Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đường Xa Thăm Thẳm

Chương 7

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

7.

ngờ lúc về, Tạ gia thấy.

...

Chẳng bao lâu , còn kịp bước cổng phủ, Tạ Cẩm Chu hớt hải chạy tới. 

thấy , kích động thôi.

"Ôn Tiểu Hà, hóa nàng ở đây! A Xương nàng lừa, nhất quyết chịu về, liền vội vã đến Nhai Châu tìm nàng, kết quả nàng về kinh thành, hại tìm bở tai!"

"Về đến tìm ? còn ở trong nhà kẻ lừa đảo ! Nàng lo lắng thế nào ?!"

Mỗi lời đều sự trách móc. 

giờ đây cực kỳ ghét , liền quát : "Tạ Cẩm Chu, mới kẻ lừa đảo đại tài, mới thèm đến nhà !"

, trong mắt Tạ Cẩm Chu lóe lên tia giận dữ. 

xông tới nắm lấy cánh tay

"Tiểu Hà, đừng dỗi nữa, chuyện khác để hãy , theo về !"

hất tay : " chẳng thèm dỗi, Tạ Cẩm Chu, kẻ xa, thừa nhận lừa , bao giờ thèm tin nữa."

Tạ Cẩm Chu định lôi kéo tiếp. 

Liễu Minh Phưởng từ lúc nào đột nhiên xuất hiện, che chở lưng.

"Tạ tiểu công tử, dám đến Thừa tướng phủ cướp , ai cho ngươi lá gan đó?" 

khôi phục dáng vẻ lạnh lùng băng giá thường ngày.

lúc bước như bay, khí thế hừng hực, khác xa với cái bệnh tật ốm yếu lúc sáng. 

Mới một buổi trưa mà bệnh khỏi hẳn

thêm một kẻ lừa đảo nữa...

lưng , hậm hực : "... cũng giả bệnh lừa !"

đầu , khuôn mặt thoáng chút hoảng loạn. 

Thập Ngũ bên cạnh ái ngại ho khẽ hai tiếng.

"Tiểu Hà, chuyện ... lát nữa hãy ." Giọng bỗng mềm mỏng .

giận quá, xách khuỷu tay bỏ

Thiên địa bao la, coi bốn bể nhà, tuyệt đối thèm ở cùng hai kẻ lừa đảo nữa!

Thập Ngũ thấy liền vội vàng chặn mặt

"Ôn tiểu thư, hôm nay trong phủ làm món cá hun khói mà cô thích nhất đấy. 

Cô chẳng thích xem thoại bản , công tử còn mời cả gánh hát nữa, ngày mai tới ." 

ướm lời: " xem xong cũng muộn."

Cá hun khói? Gánh hát?

thì... để mai hãy . Suốt dọc đường vất vả, ăn miếng cá, xem vở kịch cũng chẳng .

Liễu Minh Phưởng thở phào nhẹ nhõm. 

Tạ Cẩm Chu sắc mặt u ám, Liễu Minh Phưởng chặn đường tới gần , liền hét lớn:

"Ôn Tiểu Hà, Vĩnh An Hầu phủ cái gì cũng , thứ cho nàng , Tạ Cẩm Chu cũng cho , theo về!"

Liễu Minh Phưởng lạnh lùng lên tiếng: "Nàng tướng phủ . Tạ công tử, nếu ngươi còn như , đừng trách khách khí."

" ngươi?" Tạ Cẩm Chu lôi từ trong ngực tờ hôn thư: " hôn thư giấy trắng mực đen rõ ràng, Ôn Tiểu Hà hôn ước với !"

"Ngươi Thừa tướng thì ? Cưỡng đoạt vị hôn thê khác, kiện lên mặt Hoàng đế thì ngươi cũng vô dụng thôi!"

cuống lên: "Tạ Cẩm Chu, thèm gả cho nữa!"

" lặn lội xa xôi tìm , nếu thích thì thể thẳng, cũng chẳng thèm bám lấy , lừa gạt như thế."

sang Liễu Minh Phưởng, nhớ chuyện đêm đó trong ngôi miếu đổ nát: "Nếu nhờ cứu, thể về ."

, Tạ Cẩm Chu đỏ hoe mắt, bằng ánh mắt đầy thâm tình và hối : "Tiểu Hà, nhận với nàng ? Theo về , nhất định sẽ bù đắp cho nàng thật ."

lắc đầu, nghĩ đến quãng đường qua mà bao nhiêu uất ức tuôn trào. 

Liễu Minh Phưởng nhíu mày , trong mắt đầy vẻ xót xa. 

tờ hôn thư trong tay Tạ Cẩm Chu, hiệu cho Thập Ngũ.

Thập Ngũ lập tức xông tới giật phắt tờ hôn thư , rút hỏa chiết đốt sạch.

"Hôn thư? Giờ thì hết ." Liễu Minh Phưởng âm lãnh Tạ Cẩm Chu, nhếch môi nở một nụ nhạt.

Sắc mặt Tạ Cẩm Chu biến đổi dữ dội, giận dữ chỉ Liễu Minh Phưởng: "Liễu Minh Phưởng, ngươi còn thâm độc vô liêm sỉ hơn cả lời đồn!"

"Hôn thư mất thì ? Hôn ước và nàng đăng ký rõ ràng tại quan phủ, ngươi đốt thể xóa bỏ !"

Sắc mặt Liễu Minh Phưởng vẫn đổi: 

"Quan phủ? Bản tướng , thì chính ."

thèm để ý đến Tạ Cẩm Chu nữa, nắm lấy cổ tay dắt trong: "Tiểu Hà, chúng về ăn cá hun khói thôi."

lủi thủi theo , để phía một Tạ Cẩm Chu đang Thập Ngũ chặn gắt gao.

Trở về phủ, gạt tay .

"Tạ Cẩm Chu lừa , cũng lừa ." uất ức .

Uổng công sáng sớm thấy đổ bệnh, đáp ứng yêu cầu . Hóa cũng một kẻ lừa đảo.

Trong mắt Liễu Minh Phưởng thoáng qua tia hối : "Tiểu Hà, , chỉ nàng mà thôi."

níu lấy tay áo , đám hạ nhân trong tướng phủ thấy mà như thể gặp quỷ, ai nấy đều ý tránh chỗ khác.

bộ dạng đáng thương , nhớ đến quãng thời gian ở Nhai Châu. 

Tuy thỉnh thoảng biến mất một lúc, khi về vung cuốc làm việc hăng hái.

đồ gì ngon cũng dành cho , lúc rảnh rỗi còn kể chuyện cho .

Ngoài , từng ai đối với như . nghĩ cũng chẳng phận gì thích hợp để ở nơi . Thế , vẫn quyết tâm .

ngăn cản nữa, chỉ thần sắc vô cùng lạc lõng:

"Tiểu Hà, nàng . Trừ nàng , cũng chẳng còn nào khác."

"Nàng , trong ngôi nhà rộng lớn chỉ còn thôi."

" sẽ chỉ sống bằng ký ức về quãng thời gian nàng, cô độc già trong tướng phủ lạnh lẽo , họa chăng c hết cũng chẳng ai ."

càng càng thấy tủi , cúi gầm mặt, hốc mắt cũng dần đỏ hoe.

Trong phút chốc, bỗng thấy như một kẻ tội đồ. 

cuống cuồng rút khăn tay đưa cho , nhận lấy khăn che lên mặt. Trông vẻ đau lòng lắm.

"Cái đó... cũng đến mức chứ, dù cũng nhà cao cửa rộng, trong nhà còn bao nhiêu hầu hạ, còn cả Thập Ngũ bên cạnh nữa mà."

cúi đầu chẳng thèm đáp một tiếng. 

vỗ vỗ lưng : "Thôi , ... thêm một thời gian nữa , đợi khi nào ở bên bầu bạn với thì sẽ ."

lập tức ngẩng đầu lên, nở một nụ nhạt: "."

Hình như... lừa ...

khai khang một mảnh vườn nhỏ trong tướng phủ. 

Liễu Minh Phưởng giúp xới đất, gieo hạt giống. Chỉ chờ vài tháng nữa sẽ ... những cây cải bắp trắng nõn nà

trồng nhiều một chút, để trong phủ ai cũng phần.

Bây giờ, việc đầu tiên Liễu Minh Phưởng làm khi tan triều chính vườn rau nhổ cỏ. 

Từ khi phủ, đám vặt và nha cũng trở nên vui vẻ hơn hẳn.

Hôm nọ phố dạo chơi, Tạ Cẩm Chu tìm tới. Trông tiều tụy nhiều.

"Tiểu Hà, lừa nàng, chẳng cũng lừa nàng ? Tại nàng tình nguyện ở bên , mà nhất quyết chịu tha thứ cho ?"

suy nghĩ hồi lâu đáp: " giống ."

" lúc nào cũng xem làm trò , lúc nào cũng đợi đến khi bắt nạt mới làm đại hùng. 

luôn cao cao tại thượng, dùng lễ nghi quy củ để trói buộc , thử thách ."

" thì dạy nhiều điều, dạy làm việc gì cũng nghĩ cho bản tiên. 

để khác ức hiếp, cũng cao để thử lòng . Tóm , đối xử với , cực kỳ ."

Trong mắt Tạ Cẩm Chu đầy vẻ hối : "Tiểu Hà, làm thế nữa, theo về ? cũng sẽ đối xử với nàng thật ."

kiên quyết lắc đầu. Ánh mắt bỗng hiện lên vẻ hung ác, cưỡng ép đưa

May mà hai gã vặt theo đều Liễu Minh Phưởng đặc biệt chọn lựa, võ nghệ cao cường. 

Tạ Cẩm Chu thể toại nguyện.

...

Trở về phủ, tâm trạng bồn chồn nên ăn cơm tối. Liễu Minh Phưởng cũng hỏi han gì nhiều, chỉ lẳng lặng ngoài mua về một gói bánh hoa quế nóng hổi cho .

Ngày hôm , vị Tạ tiểu công tử Vĩnh An Hầu phủ chơi xuân may ngã gãy cả hai chân. 

E bẹp giường một năm nửa năm thì xuống đất .

gì. Sắc mặt vẫn bình thản như thường, tưới nước bón phân cho vườn rau, đưa tay lau mồ hôi dù chẳng giọt nào.

Một lát , lén liếc một cái, bảo:

"Chẳng bao lâu nữa ăn cải bắp trắng nõn ."

"Tiểu Hà trồng nhiều thế , mỗi trong phủ chia một cây, còn hẳn hai cây nha~"

Ngoại Truyện

Ba năm .

Lời đồn về vị Thừa tướng ở kinh thành đổi thành:

Vị Thừa tướng vốn tâm cơ thâm hiểm nay cưới một vợ hiền, trở thành kẻ "sợ vợ" chính hiệu, ngày nào tan triều cũng vội vã chạy thẳng về nhà.

tận mắt thấy vị Thừa tướng đại nhân lá ngọc cành vàng, hạ khom lưng cuốc đất trồng rau trong vườn nhà, mà mặt mày còn hớn hở lắm.

Về , Thừa tướng và phu nhân hân hoan đón một mụn con gái đầu lòng. Từ nay về , thêm một nữa bầu bạn với .

Thừa tướng phủ còn nơi lạnh lẽo âm u nữa, mà một gia đình ba ấm áp, hạnh phúc bên .

[HOÀN]


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...