Em Không Cần Anh Nữa
Chương 3:
Đến khi tách ra, đã mềm nhũn cả .
“ nào, Triệu tiểu thư kh cần chịu trách nhiệm à?”
“Em…”
Đúng lúc này, ện thoại lại reo là Lục Tấn Diễm gọi đến.
“Em chẳng nói sẽ đến à, đã nói với bạn bè , đừng để mất mặt, hm?”
“Cùng lắm tối nay về nhà ngủ sẵn tiện làm tròn nghĩa vụ vợ chồng.”
cắn môi, cảm nhận hơi nóng dưới thân ngày càng rõ, chẳng dám động đậy.
Th im lặng, giọng ta vang lên như trêu chọc:
“ vậy, Lục thiếu phu nhân? Ở ngoài ăn no à?”
… nghe mà tim khựng lại.
Chết tiệt, ta biết?
Trong lúc còn bối rối, Phó Giác Th nhíu mày, lại cúi xuống hôn.
theo phản xạ hít thở, cố ý khẽ rên một tiếng.
Ngay lập tức, giọng Lục Tấn Diễm từ ện thoại vang lên, gấp gáp hẳn:
“Triệu Dụ, bên em tiếng nước, chẳng lẽ đang… tự giải quyết?”
“?”
“ đàn à.”
“Em ở đâu?”
“Đi với ai?”
“Giận thì cũng kh cần chọc như vậy, mẹ kiếp.”
“Nói gì , Triệu Dụ!”
Bên kia ện thoại im bặt.
Mọi trong phòng đều , Lục Tấn Diễm hạ giọng gọi vài lần “Triệu Dụ”.
dứt khoát cúp máy.
Liễu Thiên Thiên đang dựa trong n.g.ự.c , khẽ cười vô tội, ngón tay vẽ vòng trên n.g.ự.c áo :
“ Tấn Diễm, chị dâu sẽ kh thật sự giận chứ?”
kh trả lời, chỉ chằm chằm vào màn hình tối, ánh mắt chìm xuống.
Ánh đèn vàng mờ mờ, viền gương mặt càng sắc và lạnh.
Ngón tay gõ bàn vài cái, nét dữ tợn dần tan, bất chợt nở nụ cười:
“Cô mà giận gì chứ?”
“Đúng vậy, chị Dự yêu lắm mà.”
Ai đó tiếp lời:
“Lần trước sốt, chị bay xuyên đêm từ nơi khác về chăm , mắt đỏ hoe cả.”
“ đó, chị mà ngoại tình được chứ, chị ngoài ra còn để ai vào mắt nữa.”
“…”
Nhớ đến vẻ mặt nịnh nọt của cha sáng nay khi đưa hợp đồng hợp tác, Lục Tấn Diễm khẽ cười lạnh.
Với bản tính ham quyền hám lợi của nhà họ Triệu, dù Triệu Dụ muốn cũng kh thể trái lệnh cha mẹ.
Huống hồ…
Bốn năm qua, sự ân cần và dịu dàng của cô, đều th rõ.
Cô thể rời xa ?
kh nói gì, ngửa cổ uống rượu, bóng tối trong mắt càng đậm.
Liễu Thiên Thiên th thế, giọng ngọt ngào:
“Nhưng hồi nãy… hình như thật sự đàn đó.”
Cô cố ý kéo dài giọng, ngón tay khẽ lướt qua cổ tay :
“Chị Dự kh lẽ đang ở bên khác?”
Kh khí bỗng chùng xuống.
Lục Tấn Diễm liếc sang, khóe môi nhếch lên nhưng đáy mắt lạnh buốt:
“Y Y, cô nói nhiều quá .”
Sắc mặt cô ta khựng lại, rụt tay về.
cúi đầu, bấm gọi lại cho Triệu Dụ.
Kh nghe.
Gọi tiếp.
Thuê bao kh liên lạc được.
Đốt ngón tay siết chặt, ly thủy tinh trên tay “rắc” một tiếng nứt toác.
“Mẹ kiếp.”
bật dậy, khoác áo lao ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/em-khong-can--nua/chuong-3.html.]
“Này, Tấn Diễm, kh đến mức vậy chứ?”
Ai đó giữ lại:
“Chị Dự ngoan lắm, chắc nghĩ nhiều thôi.”
“ đó, lần nào chẳng theo răm rắp? khi chỉ là hết pin.”
cười lạnh:
“Cô ngoan?”
Ngoan cái quái gì.
Tối qua, cái ánh mắt cô lạnh như băng.
đáng ra nhận ra từ sớm.
Trên xe.
Trong lúc hơi thở hỗn loạn, th Phó Giác Th khẽ bu ra, như muốn nói gì. Theo phản xạ, đưa tay ấn nút cúp máy.
“ lại kh cho em nói?”
xoa má , ngón tay bỗng siết lại.
nhăn mặt vì đau, ngẩng lên lại chạm đôi mắt sâu thẳm kh th đáy.
Trong mắt ánh lên một tia sóng nước.
“ nghĩ kh em còn luyến tiếc .”
“Nếu… lỡ như em vẫn còn thì …”
Chưa kịp nói hết, môi đã bị chặn lại.
Bàn tay giữ chặt sau gáy , hơi ấm mang theo mùi bạc hà nhàn nhạt tràn vào miệng, cuốn l tất cả.
Là một nụ hôn ngang ngược, hoang dại, hoàn toàn khác sự dịu dàng tối qua.
Cuối cùng mới chịu bu ra.
Một tay ôm vào lòng, cằm nóng rực khẽ lướt qua má :
“Kh được nói.”
Ngoài cửa xe, đèn đêm rực rỡ.
Ánh sáng khi đậm khi nhạt rơi trên gương mặt trắng trẻo, góc cạnh của .
chằm chằm chiếc ện thoại đã tắt, ngón tay run nhẹ.
giúp lau mồ hôi bên trán, vô thức né tránh, đổi chủ đề:
“Đúng , vừa nãy hỏi em cần chịu trách nhiệm kh… thì kh cần đâu. Trong gi n em để lại, em đã viết rõ .”
“Hôm nay thật sự cảm ơn , còn sau này chúng ta…”
“Ồ, câu ban nãy, vẫn chưa nói hết.”
cắt ngang, lòng bàn tay ấm áp, thô ráp khẽ lướt qua mắt , khóe mắt mang theo nụ cười nhạt:
“Em kh cần chịu trách nhiệm, nhưng thì cần nha.”
còn đang do dự tìm lời từ chối, ánh sáng ngoài cửa xe thoáng lướt qua mặt .
Đôi mắt sáng trong như ngâm cả vầng trăng, lấp lánh:
“Vì đây là lần đầu của . Em chịu trách nhiệm với .”
chớp mắt.
Câu nói khiến sững .
, ánh cười trong mắt dịu dàng mà kh cho phép từ chối.
“ Phó, đừng đùa nữa.”
quay mặt , ngón tay vô thức xoắn chặt vạt váy:
“Với thân phận của , muốn thế nào mà chẳng ?”
khẽ cười, ngón tay vuốt nhẹ phần da mềm bên cổ tay :
“Nhưng chỉ muốn em thôi. Lần đầu của đã cho em , em kh … chứng sạch sẽ với đàn à?”
Lời nói thẳng thừng khiến lúng túng, tim khẽ hụt một nhịp, nhưng vẫn lắc đầu:
“Em sắp ra nước ngoài .”
“Ừ, biết.”
“… Em sẽ kh ở lại Bắc Kinh.”
“Ừ.”
“Nên em kh thể chịu trách nhiệm với .”
Phó Giác Th bật cười, tay khẽ véo tai :
“Triệu Dụ, em nghĩ sẽ để em một à?”
im lặng.
như , thể bỏ tất cả mà cùng ra nước ngoài?
là con trai duy nhất nhà họ Phó, quý tử thương trường, tương lai rực rỡ.
Còn …
Từ nhỏ bị “đày” xa, những gì học được đều chỉ để làm dâu nhà họ Lục.
Chưa có bình luận nào cho chương này.