Em Bỗng Hóa "Yêu Tinh" Ngọt Ngào
Chương 6:
Ngay lúc đó, bên ngài tiếng hô hoán:
"Cảnh sát tới!"
Mọi dường như chỉ vừa kịp nhận ra thì quả nhiên ngay sau đó đã th một nhóm cảnh sát đẩy cửa bước vào. phục vụ phía sau chỉ vào nơi m đang ngồi theo nhóm và nói: "Chính là bọn họ đã đến gây rối."
Viên cảnh sát dẫn đầu hô lên: "Bắt hết lại để làm rõ."
Long ca cùng đám của , tất cả đều đã bị dẫn . Sau màn bắt , Lâm Th Th đột nhiên nghe th giọng nói trầm ấm đầy chất nam nhân của đàn phía sau vang lên: "Cô Lâm, cô ổn chứ?"
Cái cảm giác tà khí ngột ngạt ban đầu mà cô cảm nhận được trên dường như đã biến mất. Cùng lúc đó, Lâm Th Th dần l lại tinh thần, và lắc đầu nói: " kh ."
nghĩ đến việc ta đã kịp thời ra tay giúp đỡ, Lâm Th Th liền nói thêm: "Thật sự cảm ơn , Dịch."
"Cô Lâm cũng khách sáo quá ."
Lời của Dịch Trạch Diên vừa dứt thì một nhân viên phục vụ liền vào và nói với Lâm Th Th: "Th Th, đến lượt cô ra l lời khai ."
Lâm Th Th liền quay sang Dịch Trạch Diên mà: "Xin lỗi Dịch, cũng kh ngờ chuyện lại xảy ra như vậy. Tạm thời cần một lát, phiền giúp nói với Tiểu Uyên một tiếng nhé."
Dịch Trạch Diên nở nụ cười với cô, hào sảng nói: "Kh đâu."
tr vẫn chính trực như vậy, như một c tử quý tộc xuất thân tốt đẹp, hoàn toàn khác với một đàn tà khí đáng sợ ban nãy.
Tuy nhiên, Lâm Th Th kh thời gian nghĩ nhiều, cô theo nhân viên phục vụ cùng rời .
Mặc dù Long ca và đám kia là gây sự trước, nhưng việc Lâm Th Th đánh là ều kh thể phủ nhận được. Chính vì lẽ đó mà việc yêu cầu cô bồi thường tiền thuốc men hay gửi lời xin lỗi thì tất nhiên là việc mà cô chắc c thực hiện.
Đến khi tới bệnh viện cùng Lâm Trân Trân để xin lỗi Long ca, Lâm Th Th vẫn kh thể tin được việc vừa lại thẳng tay vung chai rượu để đập vào khác như vậy.
Tại lại cái hành động thuần thục đến thế? biêt, từ nhỏ đến lớn cô hiếm khi to tiếng với ai, chứ đừng nói là đánh nhau.
Long ca lúc này đang nằm trong phòng bệnh. Vết thương của ta cũng đã được băng bó cẩn thận. Bác sĩ chính khi tới thăm phòng đề cập về tình trạng bệnh tình của ta. Long ca nghe nói chỉ bị thương ngoài da thì liền lời với vị bác sĩ : "Bác sĩ, làm ơn ghi vết thương của nặng hơn một chút, tốt nhất là nên bị chấn động não gì đó."
Vị bác sĩ mặt kh cảm xúc viết vào báo cáo vết thương, dùng giọng ệu c việc nói: "Vết thương thế nào thì cũng chỉ thể ghi lại đúng như vậy thôi, tuyệt đối kh thể làm giả được."
Long ca liền nháy mắt với phụ nữ tóc ngắn đang chăm sóc ta ở bên cạnh. phụ nữ ngay lập tức dúi nguyên một xấp tiền vào túi xách của bác sĩ và dặn dò: " Thật sự làm phiền bác sĩ lần này."
Bác sĩ thậm chí còn kh trả một cái liếc mắt, trực tiếp ném tiền lại cho nguyên chủ. Vị tiên sinh cau mày, thể th đang kh vui, giọng nói cũng lạnh đôi chút: "Xin lỗi, đã là bác sĩ liền kh được nhận phong bì."
phụ nữ tóc ngắn th xúi quẩy, miệng vài lẩm bẩm vài tiếng đại ý là thầm mắng vị này thật kh hiểu phép tắc.
Chính vào lúc này, Lâm Th Th và chị gái y cùng bước vào.
Phòng bệnh này là phòng đơn, và ở đây cũng chỉ Long ca là bệnh nhân duy nhất. M tên đàn em của ta kh biết đã lưu lạc ở đâu, bên cạnh túc trực phụ nữ tóc ngắn kia bầu bạn. Ngoài ra, trong phòng bệnh giờ còn thêm một bác sĩ bận y phục trắng.
Suốt cả chặng đường tới đây, Lâm Th Th ngẫm nghĩ đủ các thể loại xin lỗi , nhưng khi th vị bác sĩ kia, cô lại hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Thoạt thì th thân hình của thoáng chút cao ráo, dáng thì lại hơi gầy nhưng mang một vẻ ngoài thật th tú, ểm nhấn chính là nhờ cặp kính kia khiến khuôn mặt của càng thêm phần nghiêm nghị, đứng đắn
Và th y dường như thân thể cũng đột nhiên sững lại.
nằm mơ thì Lâm Th Th chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp Hướng Hoa Dương trong hoàn cảnh này. Chị cô đã từng nói về chuyện Hướng Hoa Dương và Lương Hân đã ở bên nhau ngay khi cô đang bị thương và dần rơi vào vực đáy của cuộc đời, ều đã khiến cô cảm th đau khổ ít nhiều. Cô đã từng nghĩ đến việc đến để chất vấn hai , từng nghĩ đến việc làm rùm beng một thứ.
Nhưng cuối cùng cô lại kh làm gì cả.
Đã 5 năm , dù cho đối với cô, nó chỉ là một mảng ký ức kh màu, nhưng sự thật thì thời gian trôi qua vẫn cứ là 5 năm.
Rõ ràng cách đây kh lâu vẫn còn gọi ện cho cô, rõ ràng là vài tháng trước còn một chặng đường dài đến Bắc Thành thăm cô.
thi đậu trường y ở phía Nam, cách xa nơi cô cả ngàn dặm, những dịp ngắn ngủi mà hai thể gặp nhau là khi đ sang và hè về, nhưng vẫn cố dành dụm, kh ngại khi chi hẳn hơn hai mươi tiếng đồng hồ xe chỉ để đến thăm cô.
Và trong thoáng chốc đã kh còn là sinh viên y khoa x xao ngày nào, giờ đây đã trở thành một bác sĩ chính d.
Cảm thán, giận dữ, nhiều cảm xúc rối bời trong lòng. Cô chỉ muốn ngay lập tức thể lớn tiếng chất vấn ta, hỏi lý do mà nỡ phản bội một nửa của , nhưng cô cũng rõ, ngay thời ểm , thời thế đã thay đổi, hỏi những ều đó giờ cũng chẳng nghĩa lý gì nữa .
Cứ thế cô cảm th một sự bất lực và buồn bã khó tả.
Cuối cùng, cô chỉ thu lại ánh mắt , như thể chưa từng th . Và đương nhiên, cô kh quên mục đích chuyến này, cô tới bên giường Long ca cùng một thái độ thành khẩn xin lỗi.
"Xin lỗi, kh cố ý, sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ chi phí nằm viện và ều trị của ."
Lâm Th Th vừa nói xong, lại nghe th phụ nữ tóc ngắn kia châm chọc một tiếng: "Vừa nãy kh còn kiêu ngạo lắm ? Giờ lại ngoan ngoãn cúi đầu xin lỗi thế?"
Long ca cũng hừ lạnh một tiếng: "Bồi thường? Cô bồi thường nổi ? Cô đập đến chấn động não, nhất định sẽ kiện cô ra tòa, tới lúc đó cô việc bồi thường kh đơn giản dừng lại ở chi phí y tế đâu mà cô còn bồi thường tổn thất tinh thần cho ."
"Kh chấn động não gì ở đây cả, chỉ bị là thương ngoài da thôi." Hướng Hoa Dương một mặt kh chút cảm xúc nào, tiếp lời.
Long ca bị vạch trần, khoé miệng giật liền m hồi, kh quên trừng mắt một cái. phụ nữ tóc ngắn lại nói: "Dù kh chấn động não cũng kiện, kiện cho cô ta k gia bại sản, xem cô ta còn dám ng cuồng kh."
Đúng là vô sỉ.
Rõ ràng là họ gây sự trước.
Lâm Th Th từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng phụ nữ tóc ngắn kia nói: "Còn lảm nhảm nữa, cô tin cũng sẽ ăn đập kh?"
Kh biết vì ánh mắt Lâm Th Th quá lạnh lùng hay kh, phụ nữ tóc ngắn bị cô dọa cho giật .
Nhưng cô ta ngay lập tức cười khẩy: "Cô dám?!"
"Dù thì cũng sắp k gia bại sản , còn gì mà kh dám."
Cô nhướng mày, "Muốn thử kh?"
phụ nữ tóc ngắn kia lại cảm th trong mắt y toát ra vẻ hung dữ, là cái vẻ mà muốn moi r.u.ộ.t móc gan ả. Cô ta thực sự chẳng ngờ một cô gái trẻ tuổi như vậy mà lại thể mang khí chất tàn nhẫn đến thế.
Nghĩ đến sự quyết đoán khi cô dùng chai rượu để xử Long ca vừa , cô ta vô thức rùng một cái, nhưng cô ta kh muốn bị cô lấn át, liền nói: "Cô đừng mà đắc ý, sau này còn nhiều lúc cô cũng rơi lệ thôi."
Cô ta nói xong liền về phía Long ca, Long ca liền cười khẩy một tiếng: "Hai con đàn bà, việc cho chúng khóc há chẳng là đơn giản lắm ?" ta nói xong còn cười một tiếng đầy ác ý.
Lâm Th Th mà th ghê tởm.
Lâm Trân Trân cuối cùng vẫn muốn dĩ hòa vi quý, cô tiến lên định xin lỗi Long ca một cách đàng hoàng, nhưng kh ngờ đột nhiên một đám cảnh sát mặc đồng phục ùa vào cửa - là một nhóm cảnh sát hình sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/em-bong-hoa-yeu-tinh-ngot-ngao/chuong-6.html.]
M này bước vào lập tức bao vây căn phòng. Viên cảnh sát hình sự cao lớn mặc đồng phục đầu tiên đến trước mặt Long ca, đưa ra gi tờ tùy thân và lệnh bắt giữ, nói: "Vương Long, bị tình nghi bắt c tống tiền, chúng lệnh bắt giữ ."
ta nói xong liền vài tiến lên còng tay ta.
Và một cảnh sát hình sự phía sau cảnh sát hình sự đó cũng đến trước mặt phụ nữ tóc ngắn và đưa ra lệnh bắt giữ cho cô ta: "Yến Linh, cô bị tình nghi buôn bán và ép buộc phụ nữ mại dâm, đã bị chính thức phê chuẩn bắt giữ."
Mọi việc diễn ra quá bất ngờ, Long ca và phụ nữ tóc ngắn kia đã hoàn toàn ngây ra, cho đến khi còng tay sắp còng vào tay tên Yến Linh thì cô ta mới la lối: "Các làm gì? kh phạm tội, các dựa vào đâu mà bắt ?" Cô ta vừa nói vừa khươ loạng choạng vào cánh tay của các viên cảnh sát hình sự.
Nhưng những cảnh sát được huấn luyện bài bản này kh là dễ đối phó. Ngay lập tức một túm tóc cô ta, Yến Linh đau ếng, vội vàng đưa tay lên giữ tóc, và còng tay của cảnh sát hình sự liền nhân cơ hội này trực tiếp khóa vào tay cô ta.
Đối nghịch với một ả Yến Linh ồn ào, phía bên kia Long ca lại khá yên tĩnh, cũng kh thể hoàn toàn nói là yên tĩnh, toàn thân ta lúc như ngây ra, hoàn toàn khác hẳn với sự kiêu ngạo vừa , lúc này ta giống như một đứa trẻ phạm lỗi, mặc cho cảnh sát hình sự bắt .
Hai này bị bắt xong, viên cảnh sát hình sự dẫn đầu chậm lại một nhịp khi bước ra, khi ngang qua hai chị em, Lâm Th Th rõ mặt ta.
ta đẹp trai, nhưng trên mặt một vết sẹo kéo dài từ tai đến khóe miệng, hoàn toàn phá hỏng vẻ đẹp đó, khiến khuôn mặt ta mang một vẻ hung tợn nhưng nghiêm nghị.
Ánh mắt ta lướt qua khuôn mặt Lâm Trân Trân, từ từ bước ra.
Lâm Th Th cảm th này hơi quen, hình như cô đã gặp ở đâu đó, nhưng nhất thời cô kh thể nhớ ra.
Diễn biến sự việc vượt ngoài dự đoán của mọi , Lâm Th Th bị Lâm Trân Trân kéo ra khỏi phòng bệnh mà vẫn còn hơi ngẩn ngơ.
Lâm Trân Trân đột nhiên nói với cô: "May mà em quý nhân phù trợ."
Lâm Th Th: "???"
Lâm Th Th đang nghĩ xem đã gặp viên cảnh sát hình sự kia ở đâu, đột nhiên nghe th câu nói này hơi ngẩn : "Quý nhân phù trợ nào?"
"Long ca ở khu Th Bình là một tay xã hội đen khét tiếng, ta làm nhiều chuyện xấu, nhưng vì mạng lưới quan hệ phức tạp nên kh ai dám động đến ta. Bây giờ ta đột nhiên bị bắt, chắc c là quyền thế và thế lực lớn hơn muốn hạ ta."
"Ý chị là, quyền thế và thế lực lớn hơn muốn hạ Long ca chính là quý nhân của em? Tại lại là quý nhân của em mà kh của chị?"
Lâm Trân Trân nói: "Chị quý nhân hay kh trong lòng chị rõ."
Lâm Th Th lập tức phản bác: "Em quý nhân hay kh tự em cũng..." Nói đến đây, trong đầu cô đột nhiên hiện ra hình ảnh đàn cao lớn nhưng tà khí vừa đứng sau lưng cô: "Kh là Dịch đó chứ?"
Lâm Trân Trân kh bình luận gì: "Ai biết được?"
"Nhưng tại lại giúp em chứ? Chị cũng nói Long ca mạng lưới quan hệ phức tạp, muốn hạ ta chắc c sẽ kinh động kh ít , mà em và mới gặp nhau hai lần."
Lâm Trân Trân kh bác bỏ: "Ai biết được?"
Dịch Trạch Diên từng đưa cho cô một tấm d , sau khi về cô đã tìm hiểu về thân thế của , quả thực là một quyền thế. Và mạnh nhất mà cô biết cũng chỉ .
Lâm Th Th định sau khi về sẽ gọi ện hỏi thử, nhỡ đâu giúp cô lại kh là Dịch Trạch Diên thì .
"Lâm Th Th!"
Hai sắp đến thang máy thì phía sau đột nhiên gọi một tiếng.
Hai dừng lại , lại th Hướng Hoa Dương đang đứng cách đó kh xa. Lâm Trân Trân th , vô thức c trước Lâm Th Th và hỏi: " tìm Th Th việc gì kh?"
Hướng Hoa Dương tiến lên, Lâm Th Th đang đứng sau Lâm Trân Trân, sắc mặt chút phức tạp, còn trong mắt Lâm Th Th chỉ sự tức giận và lạnh lùng.
Sau một hồi lâu mới nói: "Chồng cô đâu? Cô xảy ra chuyện lớn như vậy mà ta kh ra mặt ?"
Chồng? Chồng nào?
Lâm Th Th còn chưa kịp hỏi ra thắc mắc của thì Lâm Trân Trân đã nói: "Chuyện của Th Th kh liên quan gì đến , cũng kh đến lượt hỏi.
Chúng còn việc nên trước đây." Cô kh vẻ mặt tốt với Hướng Hoa Dương, nói xong liền kéo Lâm Th Th rời .
Đi xuống lầu, Lâm Th Th nghĩ đến lời ta vừa nói còn th lạ, liền hỏi: " ta vừa hỏi chồng em? Em làm gì chồng?"
Lâm Trân Trân nói: "Trước đây ta đến tìm em, chị kh muốn ta làm phiền em nữa nên nói với ta là em đã kết hôn ."
Thì ra là vậy.
Nhưng ta đã chọn phản bội cô, còn mặt mũi đến tìm cô?
Lâm Th Th chút bực , lúc ta vừa bước đến cô lẽ ra nên tát ta hai cái mới .
Khi Lâm Th Th quay về, nhân viên đang dọn dẹp tàn dư, mọi đều bị cảnh sát gọi lại l lời khai nên bị chậm trễ thời gian.
Phòng riêng vẫn chưa được dọn xong, Lâm Th Th liền qua giúp. Rác đã được dọn gần hết, nhưng một ếu t.h.u.ố.c lá rơi dưới gầm ghế ở góc phòng. Lâm Th Th liền cúi xuống cẩn thận di chuyển đến nhặt, cô vừa định đứng dậy, lẽ là do kh ước lượng được khoảng cách với cạnh bàn, đầu cô đập mạnh vào bàn một cái "bộp".
Va chạm khá mạnh, Lâm Th Th vô thức ôm đầu, nhưng ngay khi cô nhắm mắt nhẹ nhàng xoa đầu, một hình ảnh đột nhiên xuất hiện trong tâm trí cô.
Một hình ảnh xa lạ, hoàn toàn kh thuộc về ký ức của cô trước đây.
Cô hình như đang ngồi trong một căn phòng tối, cô mặc một chiếc váy đẹp, trên mặt còn trang ểm, cô vẻ khó chịu, đang khóc, lớp trang ểm bị trôi, mascara dính vào mí mắt thật ngứa ngáy.
Cô ngồi bên cửa sổ vừa hút thuốc vừa uống rượu, cô say khướt, men rượu làm cảm xúc phóng đại, cô khóc càng thêm thảm thiết. một đứa trẻ hai tuổi đột nhiên bước vào cửa, nó th cô khóc, liền bước những bước chân còn chưa vững đến an ủi cô, cô dường như chút bài xích nó, kh muốn nó đến gần nên đã đẩy nó một cái, say rượu cô kh chú ý khi đẩy nó, vô tình làm rơi đầu t.h.u.ố.c lá đang cháy vào cánh tay nó.
Mặc dù cô đã kịp thời hất đầu thuốc , nhưng đã kh kịp .
Đứa trẻ nhỏ như vậy, da non mềm, đầu t.h.u.ố.c lá nóng bỏng lập tức làm phỏng da, lưu lại một lỗ nhỏ trên cánh tay nó.
Nó lập tức òa khóc, thể tưởng tượng được đau đến mức nào.
Chỉ một đoạn ngắn như vậy, Lâm Th Th đã hoàn toàn kinh ngạc.
Trong đoạn đó cô nghe rõ, bé đó khi đến chỗ cô đã dùng giọng nói ngọng nghịu nhưng non nớt nói với cô một câu.
Nó nói: "Mẹ đừng khóc."
bé trong hình ảnh cô cũng rõ.
Là Tiểu Uyên.
Nó gọi cô là mẹ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.