Em Trong Lòng Bàn Tay Anh - Tần Thiển, Lục Tây Diễn
Chương 389: Đừng ép tôi phải cầu xin cô
vốn định đến dạy dỗ cô em gái kh nghe lời này một trận, kh ngờ Tần Thiển cũng ở đây, những lời đã chuẩn bị sẵn nhất thời kh nói ra được.
Tần Thiển quay đầu Minh Liên đang hành xử khác thường, biết ngay chuyện kh đơn giản, bèn đưa tay Minh Liên về phía Minh Triệt.
Sau đó nói với Minh Triệt: "Bác sĩ Minh đừng nghe Minh tiểu thư nói quá lên, chỉ là chuyện nhỏ thôi, nếu đã ở đây thì Minh Liên giao cho nhé."
Minh Liên th cô định , liền trở tay nắm chặt l cô kh bu.
Đùa à, trời mới biết trai ruột vẻ ôn hòa này lúc mắng đáng sợ đến mức nào.
Nhưng nếu Tần Thiển ở đây, chắc c sẽ nể mặt Tần Thiển vài phần, sẽ kh mắng trước mặt cô , cho nên Tần Thiển nhất định kh được .
Nghĩ vậy, cô nàng nắm tay Tần Thiển càng chặt hơn.
Tần Thiển cúi đầu nhíu mày , tuy kh th nhưng cô cảm giác tay chắc c bị Minh Liên cào ra m vệt đỏ .
Minh Liên rốt cuộc muốn làm gì!?
Cô còn chưa câu trả lời, giọng Minh Triệt đã vang lên trên đỉnh đầu.
"Đã đến thì vào ngồi chút ." Nói , Minh Triệt nhận l chìa khóa của Minh Liên mở cửa phòng.
Tần Thiển xua tay: "Thật sự kh cần đâu!"
Minh Liên cười ghé vào tai Tần Thiển, thì thầm: "Vào ngồi chút , đừng ép cầu xin cô!"
Tần Thiển: "..."
Trước đây cô kh th Minh Liên là như thế này nhỉ?
Minh Liên nghĩ nghĩ, lại bồi thêm một câu: "Coi như nợ cô một ân tình."
Nói xong, kéo Tần Thiển thẳng vào trong nhà.
Tần Thiển kh biết hai em nhà này định giở trò gì, nhưng cũng đoán được đại khái ở đây lợi cho Minh Liên, tay bị Minh Liên lôi chặt, muốn cũng kh được, đành vào nhà.
"Muốn uống gì?"
Minh Triệt cúi đầu Tần Thiển đang ngồi trên sô pha.
Tần Thiển bị Minh Liên giữ chặt tay: "Nước lọc là được ."
Minh Triệt nhướng mày, quay rót cho Tần Thiển ly nước lọc, khiến Minh Liên vô cùng bất mãn: ", của em đâu?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/em-trong-long-ban-tay--tan-thien-luc-tay-dien/chuong-389-dung-ep-toi-phai-cau-xin-co.html.]
Minh Triệt nghe vậy, nheo mắt cô em gái: "Vấn đề của em còn chưa khai báo rõ ràng, còn muốn uống nước?"
Minh Liên nghe xong lập tức ngậm miệng, cô biết lúc này mà nói thêm câu nào nữa chẳng khác gì tự tìm đường c.h.ế.t.
Cho nên cô nàng thức thời nằm vật ra sô pha, nghĩ ngợi một chút giơ tay xem đồng hồ, giả vờ vô tình nói: ", sắp đến giờ cơm tối ."
"Hôm nay Tần tiểu thư đã giúp em một việc lớn, bây giờ em kh tiện, giúp em mời cô bữa cơm ?"
Minh Triệt nghe vậy, cười như kh cười cô nàng: "Em đừng tưởng kh biết em đang tính toán cái gì."
Minh Liên chột dạ rụt về phía sau, liền nghe th Minh Triệt tiếp tục nói: "Em đừng tưởng là thoát được, đợi về, chúng ta sẽ nói chuyện t.ử tế."
cố ý nhấn mạnh m chữ "nói chuyện t.ử tế".
Nghe đến mức Minh Liên vô thức nuốt nước bọt.
Nhưng ngay giây sau, Minh Triệt đã thay đổi sắc mặt, ánh mắt cũng dịu vài phần: "Đi thôi."
Là nói với Tần Thiển.
Tần Thiển đứng dậy : "Thật sự kh cần đâu, khi nào rảnh chúng ta hẹn sau, cứ làm việc của ."
Nhưng Minh Liên kh chịu, nắm l tay cô trịnh trọng nói: "Minh Liên kh kẻ vong ơn bội nghĩa, bữa cơm này cô nhất định ăn!"
Tần Thiển mím môi, kẻ ngốc cũng nhận ra Minh Liên muốn đuổi khéo Minh Triệt .
Cách chung sống của hai em nhà này thật thú vị, tuy là hào môn nhưng tình cảm lại giống như em nhà bình thường, kh hề giả tạo, khiến Tần Thiển từ nhỏ chưa từng cảm nhận được tình em ruột thịt chút ngưỡng mộ.
Cuối cùng cô vẫn theo Minh Triệt đến nhà hàng.
Trong nhà hàng, Minh Triệt vẫn vô cùng lịch thiệp để cô gọi món trước, cô tùy ý gọi vài món ngẩng đầu Minh Triệt.
"Thế nào? Sức khỏe đỡ hơn chưa?" Vừa nãy bị Minh Liên chọc cười, cô quên mất hỏi thăm sức khỏe Minh Triệt.
Minh Triệt nhếch môi cười, ánh mắt dịu dàng: "Đã khỏi hẳn , kh cần lo lắng."
"Vậy thì tốt." Tần Thiển nhất thời kh biết nên nói gì, chút ngượng ngùng cầm ly nước lên uống một ngụm.
Liền nghe th Minh Triệt hỏi: "Em thì ? Với ta thế nào ?"
" ta" trong miệng Minh Triệt đương nhiên là Lục Tây Diễn , Tần Thiển nghe vậy, ánh mắt khẽ động, cuối cùng cười nhạt: "Cũng vẫn vậy thôi."
Chỉ là khi đặt ly nước xuống, qua vách kính của nhà hàng, cô th một chiếc xe đỗ bên lề đường cách đó kh xa.
Chiếc xe đó quá đỗi quen thuộc, cô chỉ thoáng qua là nhận ra ngay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.