Đương Thời Dĩ Võng Nhiên
Chương 3
“ phân phó mua thêm ít bông vải, gấp rút may một đợt áo bông, phát tán cho những nhà thiếu ăn thiếu mặc .”
Sáng sớm ngày hôm , Tiểu Hàn theo lệ bưng nước chải đầu cho .
đối diện với gương đồng một lát, vươn tay rút từng chiếc trâm đầu xuống, chỉ đơn giản b/úi một cái b/úi tóc, đổi một bộ y phục tố tịnh.
Đêm ngày hôm qua Lục Chiêu Diễn trở về, khắp đầy vụn tuyết, lông mày đều đọng sương giá.
thêm ít cống ch/ết, khi lời giọng điệu vô cùng bất lực, sự bi thương khắp thành như đều đè nặng vai .
dự định đến cửa tiệm rút ít ngân lượng, mua thêm một vật tư chống rét đem gửi tới cho Lục Chiêu Diễn.
Chỉ nghĩ tới, mới bước chân cửa Cẩm Tú Các, liền thấy Tạ Vân Gián và Lục Vận.
đang quầy tính tiền, ngữ khí hào phóng vô cùng.
“Đây cửa tiệm nhà , A Vận thích cái gì, cứ việc lấy."
Lục Vận hớn hở, trong lòng ng/ực ôm vài sấp vân cẩm, ngón tay còn sấp vải màu chu hồng vuốt ve qua , yêu thích buông tay.
Tạ Vân Gián ngẩng đầu thấy , chột ho khan một tiếng, giải thích áo quần A Vận mang theo ít, cho nên dẫn nàng tới dạo dạo.
gì, chỉ bảo chưởng quầy giảm giá cho một chút.
Lục Vận , nụ mặt lập tức nhạt .
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Thành Vợ Cũ Độc Ác Của Quyền Thần Bị Lưu Đày, truyện cực cập nhật chương mới.
“Vân Gián, chẳng đây cửa tiệm nhà ?
lấy mấy sấp vải mà còn tốn tiền chứ?"
Tạ Vân Gián cũng nhíu bế lông mày.
“Tẩu tẩu, A Vận ngoài."
một cái:
“Ngay cả tới lấy vải đều tốn tiền.
Bằng sổ sách bằng phẳng ."
“Tẩu tẩu, nhà với , cần thiết tính toán như ."
như mất thể diện, vui .
“ giảm giá cho Lục tiểu thư ."
Lục Vận tức đến mức mặt mũi đỏ bừng, đem mấy sấp vân cẩm ném mạnh lên quầy tính tiền:
“Vân Gián, tẩu tẩu thật chi li tính toán.
cũng dùng nổi những thứ vân cẩm !"
Nàng xong liền đầu bỏ .
bảo chưởng quầy đem những sấp vải nàng lấy để chỗ cũ.
07
Sắc mặt Tạ Vân Gián trầm xuống.
“Tẩu tẩu, vì tẩu cứ nơi nơi đối đầu với A Vận chứ?
Nàng từ nhỏ từng chịu khổ, trong nhà yêu thương, giống với tẩu."
giống với .
, nàng thiên chi kiêu nữ, minh châu tay phủ Vĩnh An Hầu.
Còn kẻ cha bán cho Tạ Thanh Hà để xung hỷ.
giống .
phận nàng cao quý đến , cũng nghĩa lấy đồ trong cửa tiệm thì thể trả tiền.
“Tẩu tẩu, ngày hôm qua chẳng vì A Vận ở quen, ở viện t.ử tẩu, tẩu liền dọn ngoài .
Tẩu cường thế như , liệu A Vận quản giáo tẩu, tẩu đều quản giáo ?"
Khoan .
Đảo lộn cương thường .
Ai quản giáo ai cơ?
“Nàng vì quản giáo ?"
ngẩng đầu lên, hiểu.
“Chẳng quản giáo nàng ?"
Lông mày Tạ Vân Gián nhíu chặt hơn nữa, nhẫn nhịn hồi lâu cuối cùng cũng nhịn nữa.
“Tẩu tẩu, chớ tơ tưởng những thứ thuộc về tẩu.
A Vận ngày sẽ thê t.ử .
Nàng chủ mẫu."
cũng phản bác :
“ hiện tại vẫn , ?"
Cho dù bọn họ thành , cũng vẫn tẩu tẩu bọn họ.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/duong-thoi-di-vong-nhien/chuong-3.html.]
Tạ Vân Gián né tránh ánh mắt :
“ xem A Vận , bên ngoài đang rơi tuyết, vạn nhất trượt chân ngã thì ."
tới cửa, bước chân bỗng nhiên khựng , giống như do dự một chút, rốt cuộc vẫn xoay .
“Tẩu tẩu, nợ tẩu .
Thứ tẩu cho nổi, ……
sẽ tận lực.
Tẩu thể đừng mỉa mai A Vận nữa ?"
cái gì chứ?
từng quỳ gối mặt , lóc hứa hẹn, định sẽ để cho hưởng vinh hoa phú quý, còn khinh nhục, để cho nở mày nở mặt.
Những lời , vẫn còn nhớ rõ mồn một.
giờ đây những thứ , đều tự thực hiện .
hiện tại gì cả.
chỉ ông trời đừng rơi tuyết nữa, mưa thuận gió hòa, Lục Chiêu Diễn cần vất vả như , thể về nhà sớm một chút.
Chỉ , tâm nguyện tạm thời thực hiện .
:
“Nhị , thứ , ngươi cho nổi ."
Nắm đ.ấ.m bỗng chốc siết chặt, sắc mặt xanh trắng đan xen, cuối cùng chỉ nặn :
“Tẩu tẩu, khẩu vị tẩu lớn quá đấy."
xong xoay liền , đôi ủng giẫm lên nền tuyết, phát tiếng chao chát xa dần.
theo bóng lưng , đưa tay vuốt vuốt cằm .
Hình như khẩu vị lớn thật một chút.
vạn nhất thì ?
Vạn nhất ông trời mở mắt, thấy nỗi thống khổ nhân gian thì ?......
08
mang theo những vật tư chống rét tìm Lục Chiêu Diễn.
đến sớm, đang dẫn ở đầu đường dọn tuyết, đọng một lớp trắng xóa dày cộm, từ xa giống như một bức tượng tuyết cử động .
bảo đem canh gừng, áo bông và cháo gạo từng cái một phát phát xuống, mấy đứa trẻ lạnh đến mức môi tím tái, khuôn mặt nhỏ nhắn xanh mét, vươn tay sờ một cái, trán nóng như bàn .
vội vàng bảo Tiểu Hàn mời đại phu, bổ sung thêm ít d.ư.ợ.c tài tới.
Đợi đến khi bận rộn xong xuôi chuỗi việc , Lục Chiêu Diễn sải bước tới.
hỏi tới đây, trong ngữ khí mang theo vài phần tán đồng.
đáp lời, vươn tay phủi lớp tuyết vai .
“Phu quân ở đây cứu trợ thiên tai, cũng chỉ tận một chút sức lực mọn mà thôi."
nắm lấy tay , ủ trong lòng bàn tay cúi đầu hà cho , nhíu bế lông mày.
“A Ninh, lạnh hỏng sẽ xót lắm."
Mặt đỏ lên.
Phía bên bỗng nhiên hô hoán, nhà sập , bên còn chôn một đứa trẻ.
Chúng vội vàng chạy qua đó, những xung quanh cũng đều ùa lên, luống cuống tay chân khuân vác xà gỗ, bới gạch vỡ.
Khó khăn lắm mới kéo đứa trẻ khỏi đống đổ nát, còn kịp thở phào nhẹ nhõm, đỉnh đầu bỗng nhiên vang lên một tiếng động trầm đục.
Một thanh xà ngang từ trượt xuống, thẳng tắp lao về phía mà đập tới.
Lục Chiêu Diễn bỗng chốc ôm chặt lấy né sang bên cạnh một cái, hai cùng ngã nhào trong đống tuyết.
Xà ngang đập mạnh ở phía , b/ắn lên một trận vụn tuyết.
chống hình lên, ngó từ xuống , giọng căng thẳng:
“A Ninh, ?"
“ !
thì ?
chỗ nào thương ?"
sờ cánh tay và lưng .
Lục Chiêu Diễn , kéo dậy, từ đầu đến chân một lượt, lúc mới buông tay .
lúc , cách đó xa truyền đến một giọng kinh ngạc vui mừng.
“Đó đại ca !
thật lợi hại quá , cư nhiên cứu một phụ nhân!"
Đừng bỏ lỡ: Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Ly Hôn Được Quân Thiếu Sủng Lên Trời, truyện cực cập nhật chương mới.
đầu , Lục Vận đang kéo kéo tay áo Tạ Vân Gián, kích động đến mức mặt mũi đỏ bừng, đôi mắt sáng lấp lánh chằm chằm Lục Chiêu Diễn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.