Em Trai Lại Giận Cái Gì?
Chương 16
23.
Cuộc họp buổi sáng đại khái báo cáo về tiến độ dự án, cùng với một kỳ vọng ở giai đoạn , và cả việc tiêu hao ngân sách vân vân.
Buổi chiều đến công trường thị sát, Bùi Sủng Nguyệt và Bùi Kiều đều cùng.
Đến nơi, cai thầu đưa qua mấy chiếc mũ bảo hiểm.
Bùi Sủng Nguyệt giơ tay đón lấy hai chiếc, thuận tay đội một chiếc lên đầu , thậm chí còn cài luôn cả cái khóa ở phía .
bất mãn thở dài một tiếng: "Ngốc chết ."
"An hết."
bước về phía : "Kẻ năm mười sáu tuổi lóc đòi chơi xe mô tô phân khối lớn như em mà cũng mở miệng câu an hết ?"
Nó đuổi theo bước sóng đôi bên cạnh : "An hết."
đôi mắt đang đối diện với , đầu tiên, đảo mắt .
Thực đến công trường một việc nhàm chán, đội trưởng đội thi công dẫn chúng một nửa : "Khu vực cần kỹ sư đến giải thích với ngài, chút rõ ràng lắm."
" lẽ đang bận nên điện thoại, để lên phía gọi ."
Bùi Sủng Nguyệt xong liền ngăn một chút: "Chú cứ tiếp tục xem với trai cháu... , Bùi tổng , để cháu gọi ."
", ." Đội trưởng nhận lời, Bùi Sủng Nguyệt gật đầu với một cái, chạy xa.
theo đội trưởng bước về phía , tranh thủ lúc rảnh rỗi, liếc bóng hình đang xa một giây, chỉ vỏn vẹn một giây, liền thu hồi tầm mắt.
Lúc Bùi Sủng Nguyệt dẫn kỹ sư , và Bùi Kiều cùng đội trưởng đang trò chuyện tại một bãi đất trống tòa nhà đang thi công.
công trường, đủ loại tiếng máy móc vang lên lớp đến lớp khác.
Ồn ào đến mức màng nhĩ phát đau.
Chỉ khi thấy gương mặt Bùi Sủng Nguyệt xuất hiện, mới một hai giây quên thời gian gầm rú bên tai.
Khoảnh khắc tầm mắt đối diện , nó khẽ mỉm với một cái, đó bước chân liền tăng tốc nhanh hơn.
định thu hồi sự chú ý từ nó về, bỗng nhiên thấy nó ngẩng đầu lên một cái, ngay đó sắc mặt liền biến đổi dữ dội.
bao giờ thấy giọng nó cấp bách đến thế, từng thấy biểu cảm vặn vẹo đến nó.
" trai!!!"
theo bản năng cũng ngẩng đầu lên.
vặn thấy dây cáp đang treo một chồng ván gỗ dày cộp, đang từ từ kéo lên, một tấm trong đó từ khe hở trượt tuột xuống, lao thẳng về phía khu vực và Bùi Kiều đang .
Con tai nạn cực lớn, khoảnh khắc đầu tiên tê liệt, căn bản kịp suy nghĩ.
Trong chớp mắt như tia điện xẹt qua , kết quả tồi tệ nhất mà nghĩ đến chính đập chết tươi.
thời gian vô cùng ngắn ngủi, lẽ đầy một giây, cảm thấy bản một ôm chặt lấy, tiếp theo một lực xung kích cực lớn, kéo theo ngã nhào xuống đất, lưng đập đến phát đau.
Lồng ngực đè ép đến mức sắp ngạt thở, trong cổ họng trào lên một ngụm mùi vị tanh ngọt.
"Tiểu Bùi tổng! Tiểu Bùi tổng!"
"Nhanh lên! Nhanh gọi xe cứu thương ! Nhanh lên!"
Đám đông một trận hỗn loạn, cuối cùng cũng phản ứng đang ôm chặt lấy ai, nó đè ở , chuyện tốn sức.
Gợi ý siêu phẩm: Thiên Sư Xuyên Không Đại Boss Cũng Phải Khơm Lưng đang nhiều độc giả săn đón.
"Tiểu Tụng? Tiểu Tụng!"
Nó ngước mắt một cái, còn kịp mở miệng, liền nghiêng đầu sặc một ngụm máu.
đột ngột trợn to hai mắt, mắt thứ đều bắt đầu rõ ràng nữa.
"... trai."
"Em nó ngốc ?!"
"Cái đó thể đập chết ?!"
" nó cần em đỡ từ bao giờ?!"
"Nếu em mà chuyện gì..."
" trai."
đột nhiên nghĩ đến thời gian nó bắt cóc năm , nỗi hoảng sợ và bất lực khi mất một nữa càn quét lao tới.
Cổ họng đột nhiên nghẹn ngào chịu nổi.
"Nếu em mà chuyện gì... làm bây giờ?"
"Em bắt làm thế nào đây?"
24.
Bùi Sủng Nguyệt thương nặng, so sánh thì Bùi Kiều chỉ gãy xương chân, coi như thương nhẹ .
Đừng bỏ lỡ: Yểu Nhiên Như Mộng, truyện cực cập nhật chương mới.
làm xong phẫu thuật tỉnh liền đến phòng bệnh Bùi Sủng Nguyệt nó một cái.
"Tiểu Tụng vẫn tỉnh ?"
xoa xoa mặt một cái, đầu ngón tay những cọng râu mới mọc chính đâm chút đau.
"Ừm."
do dự một cái, rõ ràng mới trai ruột, xuất phát từ tâm trạng , dường như quá nhiều lo lắng.
suy nghĩ một lát mở miệng: "Bác sĩ nó sẽ , đừng lo lắng quá."
", cảm ơn ."
Im lặng một lát, cũng chẳng còn chuyện gì để nữa, xua xua tay bảo hộ lý đẩy ngoài.
nắm lấy tay Bùi Sủng Nguyệt, cuối cùng hiểu lời hóa bệnh viện nơi lắng nhiều lời cầu nguyện hơn cả nhà thờ quả thực sự thật.
cảm thấy trái tim bề mặt bình tĩnh thực tế phát điên .
"Bao giờ mới tỉnh đây?"
" trai một cái ?"
"Chỉ cần em tỉnh , bất cứ chuyện gì cũng đều đồng ý với em, ?"
Hàng lông mi mảnh dài lặng lẽ rủ xuống, tập trung tinh thần từng nhịp thở nó.
"Tiểu Tụng, cầu xin em đấy."
canh giữ bên nó, sống ngày dài như năm, thời gian dường như ấn nút tạm dừng, mỗi phút mỗi giây đều vô cùng giày vò.
Chỉ cái khoảnh khắc nó mở mắt về phía , mới khôi phục , tốc độ dòng chảy bình thường.
Nó khẽ hít một , mỉm với : "Điều ước em lúc linh lúc thế ."
cụp mắt lau giọt nước mắt rơi mu bàn tay nó, dùng sức rặn một nụ với nó.
" đều sẽ linh nghiệm, thề."
Nó , gương mặt trắng bệch yếu ớt , nụ dần nhạt .
" vì em cứu ?"
" vì yêu em." Bất luận loại tình yêu nào, nghĩ thông, phân rõ, thứ đó trộn lẫn quá nhiều thời gian quá nhiều năm tháng quá nhiều hỉ nộ ái ố vì nó mà .
chỉ , đó nhất định yêu.
Nó một lát, bỗng nhiên sụt sịt mũi, lóc một cách uất ức.
" bảo em buồn nôn."
" thể bảo em buồn nôn chứ."
" từng em như thế bao giờ."
Nó luôn luôn đằng chân lân đằng đầu như , chỉ cần dỗ dành một chút, bắt đầu cảm thấy thiên hạ uất ức nhất.
thèm chấp nó, cứ để mặc nó một hồi, nó mới hậu giác mà dừng , thút thít về phía .
giơ tay giúp nó lau nước mắt, cơ thể nó cử động , chỉ dùng gò má cọ cọ lòng bàn tay .
Động tác giống như một chú mèo con đang tìm kiếm sự vỗ về.
"Tại em, trong lòng em tự rõ ?"
"Lúc đó em làm gì với ?"
Nó đuối lý, lời nào nữa, một lúc lâu mới lầm bầm: " em em."
Cố chấp đến thế, hoang đường đến , quyết tuyệt như đánh cược một ván sạch trơn.
nó một lát, cuối cùng bất lực mỉm : "Chịu em , giỏi ăn vạ thế cơ chứ."
Nó chằm chằm mặt : " trai, đeo vòng cổ cho em , thì vĩnh viễn vứt bỏ em."
" đeo vòng cổ cho em từ bao giờ?"
Nó nghiêng đầu, nghi hoặc: "Món quà sinh nhật tặng em, ?"
miếng ngọc bình an trị giá bảy chữ cổ nó, món đồ mà đặc biệt cung thỉnh đại sư thờ phụng tượng Phật suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày.
Một lúc lâu mới mở miệng: "... ha."
Chưa có bình luận nào cho chương này.