Em Trong Lòng Bàn Tay Anh - Tần Thiển, Lục Tây Diễn
Chương 869: Ba là người như thế nào
Hai cha con nhau.
Tễ Bảo lại vô cùng bất bình: "Chú xấu xa, mặc dù chú cứu cháu, nhưng chú cũng kh thể cướp mất mẹ cháu."
Lục Tây Diễn khẽ cười, Tần Thiển một cái cười nhẹ nói: "Vậy nếu chú nhất định muốn cướp thì ?"
Tễ Bảo kh chịu, nhăn mũi dậm chân: "Kh chịu kh chịu, mẹ chỉ thể là của cháu."
Tễ Bảo giống như cái bánh bao nhỏ, lúc tức giận ngược lại tr vô cùng đáng yêu, khiến tâm trạng Lục Tây Diễn tốt hơn kh ít.
Tần Thiển bất lực bước tới bế Tễ Bảo lên, cau mày Lục Tây Diễn vẻ mặt trêu chọc: "Đang yên đang lành nói với trẻ con như vậy làm gì."
" đưa Tễ Bảo về phòng bệnh nghỉ ngơi trước, cũng nghỉ ngơi cho khỏe , đợi thời gian sẽ lại đến thăm ."
Nói xong cũng kh đợi Lục Tây Diễn nói thêm, bế Tễ Bảo quay ra khỏi cửa.
Sau khi đưa Tễ Bảo về phòng bệnh, Tễ Bảo lại hừ hừ đòi Tần Thiển ngủ cùng .
"Mẹ ơi, đừng , ngủ với con." Tễ Bảo dịch sang bên cạnh, nhường cho Tần Thiển một khoảng trống lớn.
Tần Thiển bất lực lên giường nằm xuống, ôm Tễ Bảo vào lòng dỗ bé: "Mau ngủ ."
Tễ Bảo lại ôm eo cô cứ cọ mãi, trong miệng còn lải nhải: "Mẹ ơi, mẹ đừng , đừng chơi với chú xấu xa, con kh thích chú ."
Tần Thiển cạn lời, cúi đầu giơ tay ấn nhẹ chóp mũi Tễ Bảo.
"Vậy con nói xem, tại con kh thích chú xấu xa?"
Tễ Bảo hít hít mũi, im lặng lâu, dường như cái đầu nhỏ kh nghĩ ra được.
Tần Thiển th đôi mắt bé đảo qua đảo lại, kh nhịn được cười thành tiếng.
Tễ Bảo lại nói: "Thực ra con cũng kh ghét chú , nhưng con cảm th chú sẽ cướp mất mẹ."
Đều nói giác quan thứ sáu của trẻ con chuẩn, Tần Thiển chút cạn lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/em-trong-long-ban-tay--tan-thien-luc-tay-dien/chuong-869-ba-la-nguoi-nhu-the-nao.html.]
Nếu Tễ Bảo biết chú xấu xa trong miệng chính là cha ruột mà luôn muốn gặp, thì sẽ thế nào?
Cô khựng lại, bóp bóp cái mũi nhỏ của Tễ Bảo hỏi bé: "Vậy con nói xem, con cảm th ba con là một như thế nào?"
Tễ Bảo dè dặt Tần Thiển một cái, những năm này từ "ba" ở trong nhà luôn là ều cấm kỵ, bé đều kh quá dám nói.
Bởi vì nhiều lần bé hỏi ba đâu , mẹ đều sẽ buồn.
Nhưng bây giờ dáng vẻ hỏi han chân thành của Tần Thiển, bé khựng lại hỏi: "Cái này thật sự thể nói ?"
Tần Thiển nghe vậy ngẩn ra, chút đau lòng ôm l Tễ Bảo.
Tễ Bảo tuổi còn nhỏ đã học được cách mặt đoán ý, biết suy nghĩ cho tâm trạng của cô .
"Nói , sau này đều thể nói ."
Tễ Bảo lúc này mới nói: "Ba con chắc c là một cực kỳ đẹp trai, cao từng này này, hơn nữa còn cực kỳ tốt, sẽ mua cho con nhiều kẹo mút..."
Tần Thiển nghe những lời ngây ngô của Tễ Bảo, trong lòng khó chịu vô cùng.
lẽ, để Tễ Bảo được tình cha, đối với bé là món quà tốt nhất.
Hai mẹ con cứ thế một câu một câu trò chuyện, Tần Thiển vốn cũng một ngày một đêm kh ngủ , bây giờ thả lỏng, lại ngủ say sưa.
Giấc ngủ này, kh biết đã ngủ bao lâu.
Khi tỉnh lại lần nữa, cơ thể cô khẽ động, lại phát hiện cơ thể nhỏ bé ấm áp bên cạnh kh th đâu nữa.
Cô sững sờ, bật dậy khỏi giường hét lên: "Tễ Bảo, Tễ Bảo!?"
Trải qua m lần Tễ Bảo mất tích, cộng thêm lần này Tễ Bảo bị bắt c, Tễ Bảo vừa kh th đâu Tần Thiển liền sợ hãi theo phản xạ.
Tim cũng bắt đầu đập nh.
Lúc này giúp việc chăm sóc Tễ Bảo từ bên ngoài cầm hộp cơm vào, Tần Thiển vội vàng hỏi cô ta: "Tễ Bảo đâu?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.