Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Duyên Phận

Chương 2:

Chương trước Chương sau

5

chính thức vào làm ở c ty trực thuộc nhà họ Quý. Giấc mơ nhiều năm thành hiện thực, tinh thần sảng khoái vô cùng.

Nhớ lại m hôm trước đùa với Quý Sơ Vân, nói bố là Quý Vinh. Nếu là thật thì tốt quá, lúc đó mới thực sự trở thành Trưởng c chúa Giới Kinh đô.

đang ngồi ở bàn làm việc, suy nghĩ linh tinh, thì đột nhiên th Quý Sơ Vân gửi tin n đến.

[C việc mới thế nào ?]

trả lời: [ tốt! Khá ổn áp.]

[Ừm, vậy thì tốt . Chúng ta cũng quen nhau gần nửa năm , khi nào gặp nhau ngoài đời đây?]

[Ái chà, em mới vào c ty mới, đang bận tối mắt tối mũi đây, để sau nha.]

Rõ ràng đang ở cùng một thành phố, hẹn hò qua mạng nửa năm trời mà cô kh chịu gặp mặt, trong lòng Quý Sơ Vân thực sự chút sốt ruột.

Nhưng cứ nhất quyết kh gặp .

th cách tương tác hiện tại khiến thoải mái, chuyển sang hẹn hò ngoài đời biết đâu lại kh vui vẻ như thế này.

Sau khi lại một lần nữa từ chối Quý Sơ Vân, ngồi trong văn phòng với vẻ mặt buồn rầu, liên tục suy nghĩ xem đã làm sai ở đâu.

Thư ký ngang qua, một tờ gi rơi ra khỏi chồng tài liệu cô cầm.

Quý Sơ Vân nhặt tờ gi rơi lên, th cái tên và bức ảnh quen thuộc in trên đó.

Ánh mắt ta lóe lên sự kinh ngạc kh thể che giấu.

“Ôi! Tổng giám đốc Quý, xin lỗi ạ.“

Quý Sơ Vân ngẩng đầu cô thư ký: “Cô là ai?“

“Quý Tri Vũ... hình như là... là nhân viên mới vào làm ở Hành Ký ạ.“

6

đang ngồi ở bàn làm việc lén lút làm việc riêng, bỗng nghe th một trận xôn xao.

Đồng nghiệp bên cạnh nh chóng tắt trò dò mìn, dùng khuỷu tay thúc vào cánh tay .

“Mau đừng làm việc riêng nữa! Tổng giám đốc Quý đến đ!“

“Ai cơ?! Tổng giám đốc Quý đến á?“ sợ đến mức cuống quýt tắt ện thoại.

Đồng nghiệp bàn bên vừa giả vờ bận rộn, vừa lẩm bẩm: “Ôi trời, phòng vốn luôn nhàn rỗi mà, Tổng giám đốc Quý lại đột nhiên đến kiểm tra vậy chứ...“

cũng chẳng hiểu mô tê gì, đành làm theo, giả vờ bận rộn.

Một bóng dáng cao lớn, thẳng tắp xuất hiện trong tầm mắt .

gõ loạn xạ trên bàn phím máy tính, lén lút ngẩng đầu liếc ta một cái.

xem xem cái Thái t.ử gia Giới Kinh đô thật sự này tr ra làm --

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hả?

sững lại, lại ngẩng đầu liếc thêm một cái.

Kh , lại th quen quen vậy nhỉ?

Quý Sơ Vân?! kh lầm đ chứ?

cứ nghĩ đùa với , ai ngờ thật sự là

Thái t.ử gia thật ?

hoàn toàn choáng váng. Th ánh mắt sắp quét qua chỗ , liền trượt xuống như một loài động vật thân mềm, trốn biệt dưới gầm bàn làm việc.

thật sự kh muốn mất mặt lúc này đâu.

Chị Triệu ngồi bàn bên cạnh hoàn toàn kinh ngạc trước hành động thần kỳ của . th mắt chị mở to hết cỡ, trốn dưới gầm bàn ra hiệu "im lặng" với chị.

ngồi chỗ này đâu?“ Giọng Quý Sơ Vân cất lên, nghe chút xa lạ.

Giọng nói nghe lạnh lùng, còn mang chút uy nghiêm, hoàn toàn khác với giọng ệu nũng nịu l lòng trong video trước đó.

“Cô, cô ...“ Dù Chị Triệu hơi hoảng hốt một chút, nhưng tố chất nghề nghiệp của chị vẫn tốt. “À! Cô đau bụng, vừa vệ sinh ạ.“

trốn dưới gầm bàn ên cuồng gật đầu. Chị Triệu ơi, chị đúng là vị cứu tinh của em mà.

Ngay lúc tưởng đã thoát nạn, đột nhiên trưởng phòng bước vào. ngạc nhiên chào Quý Sơ Vân, sau đó sải bước về phía trước, ngang qua vị trí của .

dừng bước, cúi đầu thẳng vào :

“Cô là mới đúng kh? Cô trốn dưới gầm bàn làm gì thế?”

hóa đá tại chỗ.

Nghe th lời trưởng phòng, ánh mắt của mọi đều đổ dồn về phía . Biết kh thể trốn nữa, đành chui ra khỏi gầm bàn.

"Ha... khụ, à cái đó... ện thoại rơi, ện thoại bị rơi, cúi xuống nhặt thôi."

khua khua chiếc ện thoại trong tay, từ đầu đến cuối kh dám ngẩng đầu Quý Sơ Vân l một cái.

Mọi đều thở phào nhẹ nhõm khi th cuối cùng cũng rời , và cũng kh ngoại lệ.

Quý Sơ Vân vừa khuất, Chị Triệu lập tức sáp lại gần , vẻ mặt đầy hóng hớt: "Quý Tri Vũ, rốt cuộc là chuyện gì? Mau khai thật !"

"... chuyện gì đâu, chẳng gì cả."

"Xí! Thế mà nãy còn giúp cô che giấu, giờ cô lại kh chịu nói thật."

"Ôi trời ơi, chỉ là... chỉ là..."

Mặt hơi khó coi, đành hạ giọng xuống: " nói chuyện với ta trên mạng, bảo bố là Quý Vinh, ta cũng nói bố ta là Quý Vinh. cứ tưởng ta đùa, ai dè bố ta thật sự là Quý Vinh..."

Chị Triệu cười lớn đến mức mặt gần như biến dạng mà kh phát ra tiếng, th tức muốn nổ phổi.

Lần này coi như mất mặt đến tận nhà , cứ như thể đang đeo chiếc mũi đỏ lòe loẹt của chú hề vậy.

Giờ thì chính thức trở thành trò cười .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...