Em Là Tia Nắng Của Đời Anh
Chương 4:
【Được hời bỏ chạy, bạn đàn kh?】
Dấu chấm than màu đỏ hiện ra ngay lập tức.
Ơ...
Lần này lỗ nặng !
Trong n.g.ự.c như bị nhét một cục b ướt, vừa bí bách vừa ngột ngạt.
chồng thất lạc nhiều năm, cứ thế... mất ?
nh, buồn bã ngủ .
Mơ th một cái máy đập chuột chũi khổng lồ.
Từ mỗi cái hố nhảy lên đều là những dấu chấm than màu đỏ cái đầu của em trai .
giận kh thể kìm nén, vác theo cây búa lớn.
''Tám mươi Tám mươi Tám mươi......''
Cứ thế gào thét đến hửng sáng.
Tỉnh dậy lưng đau ê ẩm, bụng đầy ấm ức.
Nghĩ bụng dù cũng bị Trì Dục chặn , bèn trút giận ên cuồng với ta trong WeChat.
【Ánh trăng nói hộ lòng em, lồi lồi lõm lõm lạnh căm căm.】
Dấu chấm than màu đỏ.
【 trai chặn em , là sủng ái em gái khác ?】
Dấu chấm than màu đỏ.
【Chồng ơi, thương em thêm lần nữa .】
Trì ngốc: 【?】
【Cô nhận chồng tùy tiện thế à?】
Vốn dĩ đang uể oải nằm ườn trên giường, th ta trả lời tin n thì lập tức phấn chấn.
Ây da, lại vừa đúng câu này kéo về lại thế?
Đây mà kh là duyên trời định của thì còn là gì nữa?
cười ha hả lăn hai vòng trên giường, suýt nữa thì lăn xuống gầm giường.
xoay nằm lại, thở phào một hơi.
bình tĩnh.
bị ta chọc cho tức cười mà "hừ" một tiếng, gửi một cái icon méo miệng trợn mắt.
【Gọi một tiếng chồng là xuất hiện ngay, còn giả vờ gì nữa, dụng c quá nhỉ?】
Phía trên hiển thị đang nhập tin n.
nhún vai, dậy rửa mặt.
Cứ để ta ở đó một lát.
Kết quả là thay quần áo xong, trang ểm cũng xong mà bên ta vẫn hiển thị đang nhập tin n.
Thế này mới giống ta hơn, cẩn trọng, kín đáo, nội tâm.
Cái vẻ mạnh bạo hôm qua, kh biết là nhân cách thứ hai chui ra từ đâu nữa.
Nhưng thì thẳng t, phóng khoáng, ng cuồng.
chỉ thích trêu chọc ta.
''Chồng~ ơi~''
Gọi xong nổi hết cả da gà, phấn khích đến mức dậm chân liên tục.
Bỗng nhớ đến cuộc họp lớn tuần trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/em-la-tia-nang-cua-doi-/chuong-4.html.]
th ta cầm cốc lên uống nước, liền gửi cho ta một tin WeChat:
【Thích quá mất, hói bên cạnh cũng th giống tình địch.】
ta kh chút phòng bị, suýt nữa thì phun nước lên quả đầu Địa Trung Hải của trưởng phòng nhân sự, gương mặt trắng trẻo lập tức ho sặc sụa đến đỏ bừng, ánh mắt lườm vừa xấu hổ vừa bất lực.
Cái dáng vẻ đó, khỏi nói quyến rũ đến mức nào.
chằm chằm vào dòng chữ "đang nhập tin n", tưởng tượng ra dáng vẻ luống cuống tay chân của Trì Dục.
Khuôn mặt lạnh lùng thường ngày chắc đã đỏ bừng lên .
tiếp tục: 【A, lẽ gọi nhầm .】
Lần này trả lời ngay lập tức.
Trì ngốc: 【?】
【 ý gì?】
: 【 muốn gọi nhân cách tối qua của là chồng, mau triệu hồi ta ra đây, nhiệm vụ攻略 của vẫn chưa hoàn thành đâu.】
【 ta thú vị hơn nhiều, ta chủ động, phóng khoáng, mặc muốn làm gì thì làm.】
Trì ngốc: 【......】
: 【 nào, kh lẽ ghen đ chứ?】
Một dấu chấm than màu đỏ nổi bật đột ngột hiện ra.
Chết tiệt.
tức đến mức tắt màn hình.
Gã đàn chó chết, chỉ biết mỗi chiêu chặn .
định đến c ty chặn Trì Dục.
Nhưng cả một buổi sáng, kh thể chạm mặt ta.
Mỗi lần vô tình gặp nhau, cách một khoảng xa, ta đã lảng tránh ánh mắt rẽ hướng mất.
Cứ như thể là con hổ ăn thịt vậy.
Thế thì cũng thôi .
ta, ngày thường chẳng bao giờ tùy tiện nói cười với ai, hôm nay trên mặt lại luôn vương một nụ cười nhàn nhạt.
Thế nhưng mỗi lần quay về phía thì lại nh chóng thu lại, đổi thành vẻ mặt ai oán.
mở WeChat định mắng ta vài câu.
Sau khi th dấu chấm than màu đỏ chói mắt kia, căm hận thoát khỏi khung chat, chuyển hướng sang vòng bạn bè.
Uống một ngụm cà phê, đang thưởng thức kiệt tác của .
Chị Từ lén lén lút lút ló đầu qua.
''Em ngủ với Trì Dục kh trả tiền à?''
"phụt" một tiếng, phun cà phê đầy màn hình máy tính.
Báo ứng mà, báo ứng.
luống cuống tay chân kéo gi ăn ra lau, hạ thấp giọng hỏi:
''Rõ ràng đến thế à?''
Chị Từ trịnh trọng gật đầu.
''Kh thì ta cứ em bằng ánh mắt như một kẻ phụ bạc thế?''
Khóe môi nhếch lên một đường cong tà mị.
'' ta bị bệnh.''
''Bị bệnh?''
Chưa có bình luận nào cho chương này.