Ếch Không Dầm Mưa
Chương 9
12
, Ôn Đình Ngọc về kinh thành .
gấp.
chân thiên tử, công việc bộ thể chậm trễ.
khi , nhờ gửi cho một bức thư.
Chữ vẫn như , từng nét từng nét, ngay ngắn rõ ràng.
Thư dài.
nhiều lời xin .
rằng cho đến khi rời xa , mới bản chuyện gì cũng làm tồi tệ đến .
rời từ lâu .
Trâu Duẫn .
thể để bản chịu uất ức nữa.
Xem thêm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Gió thổi tới, cuốn một chiếc lá rớt xuống đầu gối .
nhặt lên, giơ lên ngắm nghía một lát.
úa vàng .
Mùa thu cũng sắp qua .
Con ve sầu trong phòng , vẫn thêu xong nữa.
Ngày hăm ba tháng Chạp, tết Táo quân.
Táo vương gia về chầu trời, đám cưới chuột.
Trâu phủ đều đang bận rộn, cúng kẹo mạch nha, bày biện trái cây, lão phu nhân, lão gia dẫn đầu đám quỳ lạy phía .
cũng kéo , quỳ ở tận cùng phía , đầu gối đệm một tấm bồ đoàn dày, mềm xốp.
Phía đang những lời chúc lành gì đó, hiểu lắm, bèn cúi gầm đầu, chằm chằm xuống gầm bàn thờ.
Đột nhiên trong góc tường một cái bóng đen nhỏ xíu động đậy.
nheo mắt .
một cái nữa.
chuột.
Vài con chuột nhắt từ trong lỗ hổng góc tường chui , ló đầu dáo dác quanh, lượn lờ quanh chân bàn thờ.
Hôm nay ngày chuột gả con gái, trong nhà phép xua đuổi chúng, mà còn chừa chút đồ ăn.
nhoài bồ đoàn, chúi đầu xuống, đến nỗi mải mê , miệng cũng quên cả khép .
Bên cạnh đột nhiên khẽ bật một tiếng.
ngoái đầu.
Trâu Duẫn quỳ ngay bên cạnh , tới từ lúc nào.
mặc bộ y phục mỏng, mi mắt cong cong, đang .
"Đang gì thế?"
chỉ tay xuống gầm bàn thờ.
nương theo ánh mắt qua, thấy mấy con chuột nhắt , đầu , .
"Xem thích ?"
sức gật đầu.
Khóe miệng cong lên thêm một chút.
vụng trộm sang, .
cũng đang , đôi mắt sáng trong, tựa như ánh tuyết ngoài cửa sổ hắt .
dán mắt cái lỗ một lúc, chợt nhớ tới một chuyện khác.
"Trâu Duẫn." nhỏ giọng gọi .
"Hửm?"
"Tân nương tử ngươi..." khựng một nhịp, " vẫn tới ?"
sắp ba tháng trôi qua , tân nương tử ... chẳng giữ hẹn chút nào ?
Trâu Duẫn cúi đầu, đăm đăm tấm bồ đoàn mặt , khóe miệng vẫn cong lên, ý dường như đọng .
Một lúc lâu , cất lời hỏi :
“Nàng nàng tới ?"
ngẫm nghĩ một chút.
Hình như nay từng nghĩ qua vấn đề .
Hồi mới tới còn sợ nàng tới, sợ nàng thấy tức giận.
dần dần sợ nữa, đó...
Liền quên bẵng vẫn còn một như .
lắc đầu.
" ."
ngoái đầu .
cũng , thành thật :
“Nếu nàng tới, liền thể tiếp tục giả vờ, ở nơi ... sống vui vẻ."
sững .
đó ý lan tỏa từ trong mắt , còn sáng tỏ hơn ban nãy.
"Ừm." , " thì tới nữa."
"Nàng thể tới ?"
" thể." ngừng một lát, " thể thể."
gật đầu, yên tâm .
Trần Xảo Xảo hề .
Tân nương tử ngay trong ngày hôm đó đào hôn .
Thế nên đón dâu ngay từ đầu chẳng đón .
Thế nên suốt cả mùa hè, mùa thu, tất cả trong Trâu phủ đều nàng giả mạo.
Thế Trâu Duẫn ngấm ngầm dặn dò.
Dặn dò điều gì ư?
với đại ca:
“Đừng đuổi nàng , nàng chẳng còn nơi nào để nương tựa."
Đại ca sững , , bóng đang xổm ngoài viện , lời nào.
Lúc Xảo Xảo dẫn phiên chợ, chắn ngang mặt trừng mắt những kẻ xoi mói dòm ngó, Trâu Duẫn cũng từng với nhị ca.
Nhị ca dùng quạt gõ gõ lòng bàn tay, mỉm .
" , ."
Trong buổi chiều tà khi Xảo Xảo đang nhoài bồ đoàn xem đám cưới chuột , lão phu nhân cũng kéo tay Trâu Duẫn, hỏi một câu.
"Con nha đầu , vẫn nghĩ giả ?"
Trâu Duẫn đáp lời, chỉ cong khóe môi .
Lão phu nhân thở dài một , mỉm .
"Nha đầu ngốc."
Thế nên ngày dâng hôm , hai vị trưởng bối thấy nàng liền rạng rỡ tươi , nắm lấy tay nàng dặn dò bao nhiêu lời.
Sự tình dành cho vị cô nương , mà chính dành cho nàng.
Ngay từ khi bắt đầu, dành cho nàng.
Đại ca thường xuyên mang hoa quả tươi tới, chỉ "cho tam nếm thử".
Thực hoa quả luôn hai phần, một phần để cho nàng.
Nhị ca bắt gặp hành lang, trêu đùa "Cuối cùng cũng giúp trị , ".
Đó lời đùa, mà công nhận .
Cả Trâu phủ, đều đang đợi.
Đợi tới khi nào nàng phát hiện , bản từ lâu còn giả mạo nữa.
nàng vẫn chẳng hề .
Dù cũng chẳng cả, tất cả đều thể từ từ chờ đợi.
Cũng hỏi Trâu Duẫn, nếu con nha đầu đó thích , bỏ thì tính thế nào?
Trâu Duẫn liền mỉm :
“Nàng vốn dĩ vẫn luôn chính nàng ."
"Nàng ở , bởi vì nàng lương thiện, giúp . Nàng rời , cũng sự lựa chọn nàng ."
" thích nàng , chuyện riêng . Còn nàng thích , hai chuyện khác ."
Cạnh cái lỗ góc tường, con chuột nhắt cuối cùng cũng chui tọt trong, chóp đuôi ngoe nguẩy một cái, biến mất hút.
Trần Xảo Xảo đầu Trâu Duẫn, đôi mắt sáng lấp lánh.
"Ngày mai còn chuột ?"
"Ngày mai nữa ."
" còn ngày mốt?"
"Ngày mốt cũng ."
Nàng chút hụt hẫng, cúi gằm đầu.
Trâu Duẫn nàng, chợt lên tiếng.
"Sang năm vẫn còn."
Nàng ngẩng đầu lên.
"Tiết Táo quân năm , chúng sẽ tới."
Nàng nghĩ ngợi một lát, mỉm .
" sang năm tới xem."
Trâu Duẫn gì.
Chỉ quỳ ở đó, lẳng lặng ngắm nàng .
Bên ngoài tuyết bắt đầu rơi .
Từng bông từng bông, đậu song cửa, rớt xuống sân viện, vương những cành cây khẳng khiu trơ trọi.
Tuy rằng cả Trâu phủ, đều thấu tỏ tâm ý Trâu Duẫn.
Chỉ Trần Xảo Xảo .
Nàng vẫn cứ thu lu ở đó, còn đang mải nghĩ tới đàn chuột năm .
Gợi ý siêu phẩm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì? - Thời Noãn & Phó Triệu Sâm đang nhiều độc giả săn đón.
Thế điều cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Bởi vì hoa tới độ ắt sẽ nở, ông trời sẽ rủ lòng thương những đứa trẻ ngốc nghếch.
Đất trời mưa bay lất phất, con với con , dẫu xa cách vẫn vấn vương tơ hồng.
Mưu sự tại nhân, nếu duyên, thì chung quy cũng sẽ viên mãn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.