Đường Bánh Đổi Trường Sinh
Chương 2:
“Làm ngươi biết được?”
Hoàng đế bệ hạ ngồi trên ngai vàng cao cao, một tay chống cằm, nghiêng xuống ta.
Ngay mới vừa , khi cha mẹ định đưa ta rời cung thì bị của ngài ngăn lại.
Sau đó, ta bị dẫn tới nơi kim bích huy hoàng này.
Trong ện lúc này chỉ còn lại ta và Hoàng đế bệ hạ.
Ta ngửi th mùi đắng chát trên ngài vẫn chưa tan , liền hỏi một đằng trả lời một nẻo:
“Hoàng đế bệ hạ, ngài kh ăn bánh đường ?”
Đôi mắt đẹp đẽ của ngài khẽ động đậy, ngài đứng dậy.
Theo từng bước ngài tiến lại gần, mùi đắng trên càng lúc càng nồng đậm.
“Trẫm nghe nói ngươi khác biệt với thường.”
Ngài đứng trước mặt ta, cúi đầu , trong mắt chứa đựng những cảm xúc mà ta kh hiểu nổi.
Ta tưởng ngài đã biết việc ta thể ngửi th mùi hương trên cơ thể khác, sợ đến mức nuốt nước miếng ực một cái.
Nhưng lại nghe ngài nói tiếp:
“Đã đến tuổi cập kê mà tâm trí vẫn chưa khai mở.”
Thì ra là chuyện này. Ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức trợn tròn mắt tự biện minh cho :
“Phu t.ử nói ta sắp khai mở ! Hôm qua ta còn thuộc lòng cả bài thơ đ!”
Hoàng đế bệ hạ nghe xong liền bật cười.
Đúng lúc này, vị c c đưa ta vào ện vội vàng chạy tới, quỳ xuống cách đó kh xa, nhỏ giọng thưa:
“Bệ hạ, Thẩm đại nhân đang quỳ ngoài ện cầu kiến.”
“Cha ta ư?”
Ta quay đầu vị c c.
Ông cúi gằm mặt, kh đáp lời.
Ta lại về phía Hoàng đế.
Ngài kh mảy may để ý đến vị c c, chỉ ta, khóe môi nở một nụ cười nhàn nhạt:
“Cha ngươi thật sự yêu thương ngươi.”
Ta gật đầu thật mạnh, đôi mắt sáng rực lên:
“Tất nhiên ạ, cha ta là cha tốt nhất trên đời này.”
“Vậy thì Lam Lam...”
Ngài nghe vậy liền cúi thấp sát gần ta, gọi tên ta bằng giọng cực nhẹ.
“...thật là hạnh phúc quá.”
“Trẫm thì lại chẳng cha.”
Thật là khổ sở. Khi ngài nói câu này, hơi thở qu thân ngài tỏa ra một mùi đắng nồng nặc.
“Vậy để ta bảo cha ta làm cha của ngài luôn nhé?”
Ta theo bản năng dỗ dành ngài.
Ngài hơi sững , đôi mắt như nhỏ vào một giọt mực, đen thẳm tưởng như thể hút l tâm trí ta. Hồi lâu sau, ngài mới hỏi:
“ thể chứ?”
Ta gật đầu: “Được mà.”
Ngài bật cười, ngẩng đầu nói với vị c c đứng đằng xa:
“Cho Thẩm Phong vào.”
“Thẩm ái kh, món hạ lễ hôm nay ngươi dâng lên, trẫm vô cùng hài lòng.”
Cha ta vừa mới quỳ xuống đất đã nghe th Hoàng đế bệ hạ nói như vậy.
“Tạ bệ hạ đã nâng đỡ. Viên dạ minh châu đó được vận chuyển đặc biệt từ Nam Hải tới, là món bảo vật phẩm tướng độc nhất vô nhị.”
Cha ta cúi đầu thưa.
“Trẫm kh nói đến viên dạ minh châu kia.”
Hoàng đế bệ hạ nghiêng đầu liếc ta một cái, khóe miệng khẽ nhếch lên:
“Cái trẫm nói chính là... viên ngọc quý trên tay của ái kh kìa.”
Cha nghe vậy thì run b.ắ.n , ngẩng đầu ta một cái.
Chỉ mới liếc mắt , đã vội vàng dập đầu, cuống quýt nói:
“Tiểu nữ kh giống thường, tâm trí như đứa trẻ, hành sự lỗ mãng. Nếu lỡ va chạm đến bệ hạ, xin bệ hạ hãy giáng tội xuống đầu thần.”
Hoàng đế bệ hạ vẫn giữ nụ cười trên môi, ngài đưa tay đặt lên đầu ta.
Chỉ nghe ngài nói:
“Ái kh khiêm tốn quá . Trẫm th con gái ngươi th minh hơn đ chứ.”
Ngài là đầu tiên khen ta th minh.
Nhất định là tốt !
Chờ sau khi ta làm tan biến vị đắng trên ngài, chắc c ta sẽ ngửi được mùi hương thật thơm từ ngài cho xem.
Ta nghĩ vậy liền ngài cười rạng rỡ.
Ngài cũng cúi xuống ta, bàn tay đặt trên đầu ta khẽ xoa xoa, dùng chất giọng trầm thấp, dịu dàng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/duong-b-doi-truong-sinh/chuong-2.html.]
“Lam Lam còn nói, muốn để cha của nàng làm cha của trẫm nữa cơ đ.”
Ta cười gật đầu lia lịa.
Thế nhưng khi ta quay đầu lại cha, chỉ th sắc mặt trắng bệch, đột nhiên lại dập đầu thật mạnh xuống sàn.
“Thần tội đáng muôn c.h.ế.t! Là thần dạy con kh nghiêm mới khiến nó ở trước mặt bệ hạ ăn nói hàm hồ, xin bệ hạ trách phạt!”
“Cha ơi.”
Ta vội chạy tới, cái trán đỏ ửng vì dập đầu của cha mà hốc mắt đỏ hoe:
“Cha, Lam Lam lại làm sai chuyện gì kh?”
Nói đoạn, ta cuống quýt thổi thổi vào thái dương của .
Cha giữ c.h.ặ.t l ta, bắt ta cùng quỳ xuống, tiếp tục nói với Hoàng đế:
“Tiểu nữ tâm trí chưa th, lời lẽ kh biết chừng mực, đều là lỗi của thần. Cầu xin bệ hạ đừng trách tội tiểu nữ.”
Hoàng đế bệ hạ sải bước đến trước mặt chúng ta, đưa tay đỡ ta đứng dậy.
“Thẩm ái kh, ngươi nói quá lời .”
Hoàng đế cười đẹp, nhưng đôi mắt vẫn đen thẳm:
“Trẫm lại th Lam Lam hồn nhiên đáng yêu, lời nàng nói hợp ý trẫm. Kh những kh phạt, mà còn thưởng mới đúng.”
Cha ta nghe xong, gương mặt như vừa nhận hung tin, ngồi bệt xuống đất.
Hình như ta lại làm sai chuyện gì .
Từ sau khi ở hoàng cung trở về, cha ta thức trắng đêm kh ngủ, còn mẫu thân cứ ôm l ta mà đỏ hoe đôi mắt.
“Mẫu thân, con kh nói cho Hoàng đế bệ hạ biết bí mật của con đâu.”
Ta rúc vào lòng mẫu thân, mắt cũng bắt đầu đỏ lên vì tủi thân.
Rõ ràng Hoàng đế bệ hạ đã nói là muốn ban thưởng cho ta và cha mà.
Mẫu thân nghe vậy càng ôm ta c.h.ặ.t hơn:
“Nương biết, đều là lỗi của cha mẹ.”
Ta chẳng hiểu nổi tại họ lại lỗi.
Cho đến sáng sớm ngày thứ hai, thánh chỉ từ trong cung truyền tới.
Hoàng đế bệ hạ quả thực nói được làm được.
Các cung nhân khiêng đến m rương vàng bạc châu báu đầy ắp.
Vị c c dẫn đầu sau khi tuyên đọc thánh chỉ xong, cười híp cả mắt nói với ta:
“Thuần phi nương nương, ba ngày sau là ngày lành tháng tốt, hợp để tiến cung.”
Ta ngẩng đầu ta, chớp chớp mắt:
“Ta kh gọi là Thuần phi nương nương, ta tên là Thẩm Lam.”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ông ta vẫn giữ nụ cười đó:
“Ngài chính là Thuần phi nương nương, đích thân bệ hạ đã sắc phong.”
Nói xong, ta trao thánh chỉ vào tay cha ta, dẫn theo một đoàn rầm rộ rời .
Mẫu thân ta sau khi nhẫn nhịn cả đêm, th đạo thánh chỉ đó rốt cuộc cũng bật khóc nức nở.
Ta lén hỏi Đậu Đậu - con bé hầu cận bên cạnh:
“Thuần phi nương nương là cái gì?”
Đậu Đậu mếu máo, nghẹn ngào đáp:
“Chính là phi tần của bệ hạ.”
Đôi mắt ta đảo qu một vòng:
“Giống như cha và mẫu thân ạ?”
Đậu Đậu ngẩn , suy nghĩ một hồi:
“Cũng gần như vậy tiểu thư ạ.”
Thế thì tại mọi lại khóc chứ?
Ta nghiêng đầu về phía cha mẹ, đưa tay lau những giọt nước mắt trên mặt mẫu thân:
“Mẫu thân đừng khóc, con nguyện ý làm Thuần phi nương nương của Hoàng đế bệ hạ.”
Mẫu thân nghe xong lại càng khóc dữ dội hơn.
Trong ba ngày tiếp theo, trong nhà xuất hiện m vị ma ma.
Họ đến để dạy ta một vài lễ nghi sau khi vào cung.
Những lễ nghi đó vừa phức tạp vừa khó học, ta vất vả lắm mới lẩm bẩm học thuộc được một chút.
Vị ma ma cuối cùng đứng trước mặt ta hồi lâu, vào mắt ta, mặt bà cứ hết đỏ lại trắng, hết trắng lại hồng.
“Chuyện phòng the là cái gì ạ?”
Ta mở to đôi mắt, vô tội bà .
Bà c.ắ.n môi, cuối cùng chỉ thốt ra được một câu:
“Tiểu thư chỉ cần nhớ kỹ, khi ở trên giường nhất định nghe lời bệ hạ.”
Ta gật đầu:
“Còn những lúc khác thì ạ?”
“Cũng nghe lời.”
Xem ra "chuyện phòng the" cũng chẳng gì đặc biệt cho lắm.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.