Em Trai, Đừng Gọi Loạn Anh Rể
Chương 6:
Một tiếng sau, bệnh viện.
Trình Tầm đầu quấn băng gạc, ngoan ngoãn ngồi trên ghế.
Phó Yên kiểm tra vết thương của ta, thở phào nhẹ nhõm, lùi lại.
Trình Tầm hít hít mũi, thơm quá, vợ thơm quá.
Phó Yên: "Cái thằng nhóc này kh học?"
"Chị em bị bệnh, em ở nhà chăm sóc chị ."
Trình Tầm chằm chằm Phó Yên kh chớp mắt, khiến Phó Yên chút kh tự nhiên: " làm gì?"
"Chị Phó Yên, chị kh bị thương chứ?"
"Kh." Phó Yên giơ tay lên, cho ta xem vết trầy xước trên cổ tay : "Nếu kh để kéo ra khỏi vòng vây của bọn chúng thì đến vết thương nhỏ này cũng kh ."
Trình Tầm mắt sáng như : "Chị Phó Yên giỏi thật."
Phó Yên: "..."
Cô gọi ện hỏi Trình Kiều xem em trai cô bị vấn đề ở đầu sau vụ tai nạn xe hôm trước kh, lại kỳ lạ thế này.
"Bệnh của chị ? lại cảm nặng đột ngột vậy?"
Trình Tầm: "Đã bệnh viện , cũng uống thuốc , bây giờ chị đang ngủ. Chị em..."
Giọng ta chợt ngừng.
Sau đó đột nhiên trợn tròn mắt: "Chết ! Bếp gas nhà em vẫn còn bật!"
ta vội vàng tìm ện thoại, nhưng lại phát hiện kh hề mang theo!
Phó Yên cũng vội vàng gọi cho Trình Kiều, nhưng vẫn kh ai bắt máy.
Trình Tầm: "Chị Phó Yên, cho em mượn ện thoại một chút, em một quen, sống gần nhà em..."
ngủ mê man, một giấc tỉnh dậy, toát kh ít mồ hôi, cảm th dễ chịu hơn nhiều.
Một chiếc khăn lạnh buốt đặt lên trán.
Ồ, Trình Tầm sống thêm mười năm sau thế mà lại mọc ra "lương tâm", biết chăm sóc khác à.
nhắm mắt, tận hưởng sự chăm sóc của ta, vô tư sai bảo: "Đút uống nước."
Ngay giây tiếp theo, một cái ống hút được đưa vào miệng .
uống vài ngụm nước, cổ họng khô rát được làm dịu.
Ngủ đến toàn thân đau nhức, nhưng lại kh sức để ngồi dậy.
lại bắt đầu sai bảo Trình Tầm: "Xoa bóp cánh tay cho , mỏi quá."
Bàn tay ấm áp đặt lên cánh tay , kỹ thuật mát xa của Trình Tầm lại tốt đến bất ngờ, lực đạo vừa , thoải mái.
hưởng thụ vô cùng, phát ra một tiếng thở dài.
Lại cảm th đứa em trai vốn dở hơi hôm nay lại giống như một chiếc áo khoác b ấm áp.
Trong lòng vô cùng mãn nguyện, kh nhịn được giơ tay sờ soạng trên kh vài cái, sau đó chạm vào đầu ta.
"Thằng nhóc này, hôm nay được lòng chị, nói , muốn thưởng gì?"
Ngay giây tiếp theo khi lời nói vừa dứt, khựng lại.
Kh đúng! Cảm giác chạm kh đúng!
Em trai đầu cắt cua mà! cứng và rát tay chứ! lại mềm thế này?
bỗng chốc mở mắt, đối mặt trực tiếp với Kỳ Thịnh đang ngồi bên giường .
Tay , vẫn còn đặt trên tóc .
Kh khí đ cứng lại.
co tay lại như bị ện giật, cả rụt vào trong chăn, kinh hãi : "... ..."
Kỳ Thịnh thần sắc như thường, im lặng nhúng lại chiếc khăn trượt khỏi trán vào nước lạnh, vắt khô, gấp lại, động tác chậm rãi trật tự.
"Trình Tầm ở bệnh viện." mở lời, giọng nói trầm hơn bình thường.
"Bệnh viện?!"
giật suýt chút nữa ngồi bật dậy, một cơn choáng váng ập tới.
Kỳ Thịnh đưa tay đỡ nhẹ : "Đừng vội, thằng bé kh . Chỉ là xảy ra chút xích mích với khác, bị thương nhẹ thôi, cô bạn họ Phó của em đang ở bệnh viện giải quyết cùng nó."
nói ngắn gọn về những chuyện xảy ra dưới lầu.
nghe mà giật thót tim, vừa giận vừa lo.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Vậy... lại ở đây?"
Lúc này mới nhớ ra để hỏi câu hỏi mấu chốt nhất.
Kỳ Thịnh nhẹ nhàng đặt chiếc khăn lên trán , cảm giác lạnh buốt khiến bộ não đang hỗn loạn của tỉnh táo hơn vài phần.
"Trình Tầm dùng ện thoại của cô Phó gọi cho , nói em bị bệnh ở nhà, bếp gas còn đang bật, nó tạm thời kh về được, cầu xin qua xem."
dừng lại một chút, bổ sung: " ở gần."
Lý do đầy đủ, kh thể phản bác.
Vậy ra, nãy giờ bị sai vặt hết lần này đến lần khác, vẫn luôn là Kỳ Thịnh?
còn sờ đầu nữa chứ!
Hỏi muốn phần thưởng gì!
Cảm giác xấu hổ và ngượng ngùng như sóng thần nhấn chìm , hai má nóng bừng chắc thể chiên trứng được.
kéo chăn lên, cả khuôn mặt vùi vào trong đó.
"Chuyện... chuyện đó, cảm ơn . , ổn , ..."
mà!
muốn yên tĩnh.
"Phần thưởng."
Kỳ Thịnh đột nhiên mở miệng, cắt ngang lời .
"Hả?" hé một mắt từ trong chăn ra, ngơ ngác .
, ánh mắt chuyên chú, lặp lại một lần nữa: "Vừa nãy em nói, phần thưởng gì cũng được."
: "..."
kh ! kh ! Đừng nói bậy!
Đó là nói với Trình Tầm!
Nhưng lời này nghẹn ở cổ họng, đối diện với khuôn mặt đặc biệt nghiêm túc của , kh tài nào nói ra được.
"Vậy ... muốn gì?"
Kỳ Thịnh , hơi cúi , tiến lại gần hơn.
bất động , tay trong chăn nắm chặt ga giường, lòng bàn tay cũng toát mồ hôi.
Hơi thở ấm áp của lướt qua vành tai , giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng: " muốn em..."
Tim chợt đập mạnh.
"...chăm sóc sức khỏe thật tốt."
Chỉ thế thôi à?
ngây .
rút sạc ện thoại cắm ở đầu giường ra: "Khi kh dùng tốt nhất nên cất , nếu kh sẽ nguy cơ tiềm ẩn về an toàn."
đứng thẳng dậy, đáy mắt dường như thoáng qua một tia cười cực nhạt, nh đến nỗi tưởng đó là ảo giác.
Cảm ơn nhé, nhịp tim đã chậm lại ngay lập tức.
Sau khi Kỳ Thịnh đứng dậy, lúc này mới phát hiện chiếc áo sơ mi trắng đang mặc đã ướt một nửa.
giải thích: "Vừa nãy rót nước cho em, kh cẩn thận bị b.ắ.n vào."
Chiếc áo sơ mi ướt một nửa dính sát vào , để lộ những cơ bắp săn chắc, đẹp đẽ.
Mắt chó, mau dời !
dùng hết ý chí cuối cùng, dời mắt khỏi , nằm xuống, chằm chằm trần nhà với tâm trạng trống rỗng.
Kỳ Thịnh: "Nếu em đã hạ sốt , xin phép về trước, ở đây cũng khiến em kh thoải mái."
khoác áo khoác: " việc gì thì thể liên hệ ."
gật đầu: "Cảm ơn ."
Sau khi Kỳ Thịnh rời , thở phào nhẹ nhõm, cả rơi vào trạng thái hỗn loạn tột độ.
Vừa quay đầu định uống thêm chút nước, lại phát hiện ện thoại của Kỳ Thịnh nằm trên tủ đầu giường.
ngây một chút, cầm ện thoại lên định đuổi theo, nhưng màn hình ện thoại lại bật sáng đúng lúc này.
n WeChat cho .
th tên đó trên WeChat, khựng lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.