Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Em Gái Không Ngoan Của Tôi

Chương 7:

Chương trước Chương sau

Chương 7

【Bé cưng, đang ở dưới ký túc xá của em.】

Nghe đến đó, kéo rèm xuống.

Đêm thu ở miền Bắc lạnh lẽo.

Tống Tịch Nhiên mặc mỏng, đứng dưới ánh đèn đường, bóng kéo dài trên nền xi măng như một cảnh phim buồn.

Chỉ cần đứng đó thôi đã thành một vở khổ tình sống động.

khoác chiếc áo l mềm, bước xuống dưới.

Ánh sáng trong đôi mắt lạnh lùng của đàn thoáng chớp lên. ta bước hai thành một, tiến lại gần :

“Bé cưng! em mặc ít vậy, lạnh kh?”

lắc đầu.

Tống Tịch Nhiên hiếm khi cười như một đứa ngốc, còn cố ý hắt hơi m cái:

cũng kh lạnh, thật đó… Nếu thể vào chỗ nào chỉ hai đứa , chắc sẽ ấm hơn.”

“Nhưng kh đâu, bé cưng, thực sự kh cần…”

cắt ngang:

“Gọi là Trần Y Dao .”

Khóe môi đang cong của Tống Tịch Nhiên chậm rãi xụ xuống, giọng nghe tủi thân:

“Bé cưng, em lại lạnh nhạt với như vậy…”

nhắc:

“Chẳng nói đừng làm nũng ? vừa vi phạm .”

Tống Tịch Nhiên như nuốt ruồi, biểu cảm khó chịu, gắng gượng mở miệng:

sai , bé cưng. Đừng chấp một con heo ngốc như nhé…”

Hai chữ “heo ngốc” chẳng hiểu lại chọc đúng ểm buồn cười của .

cố nén, mà nén tới mức cả run lên.

Kết quả sơ ý trượt chân ở mép bậc thang.

Ngay khi sắp ngã xuống đất, Tống Tịch Nhiên kịp vòng tay ôm l .

Áo mỏng, nhiệt độ cơ thể nóng rực khiến như bị bỏng.

Đến cả tiếng tim đập cũng nghe th rõ mồn một.

liên tục nhấn mạnh là kh , nhưng Tống Tịch Nhiên vẫn kh yên tâm, nhất quyết kéo tới bệnh viện kiểm tra.

Cuối cùng kh phát hiện ra gì, lại còn lỡ giờ đóng cửa ký túc xá.

Bất đắc dĩ, theo ta về căn cứ.

Trên đường về, ta hết lần này đến lần khác xin lỗi và nhận lỗi.

Nếu kh th khóe môi ta cong lên vì vui vẻ, khi đã tin ta kh cố tình.

Tống Tịch Nhiên bỗng lột xác khỏi dáng vẻ lạnh lùng thường ngày, nói nhiều đến mức phi lý.

Lúc đó mới nhận ra, “cún con dính ” trên mạng kia một khi đặt vào đời thực lại khiến ta ngộp thở đến vậy.

lẽ biểu hiện khó chịu của quá rõ.

Nửa chặng đường sau ta thật sự đã im lặng, tr còn tủi thân.

Vào phòng, những bình hoa tulip đặt đầy khắp nơi, khẽ vuốt cánh mỏng như cánh ve.

Tâm trạng nặng nề dần được xoa dịu.

Tống Tịch Nhiên gợi ý:

“Hay là chơi game chút nhé?”

“Từng bảo đổi idol eSports. Giờ thích bên APY . là đối thủ của họ, thôi khỏi chơi chung .”

ngồi trên mép giường, Tống Tịch Nhiên nửa quỳ dưới sàn ngẩng lên , cả như sắp vỡ vụn, giọng pha cả tiếng khóc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/em-gai-khong-ngoan-cua-toi/chuong-7.html.]

“Bé cưng à, ‘những việc hôm qua em hãy xem như đã c.h.ế.t vào ngày hôm qua , những việc hôm nay mới đúng là của .’”

“Hả?”

của hôm qua kh của hôm nay. Em coi như Tống Tịch Nhiên trước kia đã biến mất. Bây giờ sẽ làm fan của em được kh, hay đổi tên chiến đội thành APY cũng được. Trần Y Dao, thật sự kh biết làm nữa.”

Nghe màn ngụy biện của Tống Tịch Nhiên, khiến vừa th buồn cười, vừa th xót xa.

“Bé cưng à…” – Tống Tịch Nhiên lau khóe mắt đang ươn ướt:

thích em. Cho một cơ hội theo đuổi lại em được kh? Dù em đẩy ra thế nào, cũng kh bỏ cuộc.”

Trong lúc còn sững , Tống Tịch Nhiên đã liều lĩnh ôm l eo , mái đầu mềm mềm dụi nhẹ:

“Hay là… em cũng mắng cho đỡ tức .”

g giọng, cố giữ mặt tỉnh bơ:

“Tống Tịch Nhiên…”

!” – ta đáp ngay.

kh th bây giờ y như một con ‘cún’ bám dính ?”

Lần đầu mắng chưa kinh nghiệm, lời vừa thoát ra mới nhận ra phần nặng.

Lúc này, Tống Tịch Nhiên lại đáp một tiếng giòn tan:

“Gâu.”

bị cái thái độ “kh biết xấu hổ” của làm cho cứng họng.

“Hì hì, miễn em chịu để ý , mèo ch.ó gì cũng làm được, cái gì cũng làm…” – Giọng Tống Tịch Nhiên bắt đầu pha chút mập mờ.

Lúc mới phát hiện ta cố tình mặc chiếc áo ôm sát , vải hơi xuyên thấu, khiến cơ thể hoàn hảo phô ra kh sót chút gì.

Khóe mắt như móc câu, khiến kh chớp mắt.

Đúng một con “hồ ly đực”.

Quyến rũ là phạm quy. – nghĩ thầm.

Nhưng khi mở miệng lại thành:

“Cởi ra.”

Tống Tịch Nhiên khựng một giây, chậm rãi cởi áo.

“Còn…”

Đến lượt “lão lưu m” sững lại.

“Đã nói làm được tất cả, thì ít nhất cũng cho em th ưu thế của chứ.”

cúi xuống, khẽ thổi hơi vào tai Tống Tịch Nhiên, trêu ác ý.

khẽ cười khàn khàn:

“Bé cưng, Trần Gia Trạch biết cô em ngoan ngoãn của còn mặt này kh?”

Khi Tống Tịch Nhiên đưa tay chạm vào dây nịt.

vươn duỗi dài, nằm xuống giường ta, nhắm mắt:

“Buồn ngủ , ngủ thôi.”

Tống Tịch Nhiên một khom lưng, đứng ngẩn ra tại chỗ.

Mãi lâu sau mới đứng thẳng dậy, khẽ khép cửa cho , tắm nước lạnh.

Hôm sau, đám con trai tụ tập bàn tán xem rốt cuộc “chị tiên nữ” nào thể khiến đội trưởng của biến thành kiểu đàn nũng nịu như vậy.

Mà xung qu Tống Tịch Nhiên lại chẳng m bóng hồng.

Kh mất bao lâu, bọn họ liền nghi ngờ dồn hết về phía .

Trần Gia Trạch và Thẩm Thế Kiệt cùng đồng th phản bác:

“Xàm! Con bé nhà còn chưa từng nắm tay thằng nào. Với lại hai căn bản kh gu của nhau…”

Tiếng ồn ào khiến tỉnh giấc. dụi mắt, mơ màng đẩy cửa bước ra từ trong phòng ngủ của Tống Tịch Nhiên.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...