Em Là Vợ Tôi À?
Chương 10:
“ những ngày nỗi nhớ em cứ cồn cào kh dứt.
đã tưởng tượng ra cảnh em giống như một bà chủ nhỏ trong nhà, giúp chăm sóc đàn cá và m chậu cây...
Vì thế nên mới sắm sửa sẵn hết mọi thứ, mong chờ một ngày em sẽ đến.”
“ xin lỗi, vì đã kéo em vào để cùng đối mặt với những sóng gió này.
Nếu chẳng may kh thể vượt qua được... em hứa với là đừng quá đau buồn nhé.
Sinh lão bệnh t.ử là lẽ thường tình, em nhất định sống thật mạnh mẽ và hạnh phúc.”
Nước mắt kh tài nào kìm nén được nữa mà lã chã rơi. thực sự th bế tắc, kh biết làm .
kh muốn mất chúng chỉ vừa mới bắt đầu, vừa mới thấu hiểu tâm ý của nhau thôi mà.
Càng nghĩ lòng càng tan nát, ôm chặt l và bật khóc nức nở.
Phó Cảnh Nghiêm cũng rưng rưng nước mắt, vòng tay ôm l thật chặt như muốn khảm vào lòng.
Đúng lúc cao trào , nội bỗng x vào phòng và quát lớn:
“Khóc cái gì mà khóc! Cháu rể của ta làm mà c.h.ế.t dễ dàng thế được!
Tối nay ta sẽ đích thân lên núi hái Đoạn Hồn thảo, dùng y thuật tổ truyền b lâu nay để cứu mạng nó!”
“Hả?” – lập tức bật dậy khỏi vòng tay của Phó Cảnh Nghiêm, reo lên đầy phấn khích.
“ thật kh ? Ông thực sự cách cứu ? Ông ơi, nói thật chứ?”
“Giả đ!” – Ông nội lườm một cái. “Ta cũng kh dám chắc mười phần, nhưng kéo dài thêm được một hai năm nữa thì chắc c nằm trong tầm tay.”
vui mừng òa lên một tiếng, lao đến ôm chầm l . Phó Cảnh Nghiêm cũng sững sờ mất vài giây mới ngồi dậy, vội vàng gọi trợ lý Vương.
“Ông ơi, cứ để của cháu hái, chỉ cần mô tả kỹ hình dáng cây t.h.u.ố.c là được ạ.”
“Hừ~ M đứa trẻ r các thì biết cái gì mà hái với chả lượm.” – Ông nội lại bắt đầu nổi tính khí tự phụ vốn của .
“Trợ lý Vương, theo nội lên núi ngay. Điều động thêm cùng, nhớ đảm bảo an toàn tuyệt đối cho .”
“Rõ thưa sếp, ngay.” – Trợ lý Vương nh chóng đáp lời, cùng nội và nhóm vệ sĩ lập tức khởi hành.
vẫn chưa hết bàng hoàng, chỉ biết ôm khít l Phó Cảnh Nghiêm kh rời.
“Tinh Tinh à… lẽ lời thầy bói nói đúng thật . Em chính là ngôi may mắn cứu mạng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/em-la-vo-toi-a/chuong-10.html.]
“Hừ, đó, lẽ ra nói thật với em từ sớm. Nếu kh thì đâu để mọi chuyện dây dưa đến nước này.”
“Chỉ tại sợ em kh tình cảm với thôi.” – khẽ khàng đáp.
chỉ biết mắng yêu một câu: “Đồ ngốc.”
Suốt những ngày sau đó, nội ngày nào cũng lặn lội vào rừng sâu hái thuốc, tr gầy rộc hẳn vì vất vả.
Trợ lý Vương cùng m vệ sĩ cũng mệt lử, đầu tóc mặt mũi nhem nhuốc chẳng khác gì rừng.
Đích thân nội tự tay sắc thuốc, ngày nào cũng bắt mạch đều đặn mới gia giảm liều lượng cho phù hợp.
Sắc mặt của Phó Cảnh Nghiêm cũng dần hồng hào trở lại, kh còn dùng đến t.h.u.ố.c giảm đau, những cơn đau nhức khắp cơ thể cũng dần biến mất.
Một tuần trôi qua, bỗng nhiên nhiều tìm đến tận nhà .
Đó là bố mẹ , nội , trai và cả Tần Đồng nữa.
Vừa chạm mặt, họ đã ôm l Phó Cảnh Nghiêm mà khóc nức nở, vừa thương vừa trách mắc bệnh nặng thế mà lại giấu nhẹm kh cho gia đình biết.
Ngay sau đó, trợ lý Vương thuật lại toàn bộ quá trình chạy chữa, ta bảo ngay cả những bác sĩ hàng đầu ở nước ngoài cũng bó tay, tỷ lệ thành c khi ều trị ở Mỹ chỉ vỏn vẹn 5%.
Ba mẹ nghe xong đau lòng đến mức cứ ôm n.g.ự.c khóc mãi kh thôi. đứng nép một bên, cảm th lúng túng chẳng biết nên làm gì cho .
Cuối cùng cũng đến buổi gặp gỡ chính thức giữa hai bên gia đình. Thật sự kh ngờ một gia tộc như nhà họ Phó lại thể bình dị và ấm áp đến thế.
Mẹ ân cần nắm chặt l tay , trong mắt bà chẳng hề chút ý tứ nào là chê bai gia cảnh nhà nghèo nàn cả.
Ông nội và các chú bác của nói chuyện với hợp rơ. Mọi cùng ngồi nhâm nhi chén trà do chính tay phơi, ai n đều tấm tắc khen ngon.
M món quà cáp họ mang đến biếu tặng chất đầy cả căn nhà nhỏ của hai cháu.
Tần Đồng cứ kéo tay tâm sự mãi, chị bảo lần trước khi chị đến c ty l máy tính cho Phó Cảnh Túc, th vừa gặp chị đã bỏ chạy là chị hiểu ra mọi chuyện ngay .
Chị còn trêu chọc Phó Cảnh Nghiêm suốt, thậm chí còn đùa với chồng rằng: "Hóa ra trong c ty của Cảnh Nghiêm giấu một cô yêu bé bỏng đ".
Nghe th thế, chỉ muốn tìm cái lỗ nào mà chui xuống cho đỡ xấu hổ.
Tần Đồng thật sự giống như một chị cả trong nhà, chị nhẹ nhàng nói: "Tinh Tinh à, hồi đó Cảnh Nghiêm bệnh nặng nên chị chăm sóc nó như chăm con trai vậy thôi."
Chị và Cảnh Túc nuôi nấng nó từ nhỏ đến lớn, em đừng suy nghĩ nhiều mà hiểu lầm nhé."
“Chị Tần Đồng, là tại em nhạy cảm quá nên mới hiểu lầm... em xin lỗi chị.”
“Haha, kh gì đâu. Con gái khi yêu mà, ghen một chút mới là bình thường chứ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.