Đường Trở Về
Chương 3:
Lúc này chỉ cảm th mẹ đó thật đáng thương, cô thật sự muốn làm gì đó để an ủi mẹ bé nhưng mà bây giờ cô chỉ là một con mèo nhỏ yếu ớt.
Một lúc sau cô nghe th tiếng mở cửa, thì ra mẹ bé đang vào.
“Tĩnh Gia con dậy ? Con đói bụng kh mẹ mua cháo cho con ăn này.”
“Con cảm ơn mẹ!” bé ngoan ngoãn cầm bát cháo lên ăn.
th bé ngoan ngoãn như vậy mẹ l cớ ra chỗ khác, lẽ là đâu đó để khóc đây mà. Kh biết bây giờ bố mẹ cô như thế nào , liệu họ nhận ra cô kh còn ở đó hay kh? Cô mong họ sẽ kh nhận ra vì cô muốn họ được hạnh phúc mà.
Cô lặng lẽ đến gần bé dụi dụi vào tay .
“ một bạn luôn ở bên cạnh như mi thật tốt.” bé cười cười vuốt đầu cô.
--- ------ ------ -----Phân cách tuyến m ngày sau đó---- ------ ------ -------
Từ ngày đó trở cô luôn ở bên cạnh bé, cô cùng chơi đùa với , ở bên cạnh an ủi , bị bệnh tật giày vò, bị t.r.a t.ấ.n bởi hóa trị. Ngoài những lúc bị bệnh tật giày vò ra thì bé luôn mỉm cười, lẽ muốn để mẹ yên tâm đây.
“Meo meo.” Cô dụi dụi vào bé ý muốn kéo ra ngoài chơi cho đỡ buồn.
“Mi muốn ra ngoài chơi hả? Được đợi ta một chút.”
Sau khi nhận được sự cho phép của mẹ bé thì hai à kh một một mèo chạy ra khu vườn bên ngoài chơi.
Nói thật một khu vườn ở bệnh viện thì gì chứ, chỉ các cụ già ngồi đọc báo hay những bé cô bé hoàn cảnh như . Đối với họ thì chỉ cần ra ngoài chơi đã là xa xỉ .
“Miểu miểu, chúng ta thể chơi trò gì được bây giờ? Mẹ nói kh được vận động mạnh.” bé cúi đầu vừa vuốt l Hà Hy Quân vừa tự hỏi.
“Meo meo.” Chơi gì được bây giờ nhỉ? Bỗng cô th một chiếc lá đang rụng xuống bên cạnh.
Cô nh ch.óng nhảy xuống khỏi bé chạy đến bên cạnh chiếc là bắt đầu ‘nghịch’ chiếc lá đó.
“Đợi ta một chút, ta làm một cái cần câu mèo chúng ta cùng chơi nha.” bé nói xong bắt đầu cúi xuống nhặt nhạnh những chiếc lá đã rơi dưới đất.
Haizz!!! Cũng kh còn cách nào mà, cứ hùa theo thôi chứ bây giờ bé chẳng chơi được cái gì cả.
Một lát sau bé làm xong một cái cần câu mèo bằng lá cây bắt đầu chơi đùa với một con mèo như cô. Cô cũng cố gắng phối hợp dùng hai chân trước cố gắng bắt l túm lá đó.
Dù bé cũng chỉ mới mười tuổi thôi nên nh đã chán, bé bỏ cái cần câu mèo đó xuống lại bế cô lên.
“Miểu miểu này, ở đằng kia nhiều bạn giống ta kh được vận động mạnh nên cứ ngồi yên một chỗ, còn những bạn đang chạy nhảy chơi đùa kia sắp khỏi bệnh và được xuất viện , tr bọn họ chơi thật vui...”
“Miểu miểu này, m năm trước ta một ước mơ, ta muốn trở thành mạnh mẽ như cha của ta, ta từng muốn trở thành bác sĩ, từng muốn trở thành kỹ sư còn cả trở thành một luật sư nữa, nhưng chắc là bây giờ kh thể nghĩ nhiều như vậy nữa ta chỉ mong sẽ sống được lâu hơn chút, thể ở bên cạnh mẹ lâu một chút...” Tiếng nói của bé nhỏ dần dừng hẳn.
“Meo?” bé đã ngủ , cô nên gọi mẹ bé đến chứ cứ để ngủ ở ngoài như vậy cũng kh được.
Nhưng mà cô kh thể cứ để bé ở đây một được, ôi chao mà khó nghĩ như thế chứ? Đúng , bé một thiết bị th báo chỉ cần ấn vào đó mẹ bé sẽ biết.
Đâu ? Đâu ta?
Cô ngó nghiêng tìm kiếm khắp bé, cuối cùng cô th máy báo tin ở trong cái túi bên cạnh bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/duong-tro-ve/chuong-3.html.]
Cô nh nhẹn nhảy xuống khỏi bé, chạy đến cạnh chiếc máy dùng nệm thịt ấn vào.
Một lát sau mẹ bé hoảng hốt th bé chỉ đang ngủ cũng thở phào nhẹ nhõm bế bé về phòng.
Những ngày tiếp theo cô chơi đùa cùng bé, thỉnh thoảng cũng l những đồ đạc cho .
Chương 4
Sáng tác: cò lười
Hôm nay trời đẹp, ánh nắng nhẹ nhàng, lâu lâu vài cơn gió nhẹ thổi qua khiến cho kh khí trở nên thật dễ chịu.
chủ thức dậy khá sớm nên được chủ đưa ra ngoài phơi nắng.
Gió thổi lên bộ l trắng muốt của đung đưa qua lại theo cơn gió.
chủ lim dim đôi mắt, khẽ gật gù theo bài nhạc dành cho thiếu nhi ‘Oh Dear What Can The Matter’ mà bệnh viện đang phát. cũng khẽ lim dim đôi mắt nằm trên đùi chủ một cách hưởng thụ. Thỉnh thoảng, chủ đưa đôi tay nhỏ v**t v* bộ l của , còn thì đưa bộ móng của chạm nhẹ lên bàn tay nhỏ bé của chủ.
Đôi lúc, thầm nghĩ: Tuy rằng cuộc sống của chủ chỉ được tính từng ngày nhưng chủ vẫn tốt hơn nhiều ở ngoài kia, là được sống một cuộc sống vô lo vô nghĩ, kh bươm chải, bôn ba ngoài cuộc sống nhiều sóng gió kia.
Đang miên man chìm đắm theo dòng suy nghĩ, nên kh để ý đến một cô bé tóc đen, thắt b.í.m bận bộ váy c chúa màu hồng phấn đang tiến đến chỗ và chủ.
“Oa, Con mèo này của thật là đẹp! thể cho sờ vào nó với được kh?” Cô bé cất tiếng nói, hai tay giơ ra muốn chạm vào , đôi mắt của cô bé to tròn long l tr vô cùng đáng yêu.
“Chào…chào bạn, nó tên là Miểu Miểu, Bạn cứ thử sờ vào nó , nó là dễ thương và hiền lành. Nếu bạn thích thì bạn thể tới chơi với nó mỗi ngày”. chủ nhẹ nhàng trả lời lại cô bé.
“ thể ? Vậy ngày nào cũng sẽ ra đây chơi với và chú mèo trắng đáng yêu này nhé. Vốn dĩ cũng kh bạn bè gì cả.” Đôi mắt cô bé long l của cô bé khẽ sáng lên, trước đó thì trong mắt cô thật buồn.
“Tốt quá cũng kh bạn bè, cũng buồn chỉ mỗi chú mèo trắng này làm bạn thôi. Giờ thêm bạn thì thật tốt.” chủ nói thật nh trên miệng nở một nụ cười thật tươi tỏ vẻ là vui vẻ.
“ là Phó Tĩnh Gia, ở phòng bệnh 201, còn thì ?” chủ nh ch.óng giới thiệu về cho cô bé biết.
“ tên là Liễu Nguyệt Nhi, ở phòng bệnh 411.” Cô bé cũng vui vẻ trả lời lại chủ.
“….”
“….”
Vậy là từ hôm , chủ đã thêm bạn mới ngoài ra. Mỗi ngày tr th chủ chơi đùa cùng cô bé Nguyệt Nhi, đều th được nụ cười vui vẻ trên gương mặt của chủ.
~ ~ ~ ~ Dải phân cách tuyến ~ ~ ~ ~
Năm ngày sau.
“Tĩnh Gia, xem nè bố mới mua cho một con b.úp bê barbie đ, xem nó đẹp kh?”Cô bé Nguyệt Nhi nh ch.óng khoe đồ chơi mới với chủ.
“Hi…Hi thật là xinh đẹp, xinh đẹp giống y như Nguyệt Nhi vậy.” chủ nh nhảu trả lời. (Lời tác giả: Haizzz thật là tuổi trẻ tài cao nha)
Nếu kh là mèo thì đã giơ ngón tay tán thưởng chủ .
thật kh ngờ chủ còn nhỏ vậy đã biết nịnh nọt l lòng con gái như vậy. Nếu sau này chủ lớn thì chắc con gái theo chủ xếp cả hàng dài luôn nhỉ. Nghĩ đến đây, tâm trạng của chùn xuống vì biết chủ kh còn sống được bao lâu nữa. Cái cảm giác cận kề với cái c.h.ế.t, đếm từng ngày từng giờ cho sự sống của thì thật là khó chịu và đau khổ.
hy vọng những ngày sắp tới đây, chủ sẽ luôn được vui vẻ hạnh phúc để kh luyến tiếc ều gì nữa. Hình như, ở lâu với nhau tự nhiên sẽ tình cảm, nên lúc này đây trong thâm tâm kh còn quan tâm đến nhiệm vụ gì nữa, mà chỉ còn nỗi thương tiếc vô hạn cho bé đã ở bên cạnh m ngày qua.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.