Em Không Còn Khóc
Chương 1:
và Thái Minh Quân đã bên nhau mười năm, một thập kỷ của yêu thương và hy vọng, kết hôn năm năm, từng ngày từng giờ mong mỏi một đứa con đến gần như tuyệt vọng. Cuộc sống hôn nhân của chúng trôi qua êm đềm, đôi khi những mệt mỏi thường nhật nhưng chưa bao giờ gi bão. Quân là trụ cột vững chãi, còn , An Vy, là bác sĩ sản khoa, luôn cố gắng vun vén tổ ấm, dù áp lực c việc đôi khi khiến kiệt sức.
Tuần trước, cơ thể bắt đầu những biểu hiện lạ. hay buồn ngủ bất thường, cơn buồn ngủ ập đến bất chợt như một cơn lũ quét ngang qua tâm trí. Bụng dưới cứ nằng nặng, một cảm giác căng tức mơ hồ nhưng dai dẳng. Là một bác sĩ sản khoa, hiểu rõ hơn ai hết những tín hiệu mà cơ thể đang gửi gắm. Trái tim , vốn chai sạn với những nỗi thất vọng lặp lặp lại sau mỗi chu kỳ, giờ đây lại đập rộn ràng một nhịp ệu lạ lẫm.
Giờ nghỉ trưa, tìm một lý do để rời khỏi phòng khám, nói dối với y tá rằng cần mua chút đồ cá nhân. ghé vào nhà thuốc quen thuộc gần bệnh viện, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi dù tiết trời kh hề nóng bức. lặng lẽ cầm que thử thai về phòng trực, khóa trái cửa lại, cảm giác hồi hộp đến nghẹt thở. làm theo hướng dẫn, từng giây phút trôi qua dài như một thế kỷ. hai vạch hiện lên, rõ ràng, kh thể nhầm lẫn. Hai vạch đỏ tươi như hai vệt son môi rực rỡ vẽ lên một tương lai mới.
siết chặt tay, cảm nhận sự rung động lan khắp cơ thể. Khóe miệng kh kìm được cong lên thành một nụ cười rạng rỡ, một nụ cười của hạnh phúc vỡ òa – mang thai ! Mười năm chờ đợi, năm năm kết hôn, bao nhiêu đêm thầm thì nguyện cầu, cuối cùng phép màu đã đến. Một sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong , là kết tinh của tình yêu và Quân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/em-khong-con-khoc/chuong-1.html.]
tính tối nay sẽ báo tin cho Quân, muốn tạo cho một bất ngờ thật lớn. đang bận rộn với dự án mới ở c ty truyền th, m hôm nay về nhà muộn. Những tin n của thường chỉ vỏn vẹn vài chữ: “ họp, về muộn.” hay “Em ngủ trước , đừng chờ.” đã quen với ều đó, tin tưởng đang vì tương lai của cả hai mà cố gắng. muốn bù đắp cho những ngày tháng mệt mỏi đó bằng tin vui này.
Trên đường về, ghé tiệm văn phòng phẩm nhỏ bé nằm khuất trong con hẻm gần bệnh viện. mua một chiếc hộp quà nhỏ màu x lam, màu thích nhất, màu của bầu trời trong x và hy vọng. cẩn thận đặt que thử thai vào trong chiếc hộp, bọc lại bằng dải ruy băng trắng tinh, để lên bàn phòng khách, nơi luôn đặt chìa khóa xe khi về nhà. còn tưởng tượng ra vẻ mặt ngạc nhiên, vỡ òa hạnh phúc của khi mở hộp quà. Chắc c sẽ ôm chầm l , siết thật chặt, và chúng sẽ cùng nhau lên kế hoạch cho cuộc sống mới, cuộc sống thêm tiếng cười trẻ thơ.
Đồng hồ ểm chín giờ tối, mười giờ, và cuối cùng là mười một giờ. Tiếng khóa cửa xoay lạch cạch vang lên trong đêm tĩnh mịch, phá tan sự im lặng đang bao trùm căn nhà. mừng rỡ chạy ra đón, nụ cười vẫn còn vẹn nguyên trên môi, tay khẽ đưa lên tính ôm chầm l như mọi khi. Nhưng chỉ nhíu mày, ánh mắt mệt mỏi và xa lạ, khẽ nghiêng đầu tránh khỏi vòng tay . Bàn tay chơi vơi giữa kh trung, cảm giác hụt hẫng đến lạ kỳ.
ngẩn ra, nụ cười đ cứng trên môi. Đây kh là Quân mà quen thuộc. khàn giọng, giọng nói còn nặng mùi rượu: “Vừa tiếp khách về, toàn mùi rượu. Đừng ôm.” nói, nhưng ánh mắt lại lảng tránh , kh dám đối diện. lùi lại một bước, trái tim bắt đầu đập những nhịp đập bất thường. Mùi rượu thì đó, nhưng thứ mùi nồng nặc và khó chịu hơn cả chính là mùi nước hoa nữ, một loại nước hoa ngọt gắt và rẻ tiền, kh hề giống bất kỳ mùi nào từng ngửi trên trước đây.
chưa kịp mở lời, chưa kịp hỏi đâu, chưa kịp nói về tin vui đang nưng nức trong lòng, đã ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng và vô hồn, nói thẳng một câu như sét đánh ngang tai: “An Vy, ly hôn .” Câu nói lạnh lùng, dứt khoát, như một nhát d.a.o xuyên thẳng vào lồng n.g.ự.c , cắt đứt mọi sợi dây hy vọng và tình yêu mà đã dày c vun đắp suốt mười năm qua. Thế giới qu như sụp đổ trong khoảnh khắc, mọi thứ trở nên quay cuồng và vô định. đứng sững lại, kh hiểu vừa nghe th gì. Đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại âm vang của hai tiếng “ly hôn” lặp lặp lại như một lời nguyền rủa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.