Em Dâu Muốn Đuổi Tôi Ra Khỏi Nhà, Mà Quên Mất Sổ Đỏ Đứng Tên Tôi.
Chương 3:
3.
“Xin lỗi, Tâm Kiều, chúng ta được chưa? Uống cà phê muộn quá, chị sợ tối em lại mất ngủ đó.”
Chờ mãi mới th cô ta lề mề bước ra khỏi phòng ngủ, liếc một cái bu lời:
“Chị à, bộ đồ chị mặc xuề xòa quá đ. Cũng kh thèm tô tí son nào luôn, kh được đâu, mau thay bộ khác .”
xuống , mặc một bộ đồ thể thao đơn giản nhưng gọn gàng, thoải mái. Trên mặt chỉ thoa lớp kem chống nắng nâng tone nhẹ. Đi cà phê thôi mà, như vậy còn chưa đủ chắc?
cau mày:
“ kh thay. Nếu cô th ăn mặc thế này kh xứng để uống cà phê với cô, thì khỏi luôn cũng được.”
Cô ta nghe nói kh nữa thì lập tức đổi giọng, níu l tay :
“Đừng đừng đừng, mà, luôn bây giờ!”
Trên đường, cô ta huyên thuyên kh dứt, lúc thì khen giỏi, lúc thì khuyên mau l chồng, đừng để lỡ “chuyến tàu cuối của tuổi xuân”.
thật sự kh thích nghe cái lý lẽ kiểu phụ nữ nhất định l chồng. yêu ai, kết hôn hay kh, chưa bao giờ là vì tuổi tác hay áp lực xã hội.
Nhưng m chuyện này mà nói với như Giang Tâm Kiều thì cũng vô ích. Giá trị sống khác nhau, nói nữa cũng kh ai thuyết phục được ai.
Tới quán cà phê mà cô ta chọn, hai chúng ngồi vào bàn gần cửa sổ. đang định gọi đồ uống thì cô ta đưa tay cản lại:
“Khoan đã, chị, em còn hẹn thêm một nữa. Đợi ta tới gọi luôn thể nhé.”
cau mày, kh vui nói:
“Là ai? cô kh nói trước với một tiếng?”
Cô ta còn chưa kịp giải thích thì mắt sáng rỡ, vẫy tay ra phía cửa:
“ họ, bên này!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
theo, là một đàn đang tới. Hồi đám cưới em trai , cũng gặp vài họ hàng bên nhà gái, nhưng thật kh ấn tượng gì về này.
Vừa ngồi xuống, cô ta liền tươi cười giới thiệu:
“Chị, đây là họ xa của em, Ngô Nghiệp Thành.”
suýt nữa phun hết nước vừa uống ra.
Cô ta liếc hào hứng tiếp lời:
“ trước kia làm ăn ở tỉnh khác, dạo này mới dời về đây phát triển. Muốn ổn định lập gia đình. Em vừa nghe đã th giống hoàn cảnh của chị, em nghĩ hai chắc sẽ hợp nhau, nên mới hẹn ra để làm quen.”
hiểu .
Thì ra cô ta dẫn xem mắt.
Ba mẹ còn chẳng bao giờ giục chuyện chồng con, vậy mà em dâu lại gấp gáp thế này, khiến nghe cảm động, trong cuộc thì tức nổ đom đóm mắt.
cười gượng, gật đầu:
“ là Hà An Nghiên.”
Ngô Nghiệp Thành vẻ kh hiểu khái niệm "cười gượng", vừa th cười là tự động hiểu vừa lòng với ta.
ta dựa hẳn ra sau, bắt đầu thao thao bất tuyệt về “đế chế kinh do” của , một quán Sha County* nhỏ mở ở vùng ven giữa thành phố với n thôn.
(*tên gọi chung cho một chuỗi các quán ăn bình dân nổi tiếng ở Trung Quốc, từ Sa Huyện (Sha County), thuộc tỉnh Phúc Kiến.)
“Kh khoe chứ, nếu chịu x xáo hơn tí, mở quán ở khu CBD* (CBD là viết tắt của Central Business District, nghĩa là Khu trung tâm thương mại – tài chính của một thành phố), thì kh tới năm năm, thể mở thêm gấp đôi số chi nhánh hiện tại!”
… Phụt!
Xin lỗi, lần này thật sự kh nhịn được.
Muốn mở chuỗi Sha County ở khu CBD á?
nén cười họ cô ta đang vẽ giấc mộng hồng trần đầy viễn tưởng, trong lòng chỉ còn ba chữ thôi: Đỡ kh nổi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.