Em Thả Thính Anh Đi
Chương 7:
“Xe buýt cô gái mà thích.”
Lời này vừa thốt ra, kh gian trong ngoài xe bỗng chốc rơi vào im lặng tờ mờ. Kh đợi nhóm của thầy Lư Bình Hạo kịp hoàn hồn, một tiếng cười gượng gạo vang lên phá tan bầu kh khí trầm mặc:
"Ấy c.h.ế.t, chủ Hàn, xem, lại cứ thích đùa giỡn như thế chứ!"
Tống Soái lách chui vào xe, liều mạng nháy mắt ra hiệu cho Hàn Thời, đồng thời cười xòa với m cô gái: "Các em đừng để ý nhé, chủ Hàn nhà lúc nào cũng thế, tính hay đùa lắm, ha ha..."
Theo ánh mắt nháy đến muốn rút gân của Tống Soái, Hàn Thời khẽ liếc về một hướng. Tống Như Vũ đang đứng dưới bóng cây về phía này, diện một bộ đồ đặt may riêng sang trọng nhưng sắc mặt thì khó coi đến cực ểm.
Khóe môi Hàn Thời khẽ hạ xuống, dời mắt đầy giễu cợt, một tia lạnh lẽo xẹt qua đáy mắt.
" mang cái này lên xe." kéo kéo chiếc còng kim loại trên cổ tay, liếc gã vệ sĩ: "Như vậy được chưa?"
Vệ sĩ cân nhắc một hồi cuối cùng cũng gật đầu, mang chìa khóa còng tay tới.
Lúc này, m nữ sinh hóng hớt sớm đã bị thầy Lư đuổi lên xe. Đám ấm cô chiều dù kh cam lòng ngồi xe buýt nhưng th Tống Soái và Tống Như Vũ đã bước lên, bọn họ cũng lục đục theo.
Chỉ còn lại tổ trưởng tổ hai cùng m tổ trưởng là Đinh Cửu Cửu, Kiều Loan và Viên Họa bị thầy Lư Bình Hạo gọi ở lại.
"Tần Minh Vũ." Thầy Lư về phía trợ giáo đội hai: "M mới thêm vào kia, giao cho em quản lý đ."
Tần Minh Vũ ngơ ngác, vẻ mặt lộ rõ sự chần chừ. ba nhóm Cửu Cửu một cái mới khó xử nói với thầy Lư: "Thầy Lư ơi, m kia... em sợ quản kh nổi."
"Em là thầy giáo, họ là sinh viên, em sợ cái gì chứ!" Thầy Lư nhướng mày, kh vui vặn hỏi.
Tần Minh Vũ rụt cổ, kh dám hé răng nửa lời. Thầy Lư liếc lên xe buýt, th bên trong đang cãi cọ ồn ào thì nhíu chặt l mày: "Em cái xe đó xem, lên làm cho họ trật tự lại ngay."
Tần Minh Vũ gật đầu, lủi thủi lên xe. Ánh mắt thầy Lư khi về phía ba cô gái thì dịu dàng hơn hẳn.
"Tổ của các em đúng là hơi khó giải quyết thật, những mới tới đó, lát nữa các em chia nhau ra, mỗi tổ nhận thêm vài ."
"Thầy ơi, được tự chọn kh ạ?" Kiều Loan giơ tay, đôi mắt sáng rỡ, thỉnh thoảng còn liếc về phía chiếc SUV đen, ý đồ viết rõ mồn một trên mặt.
Đối với những cô học trò hoạt bát này, thầy Lư kh nỡ nổi giận, chỉ biết lắc đầu: "M cái đứa này, thật coi thầy kh biết các em muốn tr giành ai à? Thôi được, muốn chọn ai thì chọn, nhưng đến lúc quản kh được thì đừng chạy đến chỗ thầy mà kêu khổ nhé."
Nghe thầy nói vậy, nhớ lại dàn đại thiếu gia tiểu thư kia, Viên Họa và Kiều Loan bỗng th chùn bước. Thầy Lư suy nghĩ một lát đưa mắt Đinh Cửu Cửu, nãy giờ cô vẫn im lặng kh nói gì.
Cảm nhận được ánh mắt của thầy, cô vội vàng đứng thẳng lưng.
"Thầy ơi, em ý này!"
"Ồ? Nói thầy nghe xem."
Đinh Cửu Cửu thở phào, vội vàng nắm l phao cứu sinh: "Bọn em vốn kh quen họ, nói chuyện chắc c sẽ rào cản. Hay là thầy cứ để họ lập thành một nhóm riêng ạ, chắc c trong đó sẽ mà họ nể sợ và chịu nghe lời."
Thầy Lư cân nhắc một hồi, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng: "Ý kiến này của em quả thật hay."
Đinh Cửu Cửu híp mắt cười, lúm đồng tiền hiện rõ trên mặt, tr vô cùng vô hại. Thầy Lư vừa gật gù vừa về phía xe buýt: "Để thầy bàn lại với Tần Minh Vũ. Các em kiểm tra lại hành lý lần cuối , nếu ổn cả thì lên xe."
"Vâng ạ!" Cả ba đồng th.
Đợi thầy Lư khuất, Kiều Loan lập tức xìu xuống, rên rỉ: "Cửu Cửu ơi là Cửu Cửu, biết bạn ngày ngày ngắm nhan sắc của nam thần Lâm Yến Th nên tâm tịnh như nước, nhưng bạn lại nỡ cắt đứt phúc lợi của bọn như thế chứ..."
Đinh Cửu Cửu định giải thích thì Viên Họa đã lên tiếng trước: "Bạn đừng ngốc nữa, thầy Lư với Cửu Cửu nói đúng đ. Phúc lợi kia thì chưa th đâu, nhưng những còn lại thì , đặc biệt là cô nàng Tống Như Vũ kia kìa, nghe đồn quan hệ giữa cô ta với phúc lợi đó kh bình thường đâu, mặt cô ta đáng sợ thế kia... nghĩ bọn quản kh nổi đâu."
Đinh Cửu Cửu gật đầu lia lịa tán thành.
"Đạo lý thì hiểu, chỉ là th kh cam tâm thôi..." Kiều Loan thở dài: "Thôi thì đành chịu, tuân thủ sắp xếp vậy. Bắt đầu kiểm tra hành lý thôi!"
Gần 7 giờ sáng, cái nắng Hè đã bắt đầu oi ả. Ba cô gái phân c nh gọn, sau khi kiểm tra xong xuôi thì nh chóng lên xe để tận hưởng hơi lạnh từ ều hòa.
Xe buýt hai hàng ghế, hàng đầu tiên được dành riêng cho các tổ trưởng. Trợ giáo Tần Minh Vũ th ba lên xe thì ôn tồn bảo: "Các em cứ tự chọn chỗ ngồi ."
Đinh Cửu Cửu ngồi vào vị trí đầu tiên bên tay , chỗ này một cái bục cao dùng để đồ, ngay sát cửa lên xuống. Cô l bữa sáng chưa kịp ăn ra, đặt lên bục bắt đầu lật xem tập tài liệu trong tay.
Mới cúi đầu được một lát, cô chợt nghe th tiếng động ngoài cửa xe.
Vẫn chưa lên xe ...
Tâm trí vẫn còn đặt trên trang gi, cô ngẩng đầu lên theo bản năng. Khoảnh khắc tầm mắt chạm vừa bước chân lên xe, chỉ trong một giây, Đinh Cửu Cửu đã th hối hận tột cùng.
lại thể quên mất này cơ chứ!
Được hai vệ sĩ hộ tống một trước một sau lên xe, trai mặc chiếc áo khoác mỏng màu đen phối với quần jean. Chiếc áo khoác hờ hững trên khung xương vai cực đẹp, cổ áo chữ V để lộ xương quai x th mảnh, trắng trẻo như ngọc. Với thắt lưng tinh tế, cánh tay xỏ túi quần và gương mặt kh tì vết kia, tr chẳng khác nào một ngôi hạng A đang dạo phố.
Tất nhiên là nếu trên tay kh vướng chiếc còng kim loại đó.
Đinh Cửu Cửu cẩn thận cúi đầu, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của hết mức thể. Qua khóe mắt, cô th vệ sĩ đầu tiên đã qua. Tiếp đó, đôi chân dài bọc trong lớp vải jean cũng bước qua chỗ cô ngồi.
Xác định nọ đã qua, Đinh Cửu Cửu mới cảm th an toàn đôi chút. Cô thôi kh khòm lưng nữa, hơi thở cũng dần trở lại bình thường. Cô ngồi thẳng dậy, với tay l hộp sữa bò trên bục.
Bánh mì hơi khô, dăm b thì cũng tàm tạm... thôi thì uống sữa cho đỡ khát vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/em-tha-thinh--di/chuong-7.html.]
Đinh Cửu Cửu vừa cắm ống hút vào, định hớp một ngụm thì bỗng cảm th một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô chợt nhận ra... trong xe tự nhiên lại yên tĩnh đến lạ thường thế này?
Một dự cảm kh lành nảy mầm trong lòng. Đinh Cửu Cửu nắm chặt hộp sữa, mặt kh chút cảm xúc.
Bình tĩnh, đừng quay đầu lại, coi như kh biết gì hết.
… Nhưng vô ích.
Từ tầm mắt phía dưới, đôi chân kia lại xuất hiện một lần nữa, và lần này là đứng khựng ngay sát cạnh cô. Đinh Cửu Cửu thầm than thân trách phận trong lòng, đành nhận mệnh mà ngẳng đầu lên.
"Chào , xin hỏi chuyện gì kh?"
"..."
Đáy mắt Hàn Thời xẹt qua một ý cười trêu chọc. Cô nàng hồ ly nhỏ này lại đang giả vờ giả vịt như kh quen biết, cũng chẳng buồn vạch trần.
Hàn Thời duỗi tay gác lên lưng ghế, tay trái vẫn thọc trong túi quần, từ từ cúi xuống gần cô.
"Sếp nhỏ này, chỗ bên cạnh em đã ai ngồi chưa?"
“Sếp nhỏ à,” kéo dài âm cuối, đôi mắt ngập tràn ý cười cùng vài phần trêu chọc như như kh.
“…. thể cho ngồi đây được kh?”
Đôi mắt hạnh của Đinh Cửu Cửu ngây ra mất vài giây.
“Bộp.”
Hộp sữa bò đang cầm bên miệng đột nhiên tuột tay, rơi thẳng xuống sàn xe.
Hàn Thời ngẩn , hiển nhiên cũng kh lường trước được cô lại phản ứng dữ dội đến thế. Chẳng qua chỉ một giây sau, kh tài nào nén nổi độ cong nơi khóe miệng, bật cười rộ lên. bắt đầu hoài nghi, cô gái từng nằm gọn trong lồng n.g.ự.c rốt cuộc là một nàng hồ ly nhỏ hay là một chú cầy Meerkat nhút nhát nữa.
“…”
Lúc này Đinh Cửu Cửu chỉ một tâm nguyện duy nhất, đó là đào ngay một cái hố tự chôn vùi chính cho xong.
Ngay lúc đó…
“Ấy, em gái Như Vũ, em đừng vội….”
Một chuỗi tiếng bước chân dồn dập vang lên từ giữa xe tiến lại gần, dừng khựng ngay bên cạnh chỗ hai ngồi.
“Em đã để chỗ cho , tại kh ra đó?” Giọng nữ đầy vẻ kh vui vang lên.
“….”
trai vốn đang cúi trêu chọc cô bỗng chậm rãi đứng thẳng dậy. cong môi, mắt vẫn kh thèm liếc l một cái, chỉ lười biếng đáp lại một câu:
“Say xe.”
“….” Bản lĩnh mở mắt nói dối của khiến Tống Soái đứng phía sau đang định phụ họa cũng nghẹn họng. Vài giây sau, mới ngượng nghịu chữa cháy: “Đúng vậy, em gái Như Vũ, bị say xe, kh ngồi phía sau được đâu.”
Tống Như Vũ c.ắ.n chặt răng: “Vậy thì em sẽ ngồi phía trước này với .”
Dứt lời, cô nện gót giày cao gót lộp cộp thẳng tới trước mặt Hàn Thời, dùng ánh mắt khinh miệt xuống Đinh Cửu Cửu đang ngồi đó:
“Cô ra phía sau ngồi .”
Đang ôm hộp sữa bò xem kịch hay, Đinh Cửu Cửu chớp mắt đầy vô tội. Cô hoàn toàn kh theo kịp tiết tấu.
Cái gì đây, lửa chiến tr đột nhiên lại lan sang thế này?
Đinh Cửu Cửu liếc sang phía đối diện. Với tư cách là giải quyết rắc rối nhưng Tần Minh Vũ vẫn ngồi yên tại chỗ, đầu cũng chẳng buồn ngẳng lên, hiển nhiên là kh hề ý định nhúng tay vào chuyện này.
Thế là, chẳng cần do dự l một giây, cô vui vẻ đứng phắt dậy, kh quên thu dọn bữa sáng của theo…
“Nếu hai vị muốn ngồi ở phía trước, vậy xin phép ra sau ngồi…”
Đinh Cửu Cửu còn chưa kịp nói dứt câu thì trai đang đứng c ở lối bỗng nhiên tiến lên một bước, ấn vai kéo cô ngồi ngược trở lại ghế.
Cùng lúc đó, tay trái vốn đang thọc sâu trong túi quần của cũng rút ra. Đốt ngón tay khẽ móc l một bên của chiếc còng đang lủng lẳng, ngay sau đó tiến về phía trước.
“Cạch” một tiếng.
Chiếc còng kim loại khóa chặt l cánh tay mảnh khảnh của cô.
Kh gian bỗng chốc rơi vào tĩnh mịch.
trai khẽ cúi , lồng n.g.ự.c chấn động nhẹ ngay sát cạnh cô, tỏa ra hơi thở nam tính đầy áp lực:
“Vừa nãy em định đâu?”
Đinh Cửu Cửu: “…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.