Ếch Không Dầm Mưa
Chương 2
Hỏi xong liền hối hận.
làm thể giống thiên kim tiểu thư nhà cơ chứ.
một lượt, quả nhiên lắc đầu.
" lúc thì giống lắm."
Chút mong mỏi lẽ nên trong lòng , cứ thế nhẹ bẫng rơi xuống.
"Thế ..." Câu chuyện đột ngột chuyển hướng, giọng cũng trầm xuống và chậm rãi hơn, "Cha từng gặp mặt nàng ."
" , đôi khi chắc vẻ bề ngoài. Lúc nãy cô nương ở đây, ngoan ngoãn yên lặng ăn điểm tâm, dáng vẻ đó ."
mân mê nửa miếng điểm tâm trong tay, hai má nóng râm ran, nên gì.
nhét tay mấy miếng bánh, sợ nghẹn, bèn rót thêm cho một chén nước ấm.
" mắt, cứ ăn no . Những chuyện khác, đợi trời sáng hẵng tiếp."
Tiếng gió ngoài cửa sổ nhạt dần, thỉnh thoảng vang lên một hai tiếng côn trùng nỉ non ngày hè.
khi ngủ, dặn dò hạ nhân, mở hờ nửa cánh cho tất cả những ô cửa sổ hướng nam trong hỉ phòng.
Gió đêm mát mẻ ùa , thổi lay động ánh nến đỏ.
phía bên cứ sột soạt mãi, dường như ngủ yên giấc.
rón rén bò dậy, kiễng chân qua, động tác nhẹ nhàng, sợ làm thức giấc.
sáp gần, liền bắt gặp một đôi mắt trong veo, chẳng chút gì buồn ngủ.
giật đờ , năng cũng lắp bắp:
“, thấy ngươi cứ trằn trọc... lạnh ?"
ánh trăng, đắp tận hai ba lớp chăn, quấn kín mít.
" lạnh. lúc nãy chợp mắt, Chu Công mắng cho một trận. Ngài hồ đồ, ngay cả tên cô nương mắt cũng , thì thể yên tâm mà ngủ?"
ngẩn , chớp chớp mắt.
Chu Công mắng ?
Chỉ vì chuyện mà ngủ ?
Gió đêm lùa , thổi ngọn nến nghiêng ngả.
", tên Trần Xảo Xảo." thầm.
"Xảo Xảo." lặp một , hai chữ khẽ lướt nhẹ đầu lưỡi, "Tên êm tai."
Mặt bỗng chốc nóng bừng.
", còn ngươi? chỉ ngươi mang họ Trâu."
"Trâu Duẫn." đáp, "Chữ Duẫn trong lời ưng thuận."
" , tên , giờ thì coi như thể giao phó với Chu Công, yên tâm ngủ . Cô nương cũng mau ngủ , đêm khuya ."
ngoan ngoãn , xoay về chỗ cũ.
Vầng trăng rằm lặng lẽ ló rạng đám mây, ánh sáng trong trẻo rải đầy mặt đất.
chiếc sập lùn , mở to mắt đăm đăm nóc mùng.
Cuộn chỉ rối bời trong lòng, dường như gỡ đôi chút.
Ôn Đình Ngọc từng khen tên lọt tai.
chỉ chê ngốc nghếch, tên cũng quê mùa.
Tiếng côn trùng kêu bên ngoài cửa sổ dần lùi xa.
Trâu Duẫn.
lẩm nhẩm cái tên một trong lòng.
Đừng bỏ lỡ: Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên), truyện cực cập nhật chương mới.
Cái tên , dường như còn ghi nhớ rõ ràng hơn cả hương vị điểm tâm ban nãy.
2
Trâu Duẫn tam công tử trong phủ, bên còn hai vị ca ca.
Ở lâu, dần nhận điều bất thường——
Hai cha "gia quy nghiêm ngặt, tính tình sốt ruột" mà , rõ ràng cực kỳ hiền hòa.
Ngày dâng , hai vị trưởng bối thấy liền tươi rạng rỡ, kéo tay dặn dò bao nhiêu lời, ánh mắt yêu thích chẳng hề giấu giếm.
sự tình vốn dĩ dành cho vị cô nương , chỉ tình cờ mà thơm lây.
Lão phu nhân thích uống chè nấm tuyết.
Thế dậy sớm xổm bên bếp lò canh lửa, hầm chè cho thật nhừ, múc bát bưng tới.
Lão gia thích dạo trong hoa viên.
Thế bóc hạt sen mái hiên, hễ thấy ngài qua, liền dậy lên tiếng chào.
cũng chẳng làm như gọi .
Từ nhỏ cha dạy , đối xử với bậc bề lễ phép hiền hòa.
Hơn nữa, hiện tại đang đóng giả phu nhân Trâu Duẫn, càng cư xử cho phép, e rằng sẽ làm liên lụy đến thanh danh vị tiểu thư .
Hai vị ca ca Trâu Duẫn đối đãi với cũng thực lòng .
Đại ca thường mang hoa quả tươi đến, chỉ buông một câu "cho tam nếm thử".
Nhị ca thì mồm mép lanh lợi, một gặp hành lang, y lấy quạt chỉ :
“Cuối cùng cũng giúp chăm sóc cái thứ bệnh quái gở . , nếu ức hiếp , cứ việc đến với ."
đến đỏ rần cả mang tai, khe khẽ đáp lời.
Đừng bỏ lỡ: Bà Hoắc, Thân Phận Của Cô Đã Bị Lộ - Hoắc Vân Thành & Thư Tình, truyện cực cập nhật chương mới.
trong lòng thầm nghĩ, Trâu Duẫn thể ức hiếp chứ.
thậm chí còn dặn làm, trong đêm may cho vài bộ y phục mới.
Chất vải mềm mại bóng bẩy, từng thấy thứ đồ nào đến thế, tay cũng chẳng để , cứ lúng lúng túng chịu nhận.
Trâu Duẫn đặt quyển sách xuống, làm mặt nghiêm, rành rọt dặn:
“Đừng quên, hiện giờ cô nương chính thiếu phu nhân Trâu phủ."
"Cô nương mặc cái gì, ngoài , chính thể diện Trâu gia. Nếu ăn vận xuề xòa quá, ngoài làm mà tin cho ?"
tuyệt nhiên gây thêm phiền phức cho Trâu Duẫn.
Thế xếp gọn mấy bộ y phục mới cất , lục tìm cuốn sổ nhỏ tận đáy tay nải, đưa đến mặt .
"Nếu, nếu đóng giả làm phu nhân ngươi." cúi gầm mặt, chẳng dám , "Ngươi cứ đây, cần làm những gì, như sẽ phạm nữa."
khựng một nhịp, đưa tay nhận lấy.
Bìa giấy ráp, góc cạnh sờn rách, cuộn tròn , dùng chỉ khâu vá chắp vá mấy mũi.
Ngay lúc , chợt nhớ trang cuối cùng thứ gì, hoảng hốt trong , vội vàng vươn tay định giật .
Trâu Duẫn nhướng mắt lên, gì, cố tình cầm cuốn sổ xê xa một chút.
với tay tới nữa.
Đành giương mắt lật dở.
Một trang, hai trang, ba trang...
Bên trong những lời Ôn Đình Ngọc từng răn dạy, ghi nhớ đến mấy chục điều.
sợ nhớ nổi, sợ làm , bèn nắn nót từng nét, chữ xô lệch vẹo vọ, vài chữ , còn khoanh tròn thế , đầy cả một nửa cuốn sổ con.
Trong phòng tĩnh mịch vô cùng.
Ngoài cửa sổ thấp thoáng tiếng ve sầu kêu, từng tiếng từng tiếng, ngân dài.
Mặt lập tức nóng ran, ăn lộn xộn:
“Đó, đó đưa cho ngươi xem... đó chuyện đây..."
đây làm ?
do đây quá ngốc, luôn chọc tức giận, cho nên chép từng gây , để nhiều tự nhắc nhở bản đừng tái phạm.
Thế chừng điều, vẫn chẳng tài nào học thấu.
Ôn Đình Ngọc vẫn cảm thấy làm mất mặt, thể mang mắt đời, nên mới đưa đến đây làm thuê, đặng mở mang kiến thức.
Trâu Duẫn chậm rãi lật tới trang cuối cùng, dừng hồi lâu.
trang giấy , chỉ vỏn vẹn ba chữ do chắp bút: quá ngốc.
Nét chữ cực kì nhạt, giống như lúc đặt bút dùng dằng nên .
ngẩng đầu .
Ánh nến trong phòng khẽ dao động.
Trong đôi mắt luôn tĩnh lặng , dường như thứ gì đó nứt một khe hở nhỏ xíu.
"Trần Xảo Xảo." gọi thẳng họ tên . "Tại nàng ghi chép những thứ ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.