Em Đã Được Yêu Đúng Cách
Chương 2
2.
Tối hôm đó, rủ mấy bạn quán bar uống tới khuya.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm đang nhiều độc giả săn đón.
Mãi đến gần sáng, Chu Dương mới kéo đỡ nổi lên taxi.
Xe dừng cổng khu chung cư, lảo đảo dựa hẳn cánh tay , một tay xách giày cao gót, chân trần bước vững.
Ngẩng đầu lên, sững .
Trầm Phi đang ngay cửa, vẫn mặc nguyên bộ đồng phục cơ trưởng.
thấy , sắc mặt lập tức sa sầm .
“Tô Tô, bây giờ em thật sự càng ngày càng giữ !”
giật khỏi Chu Dương, lực tay siết chặt đến mức cổ tay đau rát.
“Dẫn trai chơi tới rạng sáng? Còn ăn mặc như thế ?”
Chu Dương vội giải thích:
“ Trầm, hiểu lầm . Tô Tô chỉ đang buồn…”
“ im miệng!”
Trầm Phi thèm liếc lấy một cái, giọng lạnh như dao:
“ đến lượt lên tiếng. Biến .”
vội giữ Chu Dương , khẽ gật đầu:
“ về , cảm ơn hôm nay.”
khi Chu Dương rời , Trầm Phi lập tức kéo tay lôi nhà, ném xuống ghế sofa.
“Em cố ý ? rõ thích em với đàn ông khác, còn chơi đến nửa đêm?”
Cơn tức kìm nén, cộng với men rượu vẫn còn râm ran trong máu, vùng dậy đẩy :
“ gì mà quản? tư cách gì hả?!”
Gương mặt Trầm Phi đen :
“ vị hôn phu em! Chúng sắp kết hôn , em vẫn ăn mặc lả lơi khắp nơi với đàn ông, hổ ?”
bằng đôi mắt đỏ hoe, ánh lạnh lẽo xuyên thẳng tim:
“ ‘gả’ cho gã tài xế câm nhà Hà Phi Phi ? Còn mang thêm tội… kết hôn hai , cơ trưởng Trầm?”
“Rầm!”
Một tiếng động lớn vang lên từ tầng hai.
khí như đông cứng trong giây lát.
Sắc mặt Trầm Phi lập tức đổi, lao nhanh lên lầu.
cũng chạy theo .
Cánh cửa phòng đồ mở hé.
Hà Phi Phi trong góc, chân trần, váy ngắn lệch hẳn sang một bên.
Cô đang bám bức tường, một bên chân rạch một vết dài, máu đang rỉ xuống sàn gỗ.
chết trân.
Cơn giận ập lên tận đỉnh đầu.
“Cô … tại ở đây?!”
“Cô trật chân, hôm nay nhà ai. yên tâm, nên đưa về đây ngủ một đêm.”
Trầm Phi cúi xuống kiểm tra vết thương ở chân cho Hà Phi Phi.
đó, lạnh giọng bật :
“Trật chân thôi mà? còn tưởng cô liệt, mất khả năng tự chăm sóc luôn chứ.”
Trầm Phi khẽ bực, bật tiếng “chậc” đầy khó chịu, lúc dậy còn với ánh mắt chẳng khác nào đang trách móc.
ánh mắt lúc còn đặt ở nữa.
liếc quanh căn phòng.
Sàn nhà lộn xộn, váy vóc rơi rớt tứ tung.
ánh khựng
ở một góc tường, nơi ánh đèn hắt xuống… những mảnh vỡ nhỏ li ti.
Một cảm giác lành lạnh tràn từ lòng bàn chân ngược lên tận ngực.
nín thở.
Đó … khung ảnh thủy tinh. Khung ảnh chụp chung và Trầm Phi.
đập vỡ.
Và mảnh ảnh úp giữa đống thủy tinh mặt , xé .
3.
Bức tranh cuối cùng bà ngoại để cho …
Giờ đang đất, lẫn trong những mảnh kính vỡ sắc như dao.
nghẹn , giọng run lên:
Gợi ý siêu phẩm: Thập Niên 70 Thủ Tiết 3 Năm, Mang Song Bào Thai Đến Quân Đội Tìm Chồng Ly Hôn đang nhiều độc giả săn đón.
“Đây tác phẩm cuối cùng bà ngoại …”
Hà Phi Phi đỏ mắt, giọng nhẹ như gió thoảng, mềm đến mức khiến khác tưởng cô vô tội:
“Xin chị Tô… em vững nên lỡ làm rơi. Em sẽ đền cho chị… ?”
Đền?
Bức tranh treo cao, ngay phía tủ áo
kiễng chân, rướn hết cỡ mới chạm .
Làm thể “vô tình”?!
Một tia lửa loé lên trong đầu , đó cơn phẫn nộ bùng lên dữ dội.
lẽ ánh mắt lúc đó quá lạnh, Hà Phi Phi dọa lùi về .
khoảnh khắc , cái chân đang “ thương” cô giẫm trúng bức tranh,
và còn xoay mạnh mấy cái, nghiền nát mặt tranh như cố tình xé nát trái tim .
Rắc
Âm thanh nhỏ thôi, đâm thẳng lòng.
hét lên, lao về phía cô :
“Cô cố tình phá nó!”
Lý trí trong đứt đoạn.
còn kịp chạm cô
Hà Phi Phi bật tiếng kêu thảm thiết, mềm oặt ngã xuống,
rơi vòng tay Trầm Phi lao tới.
“Tô Tô, em điên hả?!”
Tiếng quát vang lên như sét đánh, chấn động tới mức tai ong lên.
kịp phản ứng
BỐP!
Một cái tát trời giáng nện thẳng mặt .
Cả thế giới tối sầm.
Vòm họng tanh vị máu.
Một bên má tê rát đến mức còn cảm giác.
che mặt, kinh hoảng :
“Chỉ một bức tranh… mà đánh ?”
Trầm Phi lạnh như băng:
“ ? Chẳng lẽ một bức tranh còn quan trọng hơn mạng ? Em lúc nào trở nên độc ác như ?”
còn kịp cãi
túm mạnh cánh tay , kéo lê về phía cầu thang.
“Em hiểu đau chân thế nào ?”
“ để chính em nếm thử cảm giác đó!”
Lời dứt
đẩy mạnh xuống bậc thang.
mất thăng bằng, hét lên hoảng loạn ngã thẳng từ cầu thang tầng hai xuống!
Thế giới cuồng.
Từng đoạn xương va đập bậc thang, tiếng “thịch – thịch – thịch” vang lên liên hồi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.