bước, nhịp thở rối loạn: “Em vẫn còn sống…”

Đường Vũ Hạo để Đoàn Thư Thần mắt, chỉ chằm chằm cô gái: “Tại báo cho ?”

Mạc Thanh Hứa lùi tránh bàn tay chìa , giọng điệu bình tĩnh: “ Đường nhận nhầm , trợ lý Đoàn.”

Lời dối vụng về đến nực .

Cô gái quyết tâm nhận .

Đường Vũ Hạo bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, khoảnh khắc ống tay áo kéo tuột xuống, một vết sẹo dữ tợn lộ ánh đèn, đó dấu vết băng cứa lúc lở tuyết.

Đoàn Thư Thần đẩy mạnh , đáy mắt hiện lên tia hung tợn: “Đường Vũ Hạo, Thanh Hứa hiện tại còn liên quan gì đến nữa!”

“Đoàn Thư Thần… Đoàn Thư Thần ?”

Đến lúc Đường Vũ Hạo mới bừng tỉnh, chẳng trách ban nãy sân khấu thấy quen mắt.

cái tên, lập tức lắp ráp ký ức.

Kẻ bám đuôi Mạc Thanh Hứa hồi nhỏ, cũng thấy bóng dáng .

Ngọn lửa giận dữ vô cớ bùng lên từ tận đáy lòng, giây tiếp theo trực tiếp tóm lấy cổ áo Đoàn Thư Thần: “ , đưa cô ?”

Mạc Thanh Hứa phản ứng Đường Vũ Hạo làm cho hoảng sợ.

Đường Vũ Hạo xưa nay luôn thanh tâm quả dục, hề nổi nóng, dù lời vô cùng tổn thương khác, từng thấy động tay động chân bao giờ.

Tính cách Đoàn Thư Thần vốn sinh hoang dã, cũng hành động Đường Vũ Hạo chọc giận, lập tức tung một cú đấm về phía khuôn mặt tên đàn ông khốn kiếp .

kiếp!” Đoàn Thư Thần nhịn chửi thề: “Thanh Hứa thì , quản chắc?”

Sự kìm nén mười mấy năm bùng nổ trong khoảnh khắc , định xông tới, Mạc Thanh Hứa cản .

“Đủ !”

Mạc Thanh Hứa đẩy Đoàn Thư Thần , phần nhiều vì lo lắng: “Ở đây đông , nhỡ ai đó nấp ở góc nào chụp thì .”

Đoàn Thư Thần cắn chặt răng, mặc dù phục cũng lời.

Lời dứt, tìm bàn tay Mạc Thanh Hứa nắm chặt lòng bàn tay .

Thấy cô gái phản kháng, Đoàn Thư Thần mỉm : “ dọa sợ ? , chúng về , lát nữa bảo bảo vệ đuổi .”

“Khoan !”

Đường Vũ Hạo quanh năm ăn chay, suy cho cùng đỡ nổi cú đấm , vẫn gượng dậy.

Mặc dù mặt đau rát, vẫn hạ giọng, như sợ làm Mạc Thanh Hứa hoảng sợ.

“Thanh Hứa, em theo về nhà, ?”

👉 Chương CHƯƠNG 17

Những ngón tay Đoàn Thư Thần khẽ run lên, lòng bàn tay rịn lớp mồ hôi mỏng.

chằm chằm Đường Vũ Hạo, sự phẫn nộ cuộn trào trong đáy mắt.

Vết sẹo dữ tợn cổ tay Mạc Thanh Hứa ban nãy khiến khóe mắt đau nhói.

Đó bằng chứng cho thấy Đường Vũ Hạo từng trân trọng cô.

Giọng Đoàn Thư Thần lạnh lùng như trong băng: “Cút ngoài.”

Đường Vũ Hạo như thấy, ánh mắt lướt qua từng tấc khuôn mặt Mạc Thanh Hứa.

Cô vẫn đổi , vẻ nhún nhường và cố chấp hàng mày phai nhạt, đó sự xa cách hờ hững.

Điều khiến trái tim thắt đột ngột, như thể hung hăng cắm năm ngón tay lồng ngực .

“Thanh Hứa…” khàn giọng cất lời, yết hầu chuyển động lặp : “Theo về nhà.”

“Nhà ở cơ?”

Mạc Thanh Hứa lùi nửa bước, va lòng Đoàn Thư Thần.

Đoàn Thư Thần lập tức ôm lấy vai cô, ấm nóng hổi từ lòng bàn tay truyền qua lớp áo, khiến nhịp tim hoảng loạn cô bình tĩnh đôi chút.

Cô ngước mắt Đường Vũ Hạo, giọng bình tĩnh đến đáng sợ: “ Đường, chúng ly hôn từ lâu .”

“Nhà bây giờ, ở Thụy Sĩ.”

Đường Vũ Hạo lảo đảo một bước, chuỗi Phật châu chân va tường phát âm thanh giòn giã.

nhớ món quà “bất ngờ” nhân ngày kỷ niệm hai năm , nhớ màn pháo hoa và giấy ly hôn cuối cùng cô để cho , nhớ đôi bàn tay đào bới đến máu thịt be bét chân núi tuyết.

há miệng, như hàng ngàn cây kim bạc đâm cổ họng, thốt nửa lời.

Đoàn Thư Thần mất hết kiên nhẫn.

lấy điện thoại gọi cho phụ trách an ninh, giọng điệu lạnh lẽo: “ kẻ gian quấy rối ở hậu trường, phiền xử lý ngay lập tức!”

Nhân viên an ninh ở concert các ngôi đông đảo, chỉ một chốc mặt.

“Thanh Hứa!”

Đường Vũ Hạo cố gắng xông tới, bảo vệ xông khống chế cánh tay.

giãy giụa đầu , gân xanh hằn trán: “Ít nhất hãy cho … hai năm nay em sống ?”

Mạc Thanh Hứa túm chặt vạt áo Đoàn Thư Thần, móng tay gần như bấu lớp vải.

bóng lưng lôi Đường Vũ Hạo, giờ phút nhếch nhác đến , cô chỉ thấy nực .

Cô khẽ : “ sống , hơn gấp vạn so với lúc yêu .”

Đoàn Thư Thần cảm nhận trong lòng đang run rẩy, siết chặt tay cô: “Chúng .”

Một lát , tại bãi đỗ xe bên ngoài hội trường concert.

Du Hoan nắm chặt hai tấm ảnh chữ ký .

Thấy Đường Vũ Hạo một , cô lập tức bằng nụ ngọt ngào đón chào: “ Vũ Hạo, em gặp Đoàn Thư Thần ?”

Đường Vũ Hạo bây giờ đang phiền lòng, đối với Du Hoan cũng chẳng còn chút kiên nhẫn: “Cả ngày em thể bớt tham lam một chút ?”

hứa sẽ bồi thường cho em mà!” Du Hoan sắp : “Lúc chính mất con sẽ chăm sóc em…”

“Câm miệng!”

Đường Vũ Hạo đột ngột bóp lấy cằm cô , đáy mắt đỏ ngầu như một con thú nhốt: “Tiền, nhà, viện phí, thứ nào cho? em rõ Thanh Hứa lắp camera mà vẫn cố tình làm trò đó!”

Đồng tử Du Hoan co rút mạnh.

quả thực phát hiện những chiếc camera siêu nhỏ đó từ lâu, tham lam sự dịu dàng thương hại Đường Vũ Hạo, càng ghen tị với những thứ Mạc Thanh Hứa đang .

bỗng khúc khích như dở , đầu ngón tay vuốt ve yết hầu Đường Vũ Hạo: “Thế thì ? Chẳng mỗi ôm em, cũng coi em chị đó ?”

Đường Vũ Hạo như điện giật hất mạnh cô , lảo đảo chui trong xe.

Giờ phút , vô cùng hối hận vì dính dáng đến Du Hoan.

đạp chân ga, thèm đoái hoài đến cô gái mà trực tiếp lái xe .

“Đường Vũ Hạo!”

Trong tiếng gầm rú động cơ, Du Hoan mất kiểm soát cầm túi xách ném theo.

, lắm.

thừa cách để bám lấy đàn ông .

Du Hoan rút điện thoại gọi cho viện trưởng bệnh viện phẫu thuật thẩm mỹ.

“Chỗ phẫu thuật cũng sắp hồi phục , phiền ông thu xếp lịch phẫu thuật tiếp theo cho sớm một chút.”

, vẫn tiếp tục chỉnh theo khuôn mặt phụ nữ đó.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...